Chương 13 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, gấp áo choàng lại, nhét vào túi trữ vật — có thể bán được kha khá linh thạch.
Ngươi đứng dậy, gấp gọn chiếc áo choàng lụa của Tuyết Vô Cực rồi nhét vào túi trữ vật. Chất lụa mềm mại, thêu hoa văn tinh xảo — chắc bán được kha khá linh thạch. Bên ngoài, trời đã hửng sáng, ánh bình minh nhuộm hồng những mái ngói của Thanh Thủy trấn. Tiếng gà gáy vọng ra từ xa, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán rong đầu ngày.
Ngươi vươn vai, cảm nhận cơn đau nhẹ ở thái dương — dư vị của men rượu đêm qua vẫn còn vương vấn. Đưa tay vuốt lại mái tóc còn hơi rối, ngươi bước ra khỏi Túy Hoa Lâu, hít một hơi khí trời trong lành. Phố xá bắt đầu nhộn nhịp, những quán mì đã mở cửa, khói nghi ngút tỏa ra từ những nồi nước dùng.
Ngươi đang định tìm một quán ăn sáng thì thấy một bóng người quen thuộc từ đầu phố đi tới — Tô Mặc, tay vẫn ôm cuộn sách, mặt hơi tái. Hắn nhìn thấy ngươi, khựng lại, rồi bước nhanh tới. "Diệp Mai cô nương?" Hắn hỏi, giọng có chút do dự. "Ta... ta có thể nói chuyện với cô một chút được không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu "xin lỗi công tử nhưng ta bận rồi". Trong đầu rủa xả *thằng nào thằng đấy xuất hiện rồi gọi tên tôi như thân thiết lắm mặc dù tôi còn chưa cả nói tên cho bọn chúng. Đau đầu chết mất, cút hết đi*
Ngươi nhẹ nhàng lắc đầu, giọng vẫn giữ nữ tính nhưng pha chút mệt mỏi: "Xin lỗi công tử nhưng ta bận rồi." Trong đầu rủa thầm: Thằng nào thằng đấy xuất hiện rồi gọi tên tôi như thân thiết lắm mặc dù tôi còn chưa cả nói tên cho bọn chúng. Đau đầu chết mất, cút hết đi.
Tô Mặc khựng lại, tay ôm chặt cuộn sách hơn. Hắn cúi đầu, giọng buồn bã: "Ta hiểu. Xin lỗi đã làm phiền cô nương." Hắn quay người bước đi, dáng dấp cô độc dưới ánh bình minh nhạt nhòa. Ngươi thở phào, định rẽ vào quán mì thì thấy từ cuối phố, một bóng người quen thuộc khác xuất hiện — Lãnh Vân, tay cầm một bọc nhỏ, đang đi thẳng về phía ngươi.
Hắn dừng lại trước mặt ngươi, nhìn ngươi từ đầu đến chân, rồi đưa bọc nhỏ ra: "Diệp Mai cô nương, đây là thuốc giải rượu. Ta thấy cô hơi mệt sáng nay." Hắn nói ngắn gọn, không thêm lời thừa thãi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhíu mày "công tử thứ lỗi, ta không nhận đồ người lạ đưa". Tiếp tục rủa xả trong lòng *hắn tưởng hắn với Diệp Mai quen biết lắm à? Gặp nhau được mấy lần đã đưa thuốc? Hắn có bị ngu không? Có biết hắn như một tên chết tiệt có ý đồ mờ ám không?*
Ngươi nhíu mày, lùi nửa bước, giọng lạnh nhạt nhưng vẫn giữ nữ tính: "Công tử thứ lỗi, ta không nhận đồ người lạ đưa." Trong lòng rủa thầm: Hắn tưởng hắn với Diệp Mai quen biết lắm à? Gặp nhau được mấy lần đã đưa thuốc? Hắn có bị ngu không? Có biết hắn như một tên chết tiệt có ý đồ mờ ám không?
Lãnh Vân đứng yên, tay vẫn giơ bọc thuốc ra. Hắn nhìn ngươi một lúc, rồi từ từ hạ tay xuống, không nói gì. Một thoáng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng rao hàng từ đầu phố vọng lại. Cuối cùng hắn cất bọc thuốc vào tay áo, gật đầu nhẹ: "Ta hiểu. Xin lỗi đã đường đột." Hắn quay người bước đi, không ngoảnh lại.
Ngươi đứng yên nhìn theo bóng hắn khuất sau góc phố. Mặt trời đã lên cao hơn, ánh nắng vàng rực chiếu xuống những mái ngói còn đọng sương mai. Ngươi thở phào, quay vào quán mì gần đó, gọi một tô nóng hổi. Vừa húp nước dùng, ngươi vừa nghĩ xem nên làm gì tiếp theo — về tông môn hay tiếp tục dạo chơi.
Nhưng vừa húp được vài miếng, một bóng người ngồi xuống đối diện ngươi — Thanh Trúc, tay cầm cây đàn tỳ bà, mắt nhìn ngươi với vẻ thú vị. "Diệp Mai cô nương, ta có thể ngồi đây không?" Hắn hỏi, giọng trầm nhẹ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười "công tử cứ tự nhiên". *Giờ mà không đồng ý thì mình sẽ giống một tra nữ, chơi xong không nhận người quen. Chậc chậc*
Ngươi mỉm cười, đẩy nhẹ tô mì về phía ghế đối diện: "Công tử cứ tự nhiên." Trong lòng thầm nghĩ: Giờ mà không đồng ý thì mình sẽ giống một tra nữ, chơi xong không nhận người quen. Chậc chậc.
Thanh Trúc ngồi xuống, đặt cây đàn tỳ bà lên bàn cạnh ghế. Hắn gọi thêm một tô mì rồi nhìn ngươi chăm chú. "Diệp Mai cô nương, ta có một câu hỏi muốn hỏi từ đêm qua." Hắn ngập ngừng một chút, tay xoay nhẹ đôi đũa. "Nụ hôn đêm qua — cô thật lòng hay chỉ là trò đùa?"
Ngươi khựng lại, đũa đang gắp miếng mì giữa không trung. Câu hỏi bất ngờ quá, làm ngươi hơi sặc. Ho nhẹ một tiếng, ngươi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn. Thanh Trúc không lảng tránh, ánh mắt hắn sâu thẳm chờ đợi câu trả lời.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nghĩ nghĩ, mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời "ta nói là thật lòng thì sao?". *Một mỹ nam đáng yêu như này, lại còn biết chơi đàn, lại còn biết thẹn thùng chẳng phải quá là tuyệt vời sao?*
Ngươi nghĩ nghĩ, rồi mỉm cười nhẹ nhàng, mắt không rời khỏi Thanh Trúc. Đôi đũa khẽ gác lên miệng tô mì, giọng nói ngọt ngào nhưng pha chút thăm dò: "Ta nói là thật lòng thì sao?" Trong lòng thầm nghĩ: Một mỹ nam đáng yêu như này, lại còn biết chơi đàn, lại còn biết thẹn thùng chẳng phải quá là tuyệt vời sao?
Thanh Trúc khựng lại, tay đang cầm đũa ngừng giữa không trung. Hắn nhìn ngươi một lúc lâu, ánh mắt có chút dao động. Rồi hắn đặt đũa xuống, khẽ thở dài — một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để ngươi nhận ra hắn đang suy nghĩ rất nhiều. "Nếu là thật," hắn nói, giọng trầm hơn bình thường, "thì ta phải suy nghĩ lại về cô nương rồi. Một mỹ nhân bí ẩn xuất hiện trong đêm, hôn ta rồi biến mất — giờ lại ngồi ăn mì cùng ta như chưa có chuyện gì." Hắn nhếch môi cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn dò xét. "Diệp Mai cô nương, cô khiến ta rất tò mò."
Gió sáng thổi nhẹ qua quán mì, mang theo hương khói từ nồi nước dùng. Tiếng người qua lại bắt đầu nhộn nhịp hơn. Ngươi và Thanh Trúc ngồi đối diện nhau, bát mì bốc hơi nghi ngút.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


