Chương 9 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gắp một miếng cá kho cho anh, thì thầm: “Anh thử món tủ của mẹ em đi.”
Vãn Ninh gắp một miếng cá kho tộ vàng óng, nhẹ nhàng đặt vào bát của Hoài Cẩn. Cô thì thầm, giọng chỉ đủ hai người nghe: “Anh thử món tủ của mẹ em đi.” Ánh mắt cô lấp lánh chờ đợi, như một đứa trẻ khoe khoang báu vật.
Hoài Cẩn nhìn miếng cá, rồi nhìn cô, khẽ gật đầu. Anh đưa đũa lên, chậm rãi nếm thử. Mắt anh thoáng sáng lên, gật gù: “Cá ngon, thịt chắc và thấm gia vị. Mẹ em nấu ngon thật đấy.” Câu khen khiến mẹ Vãn Ninh cười tươi hơn cả đóa hoa.
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp, mẹ cô liên tục gắp thức ăn cho Hoài Cẩn, còn anh thì lịch sự cảm ơn và khen ngợi từng món. Vãn Ninh ngồi nhìn hai người thân yêu nhất của mình hòa hợp như vậy, lòng tràn ngập hạnh phúc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn mẹ rồi nhìn anh, cười tinh nghịch: “Xem ra mẹ em quý anh hơn cả em rồi.”
Vãn Ninh nhìn mẹ đang niềm nở gắp thêm thức ăn cho Hoài Cẩn, rồi quay sang anh, cười tinh nghịch: “Xem ra mẹ em quý anh hơn cả em rồi.” Giọng cô pha chút giả vờ ghen khiến cả bàn cười vui vẻ.
Mẹ cô xua tay, giả vờ la: “Con gái lớn rồi mà còn ăn gan với mẹ à? Mẹ quý ai cũng là vì con hết đó.” Bà nói, nhưng ánh mắt vẫn đầy hài lòng khi nhìn Hoài Cẩn.
Hoài Cẩn nhìn Vãn Ninh, khẽ cười, rồi bất ngờ gắp một miếng thịt kho bỏ vào bát cô: “Em cũng ăn đi. Anh quý em nhất mà.” Câu nói nhẹ nhàng nhưng khiến cô đỏ mặt, còn mẹ cô thì cười khúc khích.
BẠN ĐÃ CHỌN
ngại ngùng cúi xuống ăn cơm
Vãn Ninh ngại ngùng cúi xuống ăn cơm, hai má đỏ ửng như trái cà chua chín mọng. Cô im lặng nhai từng hạt cơm, không dám ngước lên nhìn ai, chỉ cảm nhận được ánh mắt ấm áp của Hoài Cẩn đang dán chặt vào mình. Mẹ cô nhìn hai đứa, khẽ lắc đầu cười, rồi tiếp tục gắp thức ăn cho cả hai.
Bữa cơm trôi qua trong bầu không khí ấm cúng. Khi mọi người đã gần buông đũa, Hoài Cẩn bất ngờ lên tiếng, giọng chân thành: “Bác ơi, tuần sau gia đình cháu có tổ chức một bữa tối thân mật. Cháu và Vãn Ninh rất mong bác có thể đến tham dự ạ.” Lời mời bất ngờ khiến cả hai mẹ con đều ngỡ ngàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn mẹ đầy hy vọng, khẽ nói: “Mẹ đi với tụi con nhé?”
Vãn Ninh nhìn mẹ, ánh mắt đầy hy vọng, khẽ nói: “Mẹ đi với tụi con nhé?” Giọng cô dịu dàng nhưng không giấu được sự mong chờ. Bà thấy con gái mình như vậy thì mềm lòng ngay.
Mẹ cô nhìn Hoài Cẩn, rồi nhìn Vãn Ninh, mỉm cười hiền hậu: “Nếu con đã muốn, mẹ đi cũng được. Nhưng mà...” Bà ngập ngừng, liếc sang Hoài Cẩn: “Cháu có chắc là gia đình cháu không phiền không? Bác chỉ sợ làm mất mặt con gái bác thôi.”
Hoài Cẩn lắc đầu, giọng chân thành: “Bác đừng lo. Gia đình cháu rất mong được gặp bác. Mẹ cháu cũng háo hức lắm ạ.” Anh nói, tay nhẹ nhàng đặt lên tay Vãn Ninh dưới bàn như một lời trấn an.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vui vẻ gắp thêm thức ăn cho mẹ: “Mẹ ăn đi, đừng lo gì hết, có tụi con mà.”
Vãn Ninh vui vẻ gắp thêm một miếng cá kho vào bát mẹ, giọng nhẹ nhàng: “Mẹ ăn đi, đừng lo gì hết, có tụi con mà.” Câu nói giản dị nhưng chứa đầy sự yêu thương và trấn an, khiến mẹ cô cười hiền, gật gù hài lòng.
Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một tia dịu dàng sâu lắng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm trà cho mẹ Vãn Ninh, cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy tinh tế.
Bữa cơm kết thúc trong không khí ấm áp. Khi Hoài Cẩn giúp dọn bàn, mẹ Vãn Ninh kéo riêng con gái vào bếp, khẽ thì thầm: “Con gái mẹ có mắt nhìn người đấy. Thằng bé này tốt, mẹ yên tâm rồi.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


