Chương 67 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ngước lên, cười trong nước mắt: "Vậy từ giờ, mình cùng nhau nhé. Không ai bỏ ai nữa."
Ngước lên nhìn anh, Vãn Ninh cười trong nước mắt: "Vậy từ giờ, mình cùng nhau nhé. Không ai bỏ ai nữa." Hoài Cẩn không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên tóc cô thật lâu. Gió biển đêm thổi qua vườn hoa trắng, làm những cánh hoa rung nhẹ dưới ánh đèn lung linh. Phía xa, thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà trải dài dưới chân núi. Họ đứng đó, ôm nhau giữa đỉnh đồi, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ từ vách đá phía dưới. Một lúc sau, cô ngước lên, mắt còn đỏ hoe nhưng đã tươi trở lại: "Mà này, anh chuẩn bị bao lâu cho tất cả những thứ này vậy?" Anh nhìn cô, khóe môi cong lên: "Một năm." Cô ngẩn ra. "Từ lúc mua căn nhà gỗ." Anh nói thêm. Cô nhìn anh, không biết nên nói gì — chỉ biết siết chặt tay anh hơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh tựa vào vai anh, nhìn chiếc nhẫn trên tay dưới ánh đèn. “Hoài Cẩn.” “Anh nghe.” “Sau này mình tổ chức lại một hôn lễ nhé?” Anh hơi khựng lại. “Em muốn?” “Muốn.” Cô ngẩng lên, cười rạng rỡ. “Lần này không phải vì hai gia đình. Em muốn mặc váy cưới, muốn tự mình bước về phía anh.”
Vãn Ninh tựa vào vai anh, nhìn chiếc nhẫn trên tay dưới ánh đèn. "Hoài Cẩn." "Anh nghe." "Sau này mình tổ chức lại một hôn lễ nhé?" Anh hơi khựng lại. "Em muốn?" "Muốn." Cô ngẩng lên, cười rạng rỡ. "Lần này không phải vì hai gia đình. Em muốn mặc váy cưới, muốn tự mình bước về phía anh." Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức cô có thể thấy cả bầu trời trong đó. Anh không trả lời bằng lời, chỉ kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên môi cô. Nụ hôn dài, chậm rãi, như một lời hứa không cần nói. Khi tách ra, trán anh vẫn tựa vào trán cô. "Được. Anh sẽ cho em một hôn lễ em muốn." Cô cười, vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần thêm lần nữa. Gió biển đêm thổi qua, những dải đèn lung linh trên vòm hoa trắng. Phía xa, thành phố vẫn sáng rực dưới chân đồi, như một biển sao trải dài vô tận.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ba tháng sau. Khoảng thời gian chuẩn bị cho hôn lễ trôi qua nhanh hơn cả Vãn Ninh tưởng. Sau ngày cầu hôn, cả hai gần như bị cuốn vào một guồng quay mới — vừa phải hoàn thành công việc, vừa cùng nhau lựa chọn từng thứ cho hôn lễ. Vãn Ninh bận rộn với việc thử váy cưới, chọn hoa, xem thiệp mời và cùng mẹ hai bên bàn bạc danh sách khách mời. Có những hôm cô tan làm muộn, về đến nhà chỉ muốn nằm xuống sofa, nhưng vừa nhìn thấy những mẫu váy cưới đặt trên bàn lại lập tức có tinh thần. Hoài Cẩn cũng chẳng khá hơn. Công việc của anh vốn đã nhiều, nay còn phải sắp xếp địa điểm, kiểm tra những hạng mục quan trọng và liên tục trao đổi với bên tổ chức hôn lễ. Có những ngày hai người bận đến mức chỉ kịp gặp nhau vài phút. Nhưng dù bận đến đâu, Hoài Cẩn vẫn giữ một thói quen. Mỗi sáng anh đưa cô đi làm. Mỗi tối, nếu không có cuộc họp kéo dài, anh sẽ đến đón cô. Có hôm Vãn Ninh mệt đến mức vừa lên xe đã ngủ quên. Hoài Cẩn không đánh thức cô, chỉ giảm âm lượng nhạc rồi lái xe chậm hơn bình thường. Cũng có những đêm cả hai ngồi trên sofa, trước mặt là một đống catalogue và mẫu thiệp cưới. Vãn Ninh chống cằm, chỉ vào một mẫu: “Cái này đẹp không?”
Ba tháng sau. Khoảng thời gian chuẩn bị cho hôn lễ trôi qua nhanh hơn cả Vãn Ninh tưởng. Sau ngày cầu hôn, cả hai gần như bị cuốn vào một guồng quay mới — vừa phải hoàn thành công việc, vừa cùng nhau lựa chọn từng thứ cho hôn lễ. Vãn Ninh bận rộn với việc thử váy cưới, chọn hoa, xem thiệp mời và cùng mẹ hai bên bàn bạc danh sách khách mời. Có những hôm cô tan làm muộn, về đến nhà chỉ muốn nằm xuống sofa, nhưng vừa nhìn thấy những mẫu váy cưới đặt trên bàn lại lập tức có tinh thần. Hoài Cẩn cũng chẳng khá hơn. Công việc của anh vốn đã nhiều, nay còn phải sắp xếp địa điểm, kiểm tra những hạng mục quan trọng và liên tục trao đổi với bên tổ chức hôn lễ. Có những ngày hai người bận đến mức chỉ kịp gặp nhau vài phút. Nhưng dù bận đến đâu, Hoài Cẩn vẫn giữ một thói quen. Mỗi sáng anh đưa cô đi làm. Mỗi tối, nếu không có cuộc họp kéo dài, anh sẽ đến đón cô. Có hôm Vãn Ninh mệt đến mức vừa lên xe đã ngủ quên. Hoài Cẩn không đánh thức cô, chỉ giảm âm lượng nhạc rồi lái xe chậm hơn bình thường. Cũng có những đêm cả hai ngồi trên sofa, trước mặt là một đống catalogue và mẫu thiệp cưới. Vãn Ninh chống cằm, chỉ vào một mẫu: "Cái này đẹp không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lật sang trang khác, chỉ vào mẫu thiệp màu xanh lá nhạt: "Hay chọn cái này đi — màu em thích, lại hợp với hoa cưới."
Vãn Ninh lật sang trang khác, chỉ vào mẫu thiệp màu xanh lá nhạt: "Hay chọn cái này đi — màu em thích, lại hợp với hoa cưới." Cô ngước lên nhìn anh, mắt sáng rỡ dù đã gần mười một giờ đêm. Hoài Cẩn nhìn mẫu thiệp cô chỉ, rồi nhìn cô. Anh không nói gì, chỉ gật đầu, tay lật trang đó lại đánh dấu. Trên bàn, ly nước cam của cô đã cạn từ lúc nào, mấy mẫu vải rải rác bên cạnh. Anh đứng dậy, rót thêm nước, đặt trước mặt cô. Cô cầm ly lên uống một ngụm, mắt vẫn dán vào catalogue. "Mà này, anh nghĩ sao về việc mời một ban nhạc nhỏ?" Cô hỏi, tay lật sang trang khác. "Hay chỉ cần piano thôi?" Hoài Cẩn ngồi xuống lại, nhìn cô một lát. "Em muốn gì cũng được." Cô bật cười: "Anh nói vậy làm em không biết chọn nữa." Anh nhìn cô, khóe môi khẽ cong: "Vậy em chọn đi. Anh chỉ cần em ở đó là đủ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh khựng lại, ngón tay đang lật catalogue cũng dừng giữa chừng. “Anh lúc nào cũng nói mấy câu làm người ta không biết trả lời.” Hoài Cẩn tựa lưng vào sofa, nhìn cô. “Không cần trả lời.” “Nhưng em vẫn phải chọn mà.” “Vậy chọn cái em thích.” Cô cúi xuống xem tiếp những mẫu trang trí, nhưng khóe môi vẫn cong lên. Một lúc sau, cô bất chợt chỉ vào trang trước mặt. “Em muốn lễ cưới ngoài trời.” “Được.” “Có rất nhiều hoa trắng.” “Được.” “Và phải có đèn treo trên cây.” “Được.” “Còn lúc em bước vào thì anh phải đứng ở cuối lối đi chờ em.”
Vãn Ninh khựng lại, ngón tay đang lật catalogue cũng dừng giữa chừng. "Anh lúc nào cũng nói mấy câu làm người ta không biết trả lời." Hoài Cẩn tựa lưng vào sofa, nhìn cô. "Không cần trả lời." "Nhưng em vẫn phải chọn mà." "Vậy chọn cái em thích." Cô cúi xuống xem tiếp những mẫu trang trí, nhưng khóe môi vẫn cong lên. Một lúc sau, cô bất chợt chỉ vào trang trước mặt. "Em muốn lễ cưới ngoài trời." "Được." "Có rất nhiều hoa trắng." "Được." "Và phải có đèn treo trên cây." "Được." "Còn lúc em bước vào thì anh phải đứng ở cuối lối đi chờ em." Lần này anh không đáp ngay. Anh nhìn cô một lát, rồi khẽ gật đầu: "Anh sẽ đợi. Như mọi khi." Cô cúi xuười, lật thêm vài trang nữa, nhưng tay đã không còn tập trung vào catalogue nữa. Cô đặt cuốn sách xuống bàn, ngước lên nhìn anh. "Hoài Cẩn, em vui lắm." Anh nhìn cô, không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


