Chương 77 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Hoài Châu ôm gối nhỏ chạy vào phòng bố mẹ. “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ nhé?” Vãn Ninh vừa kéo chăn lên đã bật cười. “Được chứ.” Cô còn chưa kịp kéo con lên giường, Hoài Cẩn đã từ phía bên kia lên tiếng: “Không được.” Hoài Châu quay phắt sang nhìn bố. “Tại sao ạ?” “Phòng con ở bên cạnh.” “Nhưng con muốn ngủ với mẹ.” Hoài Cẩn bình thản chỉ sang chiếc giường nhỏ. “Ba cũng muốn ngủ với mẹ.”
Hoài Châu đứng giữa phòng, tay ôm gối, nhìn bố rồi nhìn mẹ. Cậu bé suy nghĩ một lát, rồi bất ngờ leo lên giường, chui vào giữa hai người: "Vậy ba ngủ bên trái mẹ, con ngủ bên phải mẹ." Nói xong, cậu bé kéo chăn lên, nằm im, mắt nhắm tịt như thể không có gì phải bàn cãi. Vãn Ninh bật cười, nhìn sang Hoài Cẩn. Anh nhìn con trai, rồi nhìn cô, cuối cùng thở dài, kéo chăn nằm xuống. Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Một lúc sau, khi Hoài Châu đã ngủ say, tay vẫn nắm vạt áo mẹ, Vãn Ninh khẽ nói với anh qua bóng tối: "Sau này con lớn, chắc cũng không chịu rời xa mẹ nó đâu." Anh không trả lời, chỉ đưa tay sang, nắm lấy tay cô dưới lớp chăn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe rèm, rơi xuống căn phòng còn vương hơi ấm của một đêm dài. Vãn Ninh vẫn đang ngủ, đầu tựa trên ngực Hoài Cẩn, cánh tay anh vòng qua eo cô theo thói quen. Hai người nằm sát nhau, hoàn toàn không để ý đến cậu bé đang nằm ở mép bên kia. Hoài Châu đã tỉnh từ lúc nào. Cậu bé mở mắt, nhìn bố mẹ đang ôm nhau một lúc lâu. Cậu nhóc bĩu môi, kéo chăn lên tận cằm rồi lẩm bẩm:
Hoài Châu kéo chăn lên tận cằm, nhìn bố mẹ đang ôm nhau một lúc lâu, rồi bĩu môi lẩm bẩm: "Hai người ngủ quên con rồi." Cậu bé ngồi dậy, lò dò leo qua người bố, trườn xuống giường rồi chạy ra phòng khách. Một lúc sau, tiếng ly sứ va nhau vang lên từ bếp. Vãn Ninh giật mình tỉnh giấc, thấy bên cạnh trống một chỗ, hoảng hốt ngồi bật dậy. "Hoài Châu?" Cô vội chạy ra phòng khách, thì thấy cậu bé đang đứng trên ghế, tay cầm hộp sữa, cố gắng rót vào ly. Sữa đổ đầy bàn. Hoài Châu thấy mẹ, cười tươi: "Mẹ ơi, con pha sữa cho mẹ nè!" Vãn Ninh đứng sững ở cửa, vừa buồn cười vừa xúc động. Hoài Cẩn cũng đã dậy, bước ra đứng sau cô, nhìn cảnh tượng trước mắt.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Cảm ơn con. Nhưng lần sau không được tự trèo lên ghế như vậy, nguy hiểm lắm.” “Dạ.” Hoài Châu gật đầu rất nghiêm túc. Hoài Cẩn lấy khăn lau bàn, còn Vãn Ninh bế con trai vào lòng. Cậu bé lập tức vòng tay qua cổ mẹ, tựa đầu lên vai cô.
Vãn Ninh bế con trai vào lòng, cậu bé lập tức vòng tay qua cổ mẹ, tựa đầu lên vai cô. Hoài Cẩn lấy khăn lau bàn, thu dọn chỗ sữa đổ. Căn bếp sáng sớm tràn ngập nắng, tiếng chim hót lảnh lót ngoài ban công. Vãn Ninh nhìn xuống con trai, thấy nó đã lim dim mắt, chuẩn bị ngủ gật trên vai mình. Cô khẽ nhìn sang Hoài Cẩn — anh đã dọn xong, đang đứng dựa vào bệ bếp, nhìn hai mẹ con. Không ai nói gì, nhưng trong không gian ấy có một sự đủ đầy lặng lẽ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vài tuần sau, nhân dịp cuối tuần, Hoài Cẩn đưa Vãn Ninh và Hoài Châu đi biển. Hoài Châu vừa xuống xe đã chạy về phía bãi cát, tiếng cười vang lên giữa gió biển. Vãn Ninh đi phía sau, một tay xách túi đồ, một tay nắm lấy tay con. “Chậm thôi, đừng chạy xa quá.” “Ba ơi! Mẹ ơi! Nhanh lên!” Hoài Cẩn bước đến nhận lấy đồ từ tay cô, rồi nắm tay Vãn Ninh cùng đi về phía con trai. Hoài Châu ngồi xổm bên bờ biển, dùng chiếc xẻng nhỏ xúc cát xây một lâu đài méo mó. Thấy bố mẹ đến, cậu bé lập tức vẫy tay: “Ba mẹ xây với con!” Vãn Ninh bật cười, ngồi xuống bên cạnh.
Hoài Châu ngồi xổm trên cát, tay cầm chiếc xẻng nhỏ, cố gắng đắp một bức tường cho lâu đài nhưng cát cứ sụp xuống. Cậu bé nhăn mặt, nhìn bố: "Ba ơi, sao nó cứ đổ hoài vậy?" Hoài Cẩn ngồi xuống bên cạnh, chỉnh lại mấy viên cát dưới chân lâu đài: "Vì chân chưa vững. Phải làm nền trước." Cậu bé chăm chú nhìn, rồi gật đầu ra vẻ đã hiểu, hì hục đắp lại từ đầu. Vãn Ninh ngồi trên chiếc khăn trải cạnh đó, nhìn hai bố con, tay vân vê những hạt cát mịn. Gió biển thổi qua, tóc cô bay nhẹ. Một lúc sau, Hoài Châu chạy lại khoe thành quả — một lâu đài tuy vẹo vọ nhưng có tháp, có tường, có cờ bằng que kem. "Mẹ coi! Con xây được nè!" Vãn Ninh vỗ tay: "Giỏi quá! Con trai mẹ tài thật."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Châu được mẹ khen, lập tức cười tít mắt rồi quay sang kéo tay bố. “Ba chụp hình cho con với mẹ đi!” Hoài Cẩn lấy điện thoại ra, nhìn hai mẹ con đang đứng cạnh lâu đài cát. “Đứng gần nhau một chút.” Hoài Châu lập tức ôm lấy chân mẹ, còn Vãn Ninh cúi xuống bế con lên. Tiếng sóng phía sau vừa lúc đánh vào bờ, gió biển thổi tung mái tóc cô. Tách. Hoài Cẩn nhìn lại tấm ảnh, khóe môi khẽ cong. “Đẹp.” Vãn Ninh bước đến xem, thấy trong ảnh Hoài Châu đang cười rạng rỡ, còn cô cũng vô thức nhìn con trai bằng ánh mắt dịu dàng. Cô quay sang anh. “Ba người mình chụp chung một tấm đi.” Hoài Cẩn đưa điện thoại cho một người đi ngang qua nhờ chụp giúp. Hoài Châu đứng giữa, một tay nắm tay mẹ, một tay nắm tay bố.
Tấm ảnh chụp xong, Hoài Châu buông tay bố mẹ chạy xuống mép nước, mặc sóng lăn tăn chạm vào chân làm cậu bé cười thích thú. Vãn Ninh ngồi xuống chiếc khăn trải, lấy trong túi ra một hộp bánh quy và chai nước. Cô vẫy tay gọi con lên ăn, nhưng Hoài Châu lắc đầu, tiếp tục đuổi theo những con sóng nhỏ. Cô nhìn theo, bất giác cười. Hoài Cẩn ngồi xuống cạnh cô, đưa tay ra đón lấy chiếc bánh cô đưa. "Mệt không?" Anh hỏi. Cô lắc đầu, nhưng tựa đầu vào vai anh, mắt vẫn dõi theo con trai đang chạy nhảy dưới nắng. Một lúc sau, Hoài Châu chạy lên, tay cầm một vỏ ốc nhỏ, đưa cho mẹ: "Mẹ ơi, con tặng mẹ!" Vỏ ốc màu hồng nhạt, còn ướt nước biển. Vãn Ninh nhận lấy, nhìn con trai đang thở hổn hển vì chạy, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


