Chương 71 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 71
Hạnh Phúc100/100
Sức Hút98/100
Danh Tiếng96/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 351

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh lập tức đứng dậy, khoác áo rồi chạy đến bên anh. “Đi thôi!” Hai người rời khỏi khách sạn, men theo con phố nhỏ đầy ánh đèn. Không khí buổi tối mát lạnh, những biển hiệu tiếng Nhật sáng rực hai bên đường.

Hai người rời khỏi khách sạn, men theo con phố nhỏ đầy ánh đèn. Không khí buổi tối mát lạnh, những biển hiệu tiếng Nhật sáng rực hai bên đường. Quán ramen nằm trong một con hẻm nhỏ, chỉ có vài chỗ ngồi nhưng thơm phức mùi nước dùng. Vãn Ninh ngồi xuống, hai tay chống cằm nhìn người đầu bếp nhanh tay trụng mì, xếp thịt heo lên trên. Khi tô ramen nóng hổi được đặt trước mặt, cô cúi xuống húp một ngụm nước dùng, mắt sáng lên: "Ngon quá!" Hoài Cẩn ngồi đối diện, không ăn ngay, chỉ nhìn cô. Cô ngước lên, miệng còn đang nhai: "Sao anh không ăn?" "Anh xem em ăn đã." Cô bật cười, gắp một lát thịt bỏ vào chén anh: "Ăn đi. Ngon lắm." Anh cầm đũa lên, bắt đầu ăn. Bên ngoài, tiếng người qua lại râm ran, đèn đường vàng ấm hắt vào quán nhỏ. Cô ngồi đối diện anh, vừa ăn vừa cười.

Lượt 352

BẠN ĐÃ CHỌN

Ăn xong, hai người rời khỏi quán ramen. Vãn Ninh kéo tay Hoài Cẩn đi chậm dọc con phố đêm, vừa đi vừa ngắm những biển hiệu sáng rực hai bên đường. Đi được một đoạn, cô dừng lại trước một cửa hàng nhỏ. “Hoài Cẩn, vào đây xem không?” Anh nhìn cô rồi gật đầu. Bên trong bán đủ loại đồ lưu niệm. Vãn Ninh đi một vòng, cuối cùng chọn hai chiếc móc khóa hình mèo giống nhau. “Cái này được không?” “Em thích thì lấy.” Cô cười, đưa một chiếc cho anh. “Của anh.” Anh nhận lấy, tiện tay móc luôn vào khóa túi của mình. Vãn Ninh nhìn thấy, khóe môi lập tức cong lên. “Đồ đôi đầu tiên của tuần trăng mật.” “Ừm.” Hai người tiếp tục bước đi, tay vẫn nắm chặt giữa dòng người xa lạ.

Ăn xong, hai người rời khỏi quán ramen. Vãn Ninh kéo tay Hoài Cẩn đi chậm dọc con phố đêm, vừa đi vừa ngắm những biển hiệu sáng rực hai bên đường. Đi được một đoạn, cô dừng lại trước một cửa hàng nhỏ. "Hoài Cẩn, vào đây xem không?" Anh nhìn cô rồi gật đầu. Bên trong bán đủ loại đồ lưu niệm. Vãn Ninh đi một vòng, cuối cùng chọn hai chiếc móc khóa hình mèo giống nhau. "Cái này được không?" "Em thích thì lấy." Cô cười, đưa một chiếc cho anh. "Của anh." Anh nhận lấy, tiện tay móc luôn vào khóa túi của mình. Vãn Ninh nhìn thấy, khóe môi lập tức cong lên. "Đồ đôi đầu tiên của tuần trăng mật." "Ừm." Hai người tiếp tục bước đi, tay vẫn nắm chặt giữa dòng người xa lạ. Con phố dẫn ra một quảng trường nhỏ, nơi có một đài phun nước được thắp đèn từ dưới lên, tạo thành những cột nước lung linh nhiều màu. Vài cặp đôi ngồi trên ghế đá xung quanh, trò chuyện. Vãn Ninh kéo anh ngồi xuống một chiếc ghế trống, ngước lên nhìn bầu trời đêm trong vắt. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa từ khu vườn bên cạnh.

Lượt 353

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy hai chiếc móc khóa ra khỏi túi, giơ lên dưới ánh đèn chụp một tấm — rồi quay sang hỏi anh: "Mai mình đi đâu?"

Lấy hai chiếc móc khóa ra khỏi túi, Vãn Ninh giơ lên dưới ánh đèn vàng của quảng trường, bấm một tấm ảnh. Hai chú mèo nhỏ lấp lánh trong khung hình, lung linh dưới ánh nước từ đài phun. Cô xem lại tấm ảnh, hài lòng cất điện thoại, rồi quay sang hỏi anh: "Mai mình đi đâu?" Hoài Cẩn nhìn cô, tay vẫn nắm tay cô trong túi áo khoác của anh. "Anh có một chỗ muốn đưa em đến." "Chỗ nào?" "Bí mật." Cô nhướng mày, nhưng không hỏi thêm. Gió đêm thổi qua, cô khẽ rùng mình. Anh lập tức cởi áo khoác ngoài, khoác lên vai cô. Chiếc áo rộng thùng thình, phủ gần hết người cô. Cô kéo cổ áo, hít hà mùi nước hoa quen thuộc trên vải, rồi ngước lên cười với anh. "Vậy mai em dậy sớm chờ anh." Anh gật đầu, kéo cô đứng dậy. "Về thôi. Trời lạnh."

Lượt 354

BẠN ĐÃ CHỌN

Về đến khách sạn, Vãn Ninh vừa vào phòng đã chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống phố. Ánh đèn đêm vẫn còn lung linh, tiếng người vọng lên khe khẽ. Hoài Cẩn đặt túi đồ xuống, nhìn cô. “Lạnh không?” “Có một chút.” Anh bước đến, kéo cô lại gần rồi chỉnh cổ áo cho cô. “Ngủ sớm. Mai còn đi chơi.” Vãn Ninh gật đầu, cười tươi. “Ừm. Ngày mai anh dẫn em đi nhé?” “Anh hứa.” Cô nằm xuống giường, kéo chăn lên, vẫn không quên nhắc: “Nhớ gọi em dậy đó.” Hoài Cẩn khẽ cười. “Biết rồi.” Ngoài cửa sổ, thành phố Nhật Bản vẫn sáng đèn. Còn trong căn phòng nhỏ, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ, chờ một ngày mới của chuyến tuần trăng mật.

Sáng hôm sau, ánh nắng Nhật Bản len qua khe rèm, đánh thức Vãn Ninh. Cô mở mắt, thấy mình vẫn nằm trong vòng tay anh, đầu tựa vào ngực anh, nơi nhịp tim đều đặn vang lên bên tai. Cô ngước lên — anh đã thức, đang nhìn cô với ánh mắt dịu dàng. "Dậy rồi à?" Giọng anh trầm ấm buổi sáng. Cô gật đầu, nhưng không vội rời khỏi lòng anh. Một lúc sau, cô mới chịu ngồi dậy, tóc tai rối bù. Anh đưa tay vuốt lại tóc cho cô, tự nhiên như một thói quen. "Đi ăn sáng không? Anh đói rồi." Cô cười, gật đầu. Khi họ bước ra khỏi phòng, hành lang khách sạn vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của họ vọng nhẹ trên sàn gỗ. Bên ngoài, nắng sớm tràn ngập khu vườn Nhật, những giọt sương còn đọng trên lá phong, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Lượt 355

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn thực đơn rồi lập tức sáng mắt. “Ở đây có nhiều món quá!” Hoài Cẩn ngồi đối diện, rót cho cô một tách trà nóng. “Em chọn đi.” Cô cúi xuống xem một lúc rồi chỉ vào thực đơn. “Em muốn thử hết mấy món này.”

Vãn Ninh ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn thực đơn rồi lập tức sáng mắt. "Ở đây có nhiều món quá!" Hoài Cẩn ngồi đối diện, rót cho cô một tách trà nóng. "Em chọn đi." Cô cúi xuống xem một lúc rồi chỉ vào thực đơn. "Em muốn thử hết mấy món này." Cô ngước lên nhìn anh, mắt đầy mong chờ. Anh nhìn cô, rồi gật đầu với người phục vụ: "Cho tôi gọi tất cả những món này." Vãn Ninh mở to mắt: "Anh gọi hết thật à?" "Ừm. Em muốn thử thì thử hết." Cô bật cười, chống cằm nhìn anh: "Vậy nếu em ăn không hết thì sao?" "Anh ăn phần còn lại." Người phục vụ mang đồ ăn ra, bày kín cả bàn. Những chiếc đĩa nhỏ xinh xắn đựng bánh ngọt, cơm nắm, salad và một tô mì soba nóng hổi. Vãn Ninh cầm đũa lên, gắp một miếng sushi bỏ vào chén anh trước khi ăn. Nắng sớm chiếu qua ô cửa sổ, rơi xuống bàn ăn, làm những đĩa thức ăn càng thêm hấp dẫn.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.