Chương 72 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 72
Hạnh Phúc100/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng95/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 356

BẠN ĐÃ CHỌN

Ăn sáng xong, hai người đến Tokyo Disneyland. Vãn Ninh vừa bước qua cổng đã thích thú nhìn quanh, rồi nhanh chóng kéo Hoài Cẩn đến trước lâu đài. “Anh chụp cho em vài tấm nhé.” Hoài Cẩn nhận điện thoại, kiên nhẫn chụp cho cô từng góc. Vãn Ninh xem ảnh xong, hài lòng gật đầu. “Đẹp rồi!” Sau đó, cô nhìn thấy một du khách đứng gần đó, liền lịch sự nhờ người ấy chụp giúp hai người vài tấm. Hoài Cẩn đứng bên cạnh cô, một tay nhẹ nhàng đặt sau eo. Vãn Ninh tựa sát vào anh, cả hai cùng nhìn vào máy ảnh. Chụp xong, cô chọn một tấm đẹp nhất rồi đăng lên vòng bạn bè. Chưa đầy vài phút sau, điện thoại đã liên tục rung. Mẹ Vãn Ninh: “Cuối cùng cũng chịu đăng ảnh cưới rồi đó nha ❤️” Mẹ Hoài Cẩn: “Hai đứa đi tuần trăng mật vui vẻ nhé. Nhớ giữ sức khỏe.”

Vãn Ninh xem bình luận, bật cười. Cô đưa điện thoại cho Hoài Cẩn xem, rồi bất ngờ thấy tin nhắn của Khương Hạ: "Tụi bây đang ở đâu? Cho tớ gửi vài món quà nữa nè." Cô nhắn lại vỏn vẹn: "Đang chơi Disneyland. Về nhà hãy tính." Rồi tắt máy, kéo tay anh về phía khu trò chơi. Cả buổi sáng, họ chơi hết trò này đến trò khác. Vãn Ninh cười đến mức mỏi cả hàm, còn Hoài Cẩn thì kiên nhẫn xếp hàng cùng cô dù có trò phải chờ gần một tiếng. Đến trưa, nắng đã lên cao, cô kéo anh vào một quán ăn nhanh trong công viên, gọi hai phần burger và khoai tây chiên. Cô vừa ăn vừa nhìn lịch trình trên điện thoại: "Chiều nay còn nhiều trò quá. Mình phải tính toán thời gian mới chơi hết được."

Lượt 357

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại mua hai cây kem que hình tai chuột, đưa một cây cho anh rồi cùng nhau chụp ảnh selfie.

Vãn Ninh dừng lại trước một xe bán kem, mắt sáng lên khi thấy những que kem hình tai chuột dễ thương. Cô nhanh tay mua hai que, một que màu hồng dâu tây, một que màu trắng vani. Cô đưa que màu trắng cho anh, còn cô cầm que hồng, kéo anh đứng trước lâu đài để chụp ảnh. "Lại đây, mình chụp chung một tấm." Cô giơ điện thoại lên cao, cả hai cùng cầm kem, cười tươi. Bấm xong, cô xem lại tấm ảnh — nắng vàng, lâu đài trắng, hai que kem tai chuột và nụ cười của anh. Cô hài lòng lưu lại, rồi cắn một miếng kem, vị dâu ngọt mát tan trên đầu lưỡi. Hoài Cẩn đứng bên cạnh, cầm que kem trắng, nhìn cô đang thích thú. Anh cũng cắn một miếng, rồi khẽ gật đầu: "Ngon." Cô quay sang, thấy anh đang ăn kem, bất giác bật cười vì cảnh tượng lạ lẫm — một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest, tay cầm que kem hình tai chuột. "Anh nhìn anh kìa." Cô cười, chỉ vào anh. Anh nhướng mày, rồi bất ngờ đưa que kem về phía cô: "Ăn thử đi."

Lượt 358

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi xuười, cắn một miếng kem vani từ tay anh — rồi đưa que kem dâu của mình lên miệng anh, mời anh ăn lại.

Cúi xuười, Vãn Ninh cắn một miếng kem vani từ tay anh. Vị ngọt mát tan trên đầu lưỡi, cô ngước lên, thấy anh đang nhìn mình. Cô không lùi, thay vào đó, cô đưa que kem dâu của mình lên miệng anh, mời anh ăn lại. Anh nhìn cô một lát, rồi cúi xuống cắn một miếng. Hai người đứng giữa dòng người qua lại, mỗi người cầm một que kem, nhìn nhau cười. Nắng trưa đã lên cao, phản chiếu trên lâu đài trắng lóa. Vài đứa trẻ chạy ngang qua, cười vui vẻ. Cô bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng, như thể tất cả những lo toan của cuộc sống đều tan biến trong khoảnh khắc này. Cô cắn thêm một miếng kem, rồi kéo tay anh về phía khu trò chơi cảm giác mạnh. "Đi thôi! Còn nhiều trò đang chờ mình."

Lượt 359

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt háo hức của cô, chỉ khẽ cười rồi để cô kéo mình đi. Những ngày sau đó cứ thế trôi qua trong tiếng cười của Vãn Ninh. Hai người cùng nhau dạo phố, ăn những món ngon, ghé qua những nơi cô muốn đến, lúc thì chụp ảnh, lúc lại chỉ ngồi bên nhau ngắm cảnh. Có những buổi tối họ đi bộ rất lâu mới trở về khách sạn. Có hôm Vãn Ninh mệt đến mức vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ quên, còn Hoài Cẩn chỉ lặng lẽ kéo chăn đắp cho cô. Một tuần trăng mật tưởng như rất dài, vậy mà chẳng mấy chốc đã đến ngày cuối cùng. Buổi tối hôm ấy, Vãn Ninh đứng bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố phía xa, khẽ thở dài. “Em không muốn về.” Hoài Cẩn bước đến phía sau, ôm cô vào lòng. “Sau này mình lại đến.”

Cả tuần trăng mật trôi qua như một giấc mơ. Những buổi sáng thức dậy bên nhau, những con phố nhỏ dưới ánh đèn lồng, những bát mì nóng hổi trong quán cóc ven đường — tất cả đều in sâu vào ký ức của họ. Đêm cuối cùng, Vãn Ninh ngồi trên giường, lật lại những tấm ảnh đã chụp suốt một tuần qua. Cô dừng lại ở tấm ảnh chụp cùng anh trước cổng Disneyland, nơi cả hai tay cầm kem hình tai chuột. Cô cười, lưu lại, rồi ngước lên nhìn anh. Anh đang ngồi bên bàn, soạn lại hành lý. "Anh ơi." "Hửm?" "Về nhà rồi, mình vẫn sẽ như thế này chứ?" Anh ngừng tay, nhìn cô. "Như thế nào?" Cô cúi xuười, mân mê góc điện thoại: "Vui vẻ, thoải mái... như chưa từng có chuyện gì xảy ra." Anh đặt đồ xuống, bước đến ngồi cạnh cô. "Sẽ vui hơn." Anh nói. "Vì về nhà rồi, mình có cả đời để làm vậy." Cô nhìn anh, rồi bật cười, tựa đầu vào vai anh.

Lượt 360

BẠN ĐÃ CHỌN

Sáng hôm sau, hai người thu dọn hành lý trở về nước. Vãn Ninh vừa kéo khóa vali vừa lưu luyến nhìn căn phòng lần cuối. “Tuần trăng mật hết thật rồi.” Hoài Cẩn cầm lấy vali từ tay cô. “Ừm.” “Em thấy nhanh quá.” “Lần sau đi lâu hơn.” Cô bật cười, bước đến nắm lấy tay anh. “Nhất định nhé.” Hai người rời khách sạn, cùng nhau ra sân bay. Trên chuyến bay trở về, Vãn Ninh tựa đầu lên vai anh, nhìn những đám mây ngoài cửa sổ. Chuyến đi kết thúc, nhưng với họ, đó chỉ là một trong rất nhiều hành trình sẽ còn tiếp tục. Bởi từ giờ trở đi, họ không chỉ có những chuyến đi xa. Mà còn có cả một cuộc đời để cùng nhau trở về.

Sáng hôm sau, hai người thu dọn hành lý trở về nước. Vãn Ninh vừa kéo khóa vali vừa lưu luyến nhìn căn phòng lần cuối. "Tuần trăng mật hết thật rồi." Hoài Cẩn cầm lấy vali từ tay cô. "Ừm." "Em thấy nhanh quá." "Lần sau đi lâu hơn." Cô bật cười, bước đến nắm lấy tay anh. "Nhất định nhé." Hai người rời khách sạn, cùng nhau ra sân bay. Trên chuyến bay trở về, Vãn Ninh tựa đầu lên vai anh, nhìn những đám mây ngoài cửa sổ. Chuyến đi kết thúc, nhưng với họ, đó chỉ là một trong rất nhiều hành trình sẽ còn tiếp tục. Bởi từ giờ trở đi, họ không chỉ có những chuyến đi xa. Mà còn có cả một cuộc đời để cùng nhau trở về.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay quê nhà. Vừa bước ra khu vực lấy hành lý, Vãn Ninh đã thấy mẹ cô đứng chờ sẵn từ xa, tay cầm một bó hoa nhỏ. Bên cạnh, Khương Hạ đang vẫy tay chào, miệng cười tươi rói. Vãn Ninh chạy đến, ôm mẹ thật chặt. Mẹ cô vỗ nhẹ lưng cô, rồi nhìn Hoài Cẩn, gật đầu hài lòng. "Về rồi thì tốt. Về nhà nghỉ ngơi đi, mai mẹ nấu cháo cho hai đứa."

Sức Hút 1Danh Tiếng 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.