Chương 70 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 70
Hạnh Phúc100/100
Sức Hút98/100
Danh Tiếng96/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 346

BẠN ĐÃ CHỌN

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe rèm, rơi xuống sàn nhà thành những vệt sáng nhạt. Vãn Ninh chậm rãi mở mắt, còn chưa tỉnh hẳn đã cảm nhận được cánh tay đang vòng quanh eo mình. Cô khựng lại vài giây, rồi nhớ ra mọi chuyện tối qua. Hai má lập tức nóng lên. Hoài Cẩn vẫn đang ngủ, gương mặt hiếm khi bình thản đến vậy. Vãn Ninh định nhẹ nhàng gỡ tay anh ra để xuống giường, nhưng vừa động đậy, anh đã khẽ nhíu mày rồi kéo cô trở lại. “Đi đâu?” Giọng anh còn khàn vì vừa tỉnh ngủ. “Em… muốn dậy.”

Vãn Ninh chậm rãi mở mắt, còn chưa tỉnh hẳn đã cảm nhận được cánh tay đang vòng quanh eo mình. Cô khựng lại vài giây, rồi nhớ ra mọi chuyện tối qua. Hai má lập tức nóng lên. Hoài Cẩn vẫn đang ngủ, gương mặt hiếm khi bình thản đến vậy. Vãn Ninh định nhẹ nhàng gỡ tay anh ra để xuống giường, nhưng vừa động đậy, anh đã khẽ nhíu mày rồi kéo cô trở lại. "Đi đâu?" Giọng anh còn khàn vì vừa tỉnh ngủ. "Em… muốn dậy." Anh không trả lời, chỉ kéo cô sát vào lòng hơn, mặt vùi vào tóc cô. "Nằm thêm một lát." Giọng anh mơ màng, như thể câu nói vừa thoát ra khỏi miệng đã lại chìm vào giấc ngủ. Vãn Ninh nằm yên trong vòng tay anh, nghe nhịp tim đều đặn dưới tai mình. Nắng sớm đã len qua khe rèm, vẽ lên tường những vệt sáng dài. Cô ngước lên nhìn gương mặt anh — vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi đã cong lên từ lúc nào. "Anh giả vờ ngủ à?" "Ừm." Cô bật cười, đập nhẹ vào ngực anh. "Dậy đi. Hôm nay còn nhiều việc." "Hôm nay anh không có việc gì hết." Anh mở mắt, nhìn cô. "Cả tuần này cũng không."

Lượt 347

BẠN ĐÃ CHỌN

Bất ngờ hỏi: "Tụi mình đi chơi tuần trăng mật ở đâu đây? Hay để em chọn?"

Bất ngờ hỏi: "Tụi mình đi chơi tuần trăng mật ở đâu đây? Hay để em chọn?" Vãn Ninh chống tay lên ngực anh, mắt sáng lên đầy hứng khởi. Hoài Cẩn vẫn nằm im, tay vòng qua eo cô, nhìn cô với vẻ mặt nửa tỉnh nửa mơ. "Em thích đi đâu?" Anh hỏi, giọng còn phảng phất chút ngái ngủ. Cô suy nghĩ một lát, rồi bỗng nhiên ngồi bật dậy, kéo theo cả anh: "Em muốn đi Nhật Bản! Mùa này hoa anh đào vừa tàn nhưng còn lá đỏ, mình có thể đi suối nước nóng, ăn ramen, mặc yukata đi dạo phố đêm." Cô nói liền một hồi, mắt lấp lánh như đứa trẻ sắp được đi chơi. Hoài Cẩn nhìn cô, không nói gì, chỉ kéo cô nằm xuống lại, kéo chăn lên: "Được. Em thích là được." Cô nằm im trong lòng anh, nhưng đầu vẫn tiếp tục lên kế hoạch: "Vậy mai mình đi mua vali mới. Và phải mua đồ đôi nữa." Anh bật cười, tay vuốt tóc cô: "Ừm, mua hết."

Lượt 348

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh nằm trong lòng anh thêm một lúc, càng nghĩ càng thấy háo hức. “Nhưng mà…” “Hửm?” “Tuần trăng mật phải chuẩn bị nhiều thứ lắm đó.” “Anh biết.” “Còn phải đặt khách sạn, vé máy bay, tìm chỗ ăn ngon, rồi lịch trình…” Hoài Cẩn nhìn cô, bình thản đáp: “Anh lo.” Cô chớp mắt. “Thật?”

“Thật?” Vãn Ninh chớp mắt nhìn anh, vẻ mặt vẫn còn nửa tin nửa ngờ. Hoài Cẩn không trả lời, chỉ với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở một ứng dụng rồi đưa cho cô xem. Trên màn hình là một trang đặt vé máy bay — đã chọn sẵn điểm đến là Tokyo, ngày khởi hành là ba ngày sau, hạng thương gia. Cô ngồi bật dậy, nhìn anh chằm chằm. “Anh đặt từ khi nào?” “Tháng trước.” Anh đặt điện thoại xuống, vẻ mặt vẫn bình thản như vừa nói chuyện thời tiết. “Sợ em đổi ý nên đặt trước.” Vãn Ninh nhìn anh, không biết nên cười hay nên ngạc nhiên. Cô ngồi im trên giường, tay ôm chăn, tóc tai rối bù, nhưng mắt đã sáng lên. “Hoài Cẩn, anh đúng là…” Cô không nói hết câu, chỉ lắc đầu cười. Anh nhìn cô, khóe môi khẽ cong. “Em thích không?” “Thích.” Cô gật đầu, rồi bất ngờ nghiêng người ôm chầm lấy anh. “Cảm ơn anh.”

Lượt 349

BẠN ĐÃ CHỌN

Vài ngày sau, sân bay quốc tế. Vãn Ninh kéo vali, vừa đi vừa kiểm tra hộ chiếu lần cuối. Hoài Cẩn đi bên cạnh, một tay kéo hành lý, tay kia nắm lấy tay cô. “Đủ hết chưa?” anh hỏi. “Đủ rồi!” Cô nhìn hai chiếc vali đôi, bật cười. “Đi thôi, tuần trăng mật của chúng ta!” Hoài Cẩn khẽ cong môi, nắm tay cô chặt hơn.

Vài ngày sau, sân bay quốc tế. Vãn Ninh kéo vali, vừa đi vừa kiểm tra hộ chiếu lần cuối. Hoài Cẩn đi bên cạnh, một tay kéo hành lý, tay kia nắm lấy tay cô. “Đủ hết chưa?” anh hỏi. “Đủ rồi!” Cô nhìn hai chiếc vali đôi, bật cười. “Đi thôi, tuần trăng mật của chúng ta!” Hoài Cẩn khẽ cong môi, nắm tay cô chặt hơn. Họ làm thủ tục, qua cửa an ninh, rồi ngồi đợi ở khu vực lên máy bay. Vãn Ninh tựa đầu vào vai anh, nhìn ra đường băng qua ô cửa kính lớn. Một chiếc máy bay đang từ từ lăn bánh, lao vút lên bầu trời xanh. Cô khẽ nói: “Lần đầu tiên tụi mình đi chơi xa cùng nhau.” “Ừm.” “Anh có hồi hộp không?” Hoài Cẩn nhìn cô, không trả lời ngay. Anh chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cô, rồi khẽ nói: “Có. Nhưng vui hơn.” Cô cười, vòng tay qua cánh tay anh, tựa đầu vào vai anh lần nữa. Loa thông báo bắt đầu gọi chuyến bay của họ.

Lượt 350

BẠN ĐÃ CHỌN

Sau vài giờ bay, máy bay hạ cánh xuống sân bay Nhật Bản. Vừa ra khỏi sân bay, Vãn Ninh đã kéo tay Hoài Cẩn, mắt không ngừng nhìn quanh đầy thích thú. “Cuối cùng cũng tới rồi!” Hoài Cẩn bật cười, kéo vali đi bên cạnh cô. Hai người bắt taxi về khách sạn đã đặt trước. Đến nơi, Vãn Ninh vừa bước vào sảnh đã khựng lại trước không gian mang đậm phong cách Nhật: gỗ sáng màu, đèn vàng dịu và một khoảng vườn nhỏ nằm giữa khuôn viên. Nhận chìa khóa xong, Hoài Cẩn kéo vali lên phòng. Vãn Ninh mở cửa bước vào, lập tức chạy đến bên cửa kính. “Đẹp quá…”

Căn phòng rộng rãi với những tấm cửa kính lớn mở ra một khoảng vườn Nhật nhỏ — có hồ cá koi, cây phong lá đỏ và một chiếc đèn đá đặt bên lối đi. Vãn Ninh mở cửa kính, bước ra hiên gỗ, hít một hơi thật sâu. Không khí mát lạnh, thoang thoảng mùi lá ẩm. Cô quay vào, thấy Hoài Cẩn đang đặt vali lên kệ, cởi áo khoác. Anh nhìn cô đứng giữa khung cửa mở, nắng chiều Nhật Bản hắt vào làm tóc cô ánh lên màu nâu nhạt. "Em thích không?" Anh hỏi. Cô gật đầu, bước vào trong, ngồi xuống mép giường, tay vuốt nhẹ tấm chăn trắng tinh. "Thích lắm." Cô ngước lên nhìn anh, mắt long lanh. "Nhưng mà đói rồi." Anh bật cười, cầm áo khoác lên: "Đi ăn. Anh biết một quán ramen gần đây."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.