Chương 12 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cầm bài lên, cười vui vẻ "nếu đã mời thì ta chơi", nói đoạn thì quay sang nhìn các cô nương "mấy chị em phải cổ vũ ta thắng đó nha!"
Ngươi cầm bài lên, cười vui vẻ, mắt long lanh nhìn Thanh Trúc: "Nếu đã mời thì ta chơi." Nói đoạn, ngươi quay sang mấy cô nương đang ngồi xung quanh, tay vẫy vẫy: "Mấy chị em phải cổ vũ ta thắng đó nha!"
Mấy cô nương cười vang, cô tóc đen vỗ tay: "Được! Diệp Mai cố lên! Thắng rồi bọn ta mua rượu mừng!" Thanh Trúc ngồi đối diện, tay cầm bài, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ. Hắn nhìn ngươi chăm chú, như thể đang cố đọc suy nghĩ của ngươi qua từng lá bài.
Ván bài bắt đầu. Thanh Trúc đánh ra một lá — khá mạnh, nhưng không phải không thể đỡ. Ngươi đáp trả bằng một lá trung bình, giữ lại lá mạnh nhất cho cuối. Hắn nhướng mày, đánh tiếp. Vài nước đi qua, thế trận càng lúc càng căng thẳng. Mấy cô nương nín thở theo dõi, thỉnh thoảng lại hét lên cổ vũ.
Đến nước cuối cùng, Thanh Trúc ngước lên nhìn ngươi, tay cầm lá bài quyết định. "Cô nương chắc chắn sẽ thắng chứ?" Hắn hỏi, giọng trầm nhẹ, mắt không rời khỏi ngươi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bật cười "ta không chắc nhưng ta cũng không thích nhận thua khi ván bài chưa kết thúc đấy"
Ngươi bật cười, tay cầm bài chưa vội đánh, mắt nhìn thẳng vào Thanh Trúc đang ngồi đối diện: "Ta không chắc nhưng ta cũng không thích nhận thua khi ván bài chưa kết thúc đấy."
Thanh Trúc nhướng mày, tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn nhìn ngươi một lúc, rồi bất ngờ úp bài xuống — một hành động khiến cả phòng im bặt. "Vậy ta xin thua," hắn nói, giọng trầm nhẹ nhưng đầy ẩn ý. "Khúc đàn ta sẽ giữ lời hứa. Nhưng cô nương nhớ — ta còn nợ cô một câu hỏi, và ta sẽ hỏi vào lúc thích hợp."
Mấy cô nương ồ lên thích thú, cô tóc đen vỗ tay: "Diệp Mai thắng rồi! Rượu mừng đâu!" Một bầu rượu mới được mang lên, mùi thơm nồng lan tỏa. Thanh Trúc đứng dậy, cầm cây đàn tỳ bà, gảy lên một khúc nhạc êm dịu — giai điệu nhẹ nhàng, man mác như dòng suối chảy qua khe đá.
Ngươi ngồi nghe, chén rượu trên tay. Khúc nhạc vang lên trong căn phòng ấm cúng, ánh nến lung linh hắt bóng lên những tấm rèm lụa mỏng. Một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa một đêm đầy biến động.
Nhưng rồi từ ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập vọng vào, kèm theo giọng nói quen thuộc của chủ quán: "Cô nương! Cô nương! Có người tìm cô — nói là cô nương quen!"
Cánh cửa phòng bị đẩy nhẹ ra, và một bóng người đứng đó — Tuyết Vô Cực, tay vẫn cầm cây sáo ngọc, nụ cười bí ẩn trên môi. Hắn nhìn thẳng vào ngươi, bỏ qua mọi người trong phòng.
"Diệp Mai cô nương, ta nghĩ chúng ta cần nói chuyện riêng một chút."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nháy mắt với Thanh Trúc "lần sau ta tới thì nhớ phải đàn ta nghe tiếp đấy nha", rồi đứng dậy ra ngoài, hơi say nên có chút lảo đảo
Ngươi đặt chén rượu xuống, quay sang Thanh Trúc đang gảy đàn, nháy mắt tinh nghịch: "Lần sau ta tới thì nhớ phải đàn ta nghe tiếp đấy nha." Hắn ngừng tay, khẽ gật đầu, khóe môi vương nụ cười nhẹ. Ngươi đứng dậy, hơi lảo đảo vì men rượu — tay vịn nhẹ vào thành bàn rồi bước ra cửa, mấy cô nương vẫy tay chào nhiệt tình. Bước ra hành lang Túy Hoa Lâu, gió đêm thổi vào mặt mang theo hơi lạnh, làm ngươi tỉnh táo đôi chút. Nhưng vừa xuống đến cầu thang, ngươi thấy Tuyết Vô Cực vẫn đứng đó, dựa vào cột, tay phe phẩy cây sáo ngọc. Hắn nhìn ngươi với nụ cười bí ẩn: "Diệp Mai cô nương, đi đâu mà vội thế?" Ngươi khựng lại, men rượu khiến đầu óc hơi quay cuồng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tựa vào tường, hơi mơ màng "tìm ta sao? Chúng ta có thân thiết gì sao mà ngươi muốn gặp ta?"
Ngươi tựa vào tường hành lang Túy Hoa Lâu, men rượu khiến đầu óc hơi quay cuồng. Tuyết Vô Cực đứng đối diện, tay phe phẩy cây sáo ngọc, nụ cười bí ẩn vẫn không tắt. Ngươi nhìn hắn với đôi mắt hơi mơ màng, giọng pha chút lười nhác: "Tìm ta sao? Chúng ta có thân thiết gì sao mà ngươi muốn gặp ta?"
Tuyết Vô Cực khẽ cười, bước tới gần thêm một bước. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài thước. "Không thân thiết, nhưng ta thấy cô nương rất thú vị. Một mỹ nhân xuất hiện trong đêm, khiến cả Dạ Phong, Bạch Dạ và Lãnh Vân đều phải ngoái nhìn — ta không thể không tò mò." Hắn dừng lại, mắt nhìn thẳng vào ngươi. "Vậy cô nương có thể cho ta biết — cô thực sự là ai không?"
Ngươi đứng yên, gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc. Từ trong phòng, tiếng đàn tỳ bà của Thanh Trúc vẫn vẳng ra, êm dịu nhưng xa dần.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi đứng dựa đấy, mơ màng, hắn chưa nói hết câu tôi đã thiếp đi từ nãy rồi
Ngươi tựa vào tường, mơ màng nhìn Tuyết Vô Cực đang đứng trước mặt. Hắn mở miệng định nói gì đó, nhưng giọng nói của hắn như xa dần, hòa vào tiếng đàn tỳ bà từ trong phòng vọng ra. Đầu ngươi nặng trĩu, mí mắt sụp xuống — men rượu cuối cùng cũng đánh gục ngươi. Ngươi thiếp đi ngay tại chỗ, trượt dần dọc theo bức tường, ngồi bệt xuống sàn hành lang.
Khi ngươi tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng. Một chiếc áo choàng mỏng được đắp lên vai ngươi. Ngươi ngồi dậy, nhìn quanh — hành lang Túy Hoa Lâu vắng tanh, chỉ còn tiếng gà gáy từ xa vọng lại. Bên cạnh ngươi, một tờ giấy được chặn bằng viên ngọc nhỏ. Trên tờ giấy viết: "Diệp Mai cô nương ngủ ngon nhỉ. Hẹn gặp lại. — Tuyết Vô Cực."
Ngươi cầm tờ giấy lên, nhíu mày. Hắn đã ở đó cả đêm? Ngươi nhìn xuống áo choàng — loại vải lụa mỏng, thêu hoa văn tinh xảo, chắc chắn không phải đồ rẻ tiền.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


