Chương 64 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 64
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng95/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 316

BẠN ĐÃ CHỌN

Đột nhiên hỏi Lục Minh Triết: "Anh có muốn ghé nhà em dùng bữa tối nay không? Cả hai người cùng đến."

Vãn Ninh đột nhiên hỏi Lục Minh Triết: "Anh có muốn ghé nhà em dùng bữa tối nay không? Cả hai người cùng đến." Cô nói xong mới quay sang Hoài Cẩn, thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt hơi bất ngờ, nhưng không phản đối. Lục Minh Triết nhướng mày, liếc nhanh sang Khương Hạ đang đứng bên cạnh, rồi cười: "Tôi không phiền. Nhưng mà… em có hỏi ý người kia chưa?" Anh ta gật đầu về phía Hoài Cẩn. Vãn Ninh quay sang anh, cười tươi: "Anh có phiền không?" Hoài Cẩn nhìn cô, rồi nhìn bạn mình, khẽ thở dài nhưng khóe môi đã cong: "Tuỳ em." Khương Hạ đứng bên cạnh, tay cầm chai nước, nhìn Vãn Ninh với ánh mắt đầy ẩn ý. Cô kéo tay bạn ra một góc, thì thầm: "Cậu mời ảnh về nhà làm gì? Có âm mưu gì đúng không?" Vãn Ninh cười bí hiểm: "Tối nay cậu sẽ biết."

Lượt 317

BẠN ĐÃ CHỌN

Lên xe ngay, quay ra nói với cả nhóm: "Vậy quyết định rồi nhé. Tối nay sáu giờ, nhà em. Ai trễ sẽ bị phạt."

Vãn Ninh leo lên xe, quay ra nói với cả nhóm: "Vậy quyết định rồi nhé. Tối nay sáu giờ, nhà em. Ai trễ sẽ bị phạt." Cô cười tươi, mắt lấp lánh. Khương Hạ ngồi ghế sau, nhìn bạn với ánh mắt vừa tò mò vừa nghi ngờ. Lục Minh Triết chỉ khẽ cười, không nói gì, nhưng mắt lại liếc nhanh về phía Khương Hạ. Hoài Cẩn ngồi vào ghế lái, khởi động xe. Trong suốt hai tiếng đồng hồ còn lại, Vãn Ninh ngồi im, tay vẫn đặt trên tay anh, thỉnh thoảng lại quay ra sau nói chuyện với Khương Hạ. Xe về đến thành phố lúc xế chiều, nắng vàng trải dài trên những con đường quen thuộc. Về đến chung cư, Vãn Ninh chạy nhanh lên nhà, mở tủ lạnh kiểm tra nguyên liệu. Cô quyết định nấu một bữa thật ngon — có món cá kho tộ mà Hoài Cẩn thích, canh chua nấu với tôm, và rau muống xào tỏi. Cô vừa sơ chế nguyên liệu vừa nghĩ — tối nay không chỉ là một bữa tối. Cô muốn dùng bữa cơm này để nói lời cảm ơn với anh, vì đã chờ cô suốt ngần ấy năm.

Lượt 318

BẠN ĐÃ CHỌN

Tiếng khóa cửa vang lên ngoài phòng khách. Cô lập tức lau tay vào chiếc tạp dề màu be rồi chạy ra. Hoài Cẩn vừa bước vào, trên tay còn cầm áo vest. Anh đã thay bộ vest công sở bằng sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn lên quá khuỷu tay, trông thoải mái hơn hẳn vẻ nghiêm túc thường ngày. Anh nhìn cô một lượt rồi khẽ nhíu mày. “Em đang nấu gì vậy?” “Bí mật.” Cô kéo anh vào trong, tiện tay nhận lấy áo vest. “Anh ngồi đi. Sắp xong rồi.”

Cô kéo anh vào trong, tiện tay nhận lấy áo vest. "Anh ngồi đi. Sắp xong rồi." Cô quay vào bếp, nhưng anh không ngồi. Anh theo cô vào bếp, dựa vào khung cửa, nhìn cô đảo nồi cá kho trên bếp. Mùi thơm của cá kho tộ quyện với hành phi thơm lừng cả căn bếp nhỏ. Vãn Ninh vừa nêm nếm vừa nói: "Anh ra ngoài ngồi đi, ở đây nóng lắm." "Không sao." Anh vẫn đứng đó, mắt không rời cô. Cô bất giác cười, quay mặt đi. Khi dọn đồ ăn ra bàn, chuông cửa lại reo — Khương Hạ và Lục Minh Triết đến, tay cầm một chai vang đỏ. Khương Hạ nhìn bàn ăn rồi huých vai Vãn Ninh: "Ồ, làm tình làm tội gì mà hôm nay nấu nhiều thế?" Vãn Ninh đỏ mặt, đẩy bạn vào bàn. Bữa tối bắt đầu trong không khí ấm cúng, tiếng đũa leng keng và tiếng cười vang ra từ căn bếp nhỏ. Vãn Ninh ngồi cạnh Hoài Cẩn, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn bỏ vào chén anh.

Lượt 319

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhân lúc Khương Hạ và Minh Triết nói chuyện riêng, quay sang thì thầm với anh: "Món cá này em học nấu từ mẹ. Anh thấy có vừa miệng không?"

Nhân lúc Khương Hạ và Minh Triết nói chuyện riêng, Vãn Ninh quay sang thì thầm với anh: "Món cá này em học nấu từ mẹ. Anh thấy có vừa miệng không?" Hoài Cẩn nhìn cô, rồi gắp thêm một miếng cá, nhai chậm rãi. Anh đặt đũa xuống, nhìn cô. "Ngon. Giống hồi nhỏ anh từng ăn." Câu nói nhẹ như không, nhưng cô hiểu — đó không chỉ là nhận xét về món ăn. Cô cúi xuười, mỉm cười, không nói thêm. Bên kia bàn, Khương Hạ đang kể cho Minh Triết về một lần đi du lịch ở Đà Lạt, giọng hăng hái đến nỗi tay cô vung lên suýt đổ ly rượu. Minh Triết nhanh tay đỡ ly, cười nhẹ. Không khí ấm áp và thoải mái. Sau bữa tối, mọi người cùng nhau dọn dẹp, rồi ra phòng khách ngồi uống trà. Khương Hạ và Minh Triết ngồi ở một góc, nói chuyện về những chuyến đi. Vãn Ninh và Hoài Cẩn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra phố đêm.

Lượt 320

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo tay anh ra ban công, chỉ lên bầu trời đầy sao: "Hôm nay em muốn nói lời cảm ơn với anh. Vì tất cả."

Kéo tay anh ra ban công, Vãn Ninh chỉ lên bầu trời đầy sao — những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm thành phố, thưa thớt hơn ở vùng núi nhưng vẫn đủ để thấy. Gió đêm mát rượi thổi qua, làm tóc cô bay nhẹ. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc hơn mọi khi. "Hôm nay em muốn nói lời cảm ơn với anh. Vì tất cả." Giọng cô nhẹ, nhưng đủ để anh nghe rõ từng chữ. "Vì đã đợi em. Vì đã nhận ra em. Vì đã không bỏ cuộc." Cô cúi xuười, mỉm cười. "Và vì đã yêu em suốt ngần ấy năm." Hoài Cẩn nhìn cô, không nói gì. Anh chỉ đưa tay kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên tóc cô. "Cảm ơn em vì đã nhớ ra." Anh nói khẽ. "Và vì đã quay lại." Họ đứng trên ban công, ôm nhau giữa màn đêm đầy sao, lặng im nhưng đủ đầy hơn mọi lời nói.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.