Chương 73 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Hoài Cẩn, hỏi nhỏ: "Tối nay mình về nhà anh ăn cơm với mẹ nhé? Bà nhắn em mấy lần rồi."
Quay sang Hoài Cẩn, Vãn Ninh hỏi nhỏ: "Tối nay mình về nhà anh ăn cơm với mẹ nhé? Bà nhắn em mấy lần rồi." Cô rút điện thoại ra, đưa anh xem tin nhắn từ mẹ anh — toàn những dòng "Hai đứa về chưa? Mẹ nấu canh cá cho", "Có cần mẹ ra sân bay đón không?" Hoài Cẩn nhìn màn hình, khóe môi hơi cong. "Ừm, về nhà mẹ." Anh nói, giọng bình thản nhưng mắt đã dịu đi. Mẹ Vãn Ninh đứng bên cạnh, nghe thấy, liền nói: "Vậy hai đứa ghé nhà ngoại trước đi. Mai mẹ nấu cháo, lúc nào rảnh thì về." Khương Hạ đứng bên cạnh, nhướng mày nhìn Vãn Ninh: "Ồ, mới về đã có lịch rồi à?" Cô cười, đẩy nhẹ vai bạn. Trên đường ra bãi đỗ xe, Hoài Cẩn nắm tay cô, bước chậm lại phía sau mọi người. "Em chắc chứ?" Anh hỏi nhỏ. "Hôm nay mới về, em có muốn nghỉ ngơi trước không?" Vãn Ninh nhìn anh, siết nhẹ tay: "Không sao. Em muốn gặp mẹ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo anh rẽ vào khu mua sắm ở sân bay, chọn một hộp bánh Nhật làm quà — rồi mới chịu lên xe.
Kéo tay anh rẽ vào khu mua sắm ở sân bay, Vãn Ninh đi thẳng đến quầy bánh Nhật. Cô chọn một hộp bánh mochi thập cẩm, gói giấy xanh nhạt, buộc ruy băng trắng tinh tế. Hoài Cẩn đứng bên cạnh, nhìn cô cẩn thận kiểm tra hạn sử dụng rồi mới đưa cho nhân viên thanh toán. "Mẹ anh thích đồ ngọt không?" Cô quay sang hỏi, tay cầm túi quà. "Thích." Anh đáp, rồi thêm: "Nhưng chắc thích em hơn." Cô bật cười, đánh nhẹ vào tay anh rồi kéo anh ra bãi đỗ xe. Trên đường về, thành phố lên đèn dần. Xe chạy qua những con phố quen thuộc, mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió. Vãn Ninh ngồi ghế phụ, tay cầm hộp bánh trên đùi, lòng thoáng hồi hộp. Cô đã gặp mẹ Hoài Cẩn vài lần, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô về nhà anh với tư cách con dâu chính thức. Xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Cố. Đèn trong nhà đã sáng từ xa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hai người xuống xe, cùng nhau bước vào sân. Cửa biệt thự vừa mở, mẹ Hoài Cẩn đã đứng sẵn ở đó. Vừa nhìn thấy hai người, bà lập tức cười rạng rỡ. “Cuối cùng cũng về rồi!” Bà bước tới nắm lấy tay Vãn Ninh, ánh mắt đầy yêu thương. “Đi tuần trăng mật có vui không con?” Vãn Ninh lễ phép gật đầu. “Dạ vui ạ. Con có mua ít bánh làm quà cho mẹ.” “Con về là quà lớn nhất rồi.” Mẹ anh cười, kéo cô vào nhà. Hoài Cẩn đứng phía sau nhìn hai người, khóe môi cũng bất giác cong lên. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên ấm áp hơn hẳn.
Hai người xuống xe, cùng nhau bước vào sân. Cửa biệt thự vừa mở, mẹ Hoài Cẩn đã đứng sẵn ở đó. Vừa nhìn thấy hai người, bà lập tức cười rạng rỡ. “Cuối cùng cũng về rồi!” Bà bước tới nắm lấy tay Vãn Ninh, ánh mắt đầy yêu thương. “Đi tuần trăng mật có vui không con?” Vãn Ninh lễ phép gật đầu. “Dạ vui ạ. Con có mua ít bánh làm quà cho mẹ.” “Con về là quà lớn nhất rồi.” Mẹ anh cười, kéo cô vào nhà. Hoài Cẩn đứng phía sau nhìn hai người, khóe môi cũng bất giác cong lên. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên ấm áp hơn hẳn. Bữa tối được bày sẵn trên bàn — canh cá nấu chua, thịt kho tàu, rau xào, đều là những món Vãn Ninh từng khen lần trước. Mẹ Hoài Cẩn gắp cho cô miếng cá bỏ vào chén: “Ăn đi con. Đi chơi chắc mệt lắm.” Vãn Ninh nhìn bát cơm đầy ắp thức ăn, lòng ấm áp lạ thường. Cô liếc sang Hoài Cẩn — anh đang nhìn cô, khẽ gật đầu như bảo cô cứ ăn đi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ăn tối xong, mẹ Hoài Cẩn giữ hai người ở lại. “Đi xa về cũng muộn rồi, tối nay ở đây ngủ một đêm đi. Phòng của hai đứa mẹ vẫn giữ nguyên.” Vãn Ninh hơi bất ngờ, quay sang nhìn Hoài Cẩn. Anh chỉ khẽ gật đầu. “Ừm, ở lại đi.” Tối hôm đó, sau khi trò chuyện thêm một lúc với mẹ, cả hai trở về căn phòng cũ của Hoài Cẩn. Vãn Ninh đứng bên cửa, nhìn quanh căn phòng quen thuộc, bất giác mỉm cười. “Lâu rồi em mới ở đây.”
Tối hôm đó, sau khi trò chuyện thêm một lúc với mẹ, cả hai trở về căn phòng cũ của Hoài Cẩn. Vãn Ninh đứng bên cửa, nhìn quanh căn phòng quen thuộc, bất giác mỉm cười. "Lâu rồi em mới ở đây." Cô bước vào, chạm tay lên kệ sách cũ kỹ, nơi vẫn còn mấy cuốn sách anh từng đọc hồi cấp ba. Hoài Cẩn đứng sau, không nói gì, chỉ nhìn cô khám phá từng góc nhỏ trong căn phòng của tuổi trẻ anh. Cô dừng lại trước một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn, mở ra — bên trong là những tấm ảnh cũ, có cả bức ảnh chụp cùng bà ngoại ở căn nhà ven sông. Cô cầm lên, nhìn một lát, rồi đặt lại chỗ cũ. Quay người, cô thấy anh đã ngồi trên giường, đang nhìn cô. "Sao hồi đó anh không nói cho em biết?" Cô hỏi, giọng nhẹ. "Vì sợ em nghĩ anh kỳ quặc." Cô bật cười, bước đến ngồi xuống cạnh anh. "Đúng là kỳ quặc thật." Cô tựa đầu vào vai anh. "Nhưng mà em thích."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nửa năm sau ngày cưới, cuộc sống của Vãn Ninh và Hoài Cẩn đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo. Từ một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng những lời hứa năm xưa, họ dần thật sự trở thành hai người yêu nhau, cùng chia sẻ từng chuyện nhỏ trong cuộc sống. Vãn Ninh vẫn thích làm nũng, thỉnh thoảng cố tình trêu anh, còn Hoài Cẩn dù ngoài mặt luôn bình tĩnh nhưng gần như chẳng bao giờ từ chối cô. Những buổi tối cùng nhau ăn cơm, những ngày cuối tuần lười biếng nằm trên sofa, hay những lần anh lặng lẽ đón cô sau giờ làm — tất cả dần trở thành thói quen mà cả hai đều không muốn thiếu. Khương Hạ và Lục Minh Triết cũng tiến triển không kém. Sau chuyến đi trước, hai người chính thức ở bên nhau. Khương Hạ vẫn hoạt bát như trước, còn Minh Triết dù ít nói nhưng luôn âm thầm chiều theo cô. Thỉnh thoảng bốn người vẫn hẹn nhau ăn tối, đi chơi hoặc tụ tập cuối tuần. Cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua. Cho đến gần đây, Vãn Ninh bắt đầu nhận thấy cơ thể mình có vài thay đổi. Cô thường xuyên buồn ngủ, dễ mệt, khẩu vị cũng thất thường. Có những món trước đây rất thích, giờ chỉ vừa ngửi thấy mùi đã không muốn ăn.
Những ngày gần đây, Vãn Ninh bắt đầu nhận thấy cơ thể mình có vài thay đổi. Cô thường xuyên buồn ngủ, dễ mệt, khẩu vị cũng thất thường. Có những món trước đây rất thích, giờ chỉ vừa ngửi thấy mùi đã không muốn ăn. Buổi sáng hôm ấy, cô vừa bước vào phòng tắm đã thấy chóng mặt, phải vịn vào bồn rửa mặt vài giây mới đứng vững. Hoài Cẩn đang thắt cà vạt ngoài phòng, thấy cô lâu, liền bước vào. "Em ốm à?" Anh đưa tay sờ trán cô. Cô lắc đầu, nhưng trong lòng đã có một dự cảm mơ hồ. Cô lặng lẽ ra ngoài mua que thử thai, giấu trong túi xách, chưa nói với anh. Sáng nay, khi anh vừa đi làm, cô đứng trong phòng tắm, tay cầm que thử, tim đập nhanh hơn bình thường. Hai vạch. Cô nhìn que thử thật lâu, rồi đặt nó lên bệ rửa mặt, nhìn mình trong gương. Tay cô hơi run.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


