Chương 11 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 11
Sinh Lực68/100
Kỹ Năng71/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Tô Mặc
lẳng lặng bỏ đi vì không được đáp lại
Dạ Phong
vừa gặp, đang hỏi đường
Lãnh Vân
đã nhận ra Hàn Dương cải trang, đang thăm dò
Bạch Dạ
nghi ngờ mỹ nhân lạ, đã rời đi
Mặc Trúc
nhìn thấy lần nữa, sắp ngất
Lục Trần
nhớ mặt
Tiểu Ngọc
liếc mắt một cái

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 51

BẠN ĐÃ CHỌN

Vén tóc, bày vẻ e thẹn trà xanh "ta cũng không hỏi gì khó đâu. Ta chỉ là không có gì nổi bật nên chưa từng thử yêu ai, nên giờ ta muốn hỏi cách khiến một nam nhân thích mình thôi".*chậc chậc. Chẳng nghĩ được câu nào khó hơn*

Ngươi vén nhẹ tóc mai, bày vẻ e thẹn trà xanh, giọng ngọt như mật: "Ta cũng không hỏi gì khó đâu. Ta chỉ là không có gì nổi bật nên chưa từng thử yêu ai, nên giờ ta muốn hỏi cách khiến một nam nhân thích mình thôi." Trong lòng thầm chép miệng: Chậc chậc. Chẳng nghĩ được câu nào khó hơn.

Mấy cô nương nhìn nhau, rồi đồng loạt cười vang. Cô tóc đen gõ nhẹ lên bàn, mắt sáng rực: "Ồ, câu hỏi dễ thương đấy. Muốn khiến nam nhân thích mình à? Đơn giản thôi — đừng tỏ ra quá dễ dãi, nhưng cũng đừng lạnh quá. Cứ như cô bây giờ là chuẩn rồi." Nàng ta nháy mắt. "Thêm chút bí ẩn, thêm chút khó đoán — bọn họ sẽ tự khắc tìm đến."

Một cô khác thêm vào: "Nhưng mà quan trọng nhất là phải biết giữ mình. Đừng để họ coi thường." Nàng ta đẩy một chén rượu về phía ngươi. "Uống tiếp đi, cô nương còn trẻ, còn dài đường để yêu đương."

Thanh Trúc ở góc phòng khẽ gảy một nốt đàn, ngước lên nhìn ngươi với ánh mắt khó đoán. Hắn không nói gì, nhưng nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

Lượt 52

BẠN ĐÃ CHỌN

Nâng chén uống cạn, cười tươi "chúng ta tiếp tục đi. Ta vẫn còn muốn hỏi các để hôn Thanh Trúc công tử đó!"

Ngươi nâng chén rượu lên uống cạn, rượu nồng chảy xuống cổ họng làm ấm người. Đặt chén xuống bàn, ngươi cười tươi, mắt long lanh nhìn quanh: "Chúng ta tiếp tục đi. Ta vẫn còn muốn hỏi cách để hôn Thanh Trúc công tử đó!"

Mấy cô nương cười vang. Cô tóc đen lắc đầu, tay xào bài vẫn nhanh thoăn thoắt: "Trời ơi, cô nương này gan thật đấy. Mới gặp lần đầu đã muốn hôn người ta rồi." Nàng ta nháy mắt về phía Thanh Trúc — hắn đang gảy đàn, nghe vậy thì ngừng tay, ngước lên nhìn ngươi với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thú vị.

Thanh Trúc đặt đàn xuống, chậm rãi đứng dậy, bước tới gần bàn bài. Mấy cô nương im bặt, nhìn hắn chằm chằm. Hắn dừng trước mặt ngươi, cúi xuống, giọng trầm nhẹ: "Cô nương muốn hôn ta thật à? Hay chỉ nói cho vui?"

Cả phòng im phăng phắc. Mấy cô nương nhìn ngươi với vẻ háo hức, chờ xem ngươi xoay sở thế nào.

Lượt 53

BẠN ĐÃ CHỌN

Không nói nhiều, ôm cổ hắn mà hôn xuống

Ngươi không nói thêm lời nào. Một tay vòng qua cổ Thanh Trúc, kéo nhẹ hắn xuống ngang tầm, rồi đặt môi mình lên môi hắn — một nụ hôn ngắn, bất ngờ, nhưng đủ để cả phòng im bặt. Thanh Trúc khựng người, tay vẫn lơ lửng giữa không trung, mắt mở to vì bất ngờ. Một giây. Hai giây. Rồi ngươi buông hắn ra, mỉm cười ngọt ngào.

Cả phòng vỗ tay ầm ĩ. Mấy cô nương hú hét, cô tóc đen cười ngặt nghẽo: "Trời ơi, Diệp Mai cô nương, cô đúng là gan to bằng trời!" Thanh Trúc vẫn đứng yên, mặt hơi đỏ dưới ánh nến. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên môi mình, nhìn ngươi với ánh mắt khó đoán — vừa ngỡ ngàng, vừa có chút gì đó lấp lánh.

"Cô nương..." Hắn nói, giọng trầm hơn bình thường. "Cô thật sự vừa hôn ta đấy à?"

Lượt 54

BẠN ĐÃ CHỌN

Trêu chọc "Thanh Trúc mỹ nam còn chưa cảm nhận được sao? Hay chúng ta hôn lại một lần nữa nhỉ?"

Ngươi vẫn giữ nguyên tay trên cổ Thanh Trúc, môi còn vương hơi ấm của nụ hôn vừa rồi. Hắn đang nhìn ngươi với ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa sâu thẳm. Cả phòng im lặng chờ đợi. Ngươi khẽ nghiêng đầu, giọng ngọt như mật rót vào tai hắn: "Thanh Trúc mỹ nam còn chưa cảm nhận được sao? Hay chúng ta hôn lại một lần nữa nhỉ?"

Mấy cô nương ồ lên, cô tóc đen vỗ tay cười lớn: "Diệp Mai, cô đúng là... bọn ta không bằng!" Thanh Trúc đứng yên, mắt vẫn nhìn ngươi chăm chăm. Rồi hắn khẽ nhếch môi — một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ làm cả phòng im bặt. Hắn cúi xuống, ghé sát tai ngươi, thì thầm chỉ đủ hai người nghe: "Cô nương, nếu cô còn tiếp tục, ta sẽ giữ cô lại đây thật đấy."

Hắn lùi ra, cầm lại cây đàn tỳ bà, tiếp tục gảy những nốt nhạc êm dịu, nhưng khóe môi vẫn còn vương nụ cười. Mấy cô nương lại tiếp tục xào bài, không khí trong phòng lại sôi động.

Lượt 55

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười vui vẻ đợi chị em xào bài xong. *Trời ơi, hắn vừa đỏ mặt hả? Nhìn đáng yêu thật. Nam tử thẹn thùng chính là gu tôi đó! Á á á!*

Ngươi ngồi xuống ghế, tay chống cằm, mắt long lanh nhìn Thanh Trúc đang gảy đàn. Hắn vừa đỏ mặt — ngươi thấy rõ, dưới ánh nến leo lét. Trong lòng ngươi nhảy múa: Trời ơi, hắn vừa đỏ mặt hả? Nhìn đáng yêu thật. Nam tử thẹn thùng chính là gu tôi đó! Á á á!

Cô tóc đen xào bài xong, chia cho mỗi người năm lá. Ngươi cầm bài lên, nhưng mắt vẫn không rời Thanh Trúc. Hắn ngước lên, bắt gặp ánh mắt ngươi, rồi vội cúi xuống nhìn dây đàn. Một cô nương ngồi bên cạnh khều nhẹ ngươi: "Diệp Mai, cô mà cứ nhìn chằm chằm thế thì Thanh Trúc đàn sai nhịp mất."

Thanh Trúc nghe vậy, ngừng tay, đặt đàn xuống. Hắn đứng dậy, bước tới bàn bài, kéo ghế ngồi xuống đối diện ngươi. "Cô nương muốn đánh bài với ta một ván không?" Hắn hỏi, giọng trầm nhẹ. "Nếu cô thắng, ta sẽ đàn riêng cho cô nghe một khúc. Nếu ta thắng..." Hắn ngập ngừng, rồi mỉm cười: "Ta sẽ hỏi cô một câu, và cô phải trả lời thật lòng."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.