Chương 8 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kéo tay mẹ vào bếp, thì thầm: “Mẹ đừng làm anh ấy ngại quá nhé!”
Vãn Ninh kéo nhẹ tay mẹ vào bếp, thì thầm với giọng nũng nịu pha chút lo lắng: “Mẹ đừng làm anh ấy ngại quá nhé! Tụi con mới về, mẹ cứ tự nhiên thôi.” Mẹ cô nhìn cười xuề xòa: “Lo gì, mẹ có làm gì quá đâu. Mà thôi, mẹ biết rồi, con gái mẹ lớn rồi, biết lo cho người yêu rồi còn gì.” Bà cười khúc khích, tay thoăn thoắt bày thêm món ăn ra bàn.
Quay ra phòng khách, Vãn Ninh thấy Hoài Cẩn đã ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, tay cầm tách trà mẹ vừa rót. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn nói: “Anh ổn mà, đừng lo.” Bầu không khí ấm cúng trong căn bếp hòa quyện cùng hương thơm của món canh sườn non đang sôi lục bục khiến lòng cô bình yên lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm tay anh, kéo anh vào bếp và giới thiệu: “Anh vào đây xem mẹ em nấu món gì ngon này!”
Vãn Ninh cầm tay anh, kéo nhẹ vào bếp với nụ cười rạng rỡ: “Anh vào đây xem mẹ em nấu món gì ngon này!” Hoài Cẩn hơi bất ngờ nhưng vẫn để cô kéo đi, ánh mắt thoáng qua một tia thích thú.
Bước vào bếp, mẹ Vãn Ninh đang thoăn thoắt nêm nếm nồi canh sườn non. Bà ngước lên thấy hai đứa tay trong tay, khóe môi không giấu được nụ cười hài lòng: “Cháu ngồi chơi đi, sắp xong rồi. Vãn Ninh, con lấy thêm dưa leo ra rửa giúp mẹ.”
Hoài Cẩn lịch sự bước tới: “Bác để cháu giúp ạ.” Anh xắn tay áo, thoăn thoắt rửa rau dưới vòi nước khiến cả hai mẹ con đều ngỡ ngàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Trêu anh: “Không ngờ thiếu gia tập đoàn Cố thị lại biết rửa rau thành thạo thế này!”
Vãn Ninh cầm chiếc khăn khô đưa cho anh, khóe môi cong lên đầy tinh nghịch: “Không ngờ thiếu gia tập đoàn Cố thị lại biết rửa rau thành thạo thế này!” Giọng cô pha chút trêu chọc nhưng ánh mắt lại đầy ngưỡng mộ.
Hoài Cẩn nhận khăn, chậm rãi lau tay, ánh mắt nhìn cô có chút bất lực nhưng đầy cưng chiều: “Hồi du học, anh tự nấu ăn ba năm. Rửa rau là việc nhỏ thôi.” Anh đáp, giọng khiêm tốn nhưng khiến mẹ Vãn Ninh càng thêm hài lòng.
Mẹ cô nhìn hai đứa, khẽ lắc đầu cười, tay vẫn đảo đều nồi canh: “Được rồi, hai đứa ra ngoài bày bàn đi. Mẹ làm nốt món cá kho là xong.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo tay anh ra phòng ăn, cùng nhau bày bát đũa như một cặp vợ chồng trẻ
Vãn Ninh kéo tay anh ra phòng ăn, tay thoăn thoắt lấy bát đũa từ tủ. Cô đưa cho anh một xấp đũa, còn mình loay hoay sắp xếp bát ăn cơm. “Anh đặt đũa bên phải, em đặt bát bên trái nhé.” Cô chỉ dẫn, như thể họ đã làm điều này hàng trăm lần.
Hoài Cẩn im lặng làm theo, nhưng khóe môi anh khẽ cong lên. Ánh mắt anh nhìn cô đang cẩn thận sắp từng chiếc bát lên bàn, mái tóc dài khẽ rung theo mỗi động tác. Căn phòng ăn ấm cúng, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp tỏa ra, tiếng mẹ cô hát khe khẽ trong bếp... tất cả tạo nên một bức tranh gia đình bình dị mà đẹp đẽ.
“Bày xong rồi.” Cô nói, lùi lại một bước ngắm nhìn thành quả. Vô tình, vai cô chạm nhẹ vào ngực anh, cả hai cùng khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hơi xấu hổ bước sang một bên, giả vờ chỉnh lại bát đũa để che giấu sự ngượng ngùng
Vãn Ninh hơi xấu hổ bước sang một bên, tay giả vờ chỉnh lại mấy chiếc đũa đã ngay ngắn từ lúc nào. Cô cảm thấy hơi nóng trên má, không dám nhìn thẳng vào anh. Hoài Cẩn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô với ánh mắt dịu dàng, như đang giấu một nụ cười nơi khóe môi.
“Cơm chín rồi, hai đứa ngồi xuống đi.” Mẹ Vãn Ninh bưng khay thức ăn ra, phá vỡ không khí ngượng ngùng. Bà đặt món canh sườn non, cá kho tộ, rau muống xào tỏi và dưa leo muối chua lên bàn. Một bữa cơm gia đình giản dị nhưng đầy ắp hương vị quê nhà.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


