Chương 74 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cô đứng trước gương thật lâu, đến mức tiếng nước ngoài phòng khách vang lên cũng không để ý. Hai vạch đỏ vẫn nằm đó, rõ ràng đến mức không thể tự lừa mình. Vãn Ninh đưa tay đặt lên bụng, khóe môi bất giác cong lên. “Thật sự có rồi…” Cô ngồi xuống mép giường, vừa vui vừa hồi hộp. Nghĩ đến vẻ mặt của Hoài Cẩn nếu biết tin, cô lại bật cười một mình. Nhưng sau vài phút, cô vẫn quyết định chưa nói ngay. Cô muốn đợi anh tan làm, cùng anh đến bệnh viện kiểm tra rồi mới cho anh một bất ngờ.
Cô đứng trước gương thật lâu, đến mức tiếng nước ngoài phòng khách vang lên cũng không để ý. Hai vạch đỏ vẫn nằm đó, rõ ràng đến mức không thể tự lừa mình. Vãn Ninh đưa tay đặt lên bụng, khóe môi bất giác cong lên. “Thật sự có rồi…” Cô ngồi xuống mép giường, vừa vui vừa hồi hộp. Nghĩ đến vẻ mặt của Hoài Cẩn nếu biết tin, cô lại bật cười một mình. Nhưng sau vài phút, cô vẫn quyết định chưa nói ngay. Cô muốn đợi anh tan làm, cùng anh đến bệnh viện kiểm tra rồi mới cho anh một bất ngờ.
Suốt cả ngày hôm đó, Vãn Ninh đi làm trong tâm trạng lâng lâng. Cô ngồi trước màn hình máy tính, nhưng mắt cứ nhìn ra cửa sổ, tay vô thức đặt lên bụng. Khương Hạ gọi điện hỏi có chuyện gì, cô chỉ cười bảo "tối nay kể sau". Đến chiều, cô tan làm sớm hơn thường lệ, về nhà thay một chiếc váy nhẹ nhàng, rồi gọi cho Hoài Cẩn: "Anh tan làm chưa? Em ở dưới công ty anh rồi." Giọng cô cố giữ bình thường, nhưng tay đã nắm chặt điện thoại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn vừa bước ra khỏi sảnh công ty đã nhìn thấy cô. Anh khựng lại một thoáng rồi đi nhanh về phía cô. “Sao hôm nay lại đến đón anh?” Vãn Ninh mỉm cười, lắc đầu. “Không được à?”
Hoài Cẩn vừa bước ra khỏi sảnh công ty đã nhìn thấy cô. Anh khựng lại một thoáng rồi đi nhanh về phía cô. "Sao hôm nay lại đến đón anh?" Vãn Ninh mỉm cười, lắc đầu. "Không được à?" Cô kéo tay anh lên xe, tự mình ngồi vào ghế lái. Anh nhìn cô với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa buồn cười — vì cô ít khi tự lái. Cô nổ máy, rời khỏi bãi đỗ xe, nhưng không rẽ về hướng nhà hay nhà hàng. Xe chạy qua những con phố quen thuộc, rồi dừng trước cổng bệnh viện phụ sản. Hoài Cẩn nhìn biển hiệu, rồi quay sang cô, mắt thoáng hiểu ra. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô chờ đợi. Cô tắt máy, quay sang anh, tay vẫn cầm vô lăng nhưng mắt đã long lanh. "Hoài Cẩn, sáng nay em thử rồi." Cô ngừng lại, hít một hơi. "Hai vạch."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn sững người, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. “Em… nói thật?” Vãn Ninh gật đầu, khóe môi cong lên nhưng mắt đã đỏ. “Ừm. Em nghĩ… chúng ta có em bé rồi.” Anh im lặng vài giây, rồi đưa tay nắm lấy tay cô. Bàn tay vốn luôn bình tĩnh của anh lúc này lại siết nhẹ, như thể vẫn chưa hoàn toàn tin được. “Mai mình đi bệnh viện kiểm tra.” “Ừm.” Vãn Ninh tựa đầu lên vai anh, cười khẽ.
Hoài Cẩn sững người, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. “Em… nói thật?” Vãn Ninh gật đầu, khóe môi cong lên nhưng mắt đã đỏ. “Ừm. Em nghĩ… chúng ta có em bé rồi.” Anh im lặng vài giây, rồi đưa tay nắm lấy tay cô. Bàn tay vốn luôn bình tĩnh của anh lúc này lại siết nhẹ, như thể vẫn chưa hoàn toàn tin được. “Mai mình đi bệnh viện kiểm tra.” “Ừm.” Vãn Ninh tựa đầu lên vai anh, cười khẽ.
Tối hôm đó, về đến nhà, cô thấy anh ngồi trên sofa, điện thoại trong tay, màn hình đang hiện trang web về chăm sóc bà bầu. Cô bước đến ngồi cạnh, nhìn anh lướt từng dòng một cách nghiêm túc. "Anh đọc gì vậy?" "Cách chăm sóc phụ nữ mang thai." Anh đáp, mắt không rời màn hình. Cô bật cười, kéo tay anh ôm mình: "Mới có hai vạch thôi mà. Còn sớm." Anh đặt điện thoại xuống, nhìn cô: "Anh muốn chuẩn bị từ bây giờ." Cô nhìn anh, thấy trong mắt anh có một sự dịu dàng chưa từng thấy. Cô không nói gì, chỉ vòng tay ôm anh thật chặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sáng hôm sau, Hoài Cẩn đưa cô đến bệnh viện kiểm tra. Sau khi có kết quả chính thức, bác sĩ xác nhận thai kỳ còn sớm và dặn cô nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ. Trên đường về, Vãn Ninh tựa vào cửa kính, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhìn bàn tay mình. “Hoài Cẩn.” “Hửm?” “Anh có vui không?” Anh nhìn cô qua gương chiếu hậu, khóe môi khẽ cong. “Vui.”
Vài ngày sau, Vãn Ninh ngồi trên sofa, điện thoại trong tay, màn hình hiện danh sách tên em bé. Cô lướt lên lướt xuống, lẩm bẩm từng cái tên, rồi ngước lên nhìn Hoài Cẩn đang ngồi đọc sách bên cạnh. "Anh nghĩ tên gì hay?" Cô chồm qua, dí điện thoại vào mặt anh. Anh nhìn màn hình, đọc một hồi, rồi chỉ vào một cái tên: "Cái này." Vãn Ninh nhìn theo — một cái tên rất đơn giản. Cô nhíu mày: "Sao anh chọn tên này?" "Vì nó nhẹ nhàng." Anh đáp, mắt vẫn nhìn trang sách. "Giống em." Cô bật cười, ngồi xuống cạnh anh, tựa đầu vào vai. Một lúc sau, cô hỏi nhỏ: "Vậy nếu là con trai thì sao?" Anh im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Đặt tên giống anh." Cô ngước lên nhìn anh, thấy anh vẫn đang đọc sách, nhưng khóe môi đã cong lên từ lúc nào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn nhìn màn hình một lúc, rồi khẽ nói: “Nếu là con trai thì… Cố Hoài Châu.” Vãn Ninh khựng lại, đọc lại cái tên trên màn hình. “Hoài Châu? Tại sao?” Anh khép cuốn sách trong tay, giọng chậm rãi: “‘Châu’ gợi đến giang châu — bãi đất giữa dòng sông, nơi người ta có thể dừng chân.” Anh nhìn cô, ánh mắt dịu xuống. “‘Hoài’ là điều luôn được giữ trong lòng. Còn ‘Châu’ là nơi giữa dòng nước có thể neo lại.” “Hoài Châu mang ý nghĩa… dẫu cuộc đời có trôi về đâu, luôn có một nơi để trở về.” Vãn Ninh im lặng vài giây, rồi khẽ mỉm cười.
Vãn Ninh im lặng vài giây, rồi khẽ mỉm cười. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn anh. "Cố Hoài Châu." Cô đọc thử một lần, rồi lặp lại lần nữa, chậm hơn. "Cố Hoài Châu." Cô gật nhẹ, tựa như đang cân nhắc. "Đẹp. Nhưng nếu là con gái thì sao?" Hoài Cẩn không trả lời ngay. Anh cầm điện thoại lên, lướt một lúc, rồi đưa cho cô xem. Trên màn hình là một cái tên: Cố Hoài Nguyệt. Vãn Ninh nhìn tên, rồi nhìn anh. "Hoài Nguyệt... nghĩa là gì?" "Là ánh trăng anh luôn giữ trong lòng." Cô nhìn anh, không nói được gì. Một lúc sau, cô cúi xuười, tay đặt lên bụng, rồi khẽ nói: "Vậy mình nuôi cả hai đi." Anh bật cười, kéo cô vào lòng. "Ừm. Anh cũng muốn thế."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


