Chương 14 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Chống cằm, cười khẽ "chị em dạy ta rồi. Muốn để nam nhân thích thì 'bí ẩn' chính là một điều cần thiết mà. Nếu công tử muốn gặp ta tiếp thì tối nay ta tới Túy Hoa Lâu chơi với công tử tiếp nha?". *Chậc chậc. Tưởng hắn định tỏ tình. Tôi cứ tưởng tôi sắp thoát ế rồi đấy*
Ngươi chống cằm, mỉm cười nhẹ, mắt hơi nheo lại đầy ẩn ý. Giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng pha chút tinh nghịch: "Chị em dạy ta rồi. Muốn để nam nhân thích thì 'bí ẩn' chính là một điều cần thiết mà. Nếu công tử muốn gặp ta tiếp thì tối nay ta tới Túy Hoa Lâu chơi với công tử tiếp nha?" Trong lòng thầm chép miệng: Chậc chậc. Tưởng hắn định tỏ tình. Tôi cứ tưởng tôi sắp thoát ế rồi đấy.
Thanh Trúc nhìn ngươi một lúc, rồi khẽ lắc đầu cười — một nụ cười nhẹ nhưng thật sự, không còn vẻ dò xét như ban nãy. "Diệp Mai cô nương đúng là biết cách làm người khác tò mò. Được, tối nay ta sẽ chờ cô ở Túy Hoa Lâu." Hắn đứng dậy, cầm cây đàn tỳ bà lên, cúi đầu chào nhẹ rồi bước ra khỏi quán mì, dáng dấp thong dong dưới ánh nắng ban mai.
Ngươi ngồi lại một mình, tô mì đã vơi một nửa. Bên ngoài, phố xá đã nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng rao hàng, tiếng người mua bán, tiếng trẻ con chạy nhảy — cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn, mặc kệ những drama tình cảm của đám nam công. Ngươi húp nốt miếng nước dùng cuối cùng, đặt mấy đồng linh thạch lên bàn, đứng dậy.
Vừa bước ra khỏi quán, ngươi thấy một tờ giấy được gấp nhỏ nằm dưới gốc cây trước mặt. Nhặt lên mở ra — nét chữ quen thuộc của Dạ Phong: "Ta biết cô là Hàn Dương. Gặp ta ở cuối phố Tây nếu không muốn chuyện này lan ra."
BẠN ĐÃ CHỌN
Vò nát tờ giấy "một đám biến thái sao? Sao kẻ nào cũng muốn bám đuôi ta vậy? Tởm chết mất"
Ngươi vò nát tờ giấy trong tay, mặt nhăn lại đầy khó chịu. "Một đám biến thái sao? Sao kẻ nào cũng muốn bám đuôi ta vậy? Tởm chết mất." Ngươi ném cục giấy xuống đất, dùng chân xoáy mạnh cho nát vụn. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng rực rỡ, nhưng trong lòng ngươi chỉ thấy bực mình. Cả một đêm dài đầy drama — hết Dạ Phong, Lãnh Vân, Tuyết Vô Cực, lại tới Thanh Trúc. Giờ còn cái tên khốn Dạ Phong kia dám viết thư hăm dọa. Ngươi đưa tay vuốt tóc, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Phố xá vẫn nhộn nhịp, người qua kẻ lại, không ai để ý tới một mỹ nhân đang đứng bực mình bên vệ đường. Ngươi quyết định — mặc kệ tất cả, tối nay vẫn tới Túy Hoa Lâu như đã hẹn với Thanh Trúc. Dạ Phong muốn hăm dọa thì kệ hắn. Ngươi không phải loại dễ bị bắt nạt. Nhưng vừa định quay lưng đi về phía trọ, ngươi thấy một bóng người quen thuộc đang đứng ở góc phố — Mặc Trúc, mặt mũi vẫn lem luốc nhưng vết thương hình như đã được băng bó sơ qua. Hắn nhìn ngươi chằm chằm, rồi bước tới, giọng khàn đặc: "Diệp Mai cô nương... ta biết cô là ai rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Khó chịu, "chúng ta có quen nhau sao?. *lại một tên nữa xuất hiện. Có thân thiết sao? Có gặp nhau nhiều lần lắm sao mà cứ xuất hiện? Các người cứ chặn đường một cô nương xa lạ làm gì? Sao không đi chết đi?*
Ngươi khoanh tay, nhìn Mặc Trúc từ đầu đến chân với vẻ mặt khó chịu. Hắn đang đứng đó, mặt mũi lem luốc nhưng ánh mắt lại sáng quắc, như thể vừa khám phá ra bí mật lớn lao nào đó. Ngươi lạnh nhạt lên tiếng: "Chúng ta có quen nhau sao?" Trong lòng thầm rủa xả: Lại một tên nữa xuất hiện. Có thân thiết sao? Có gặp nhau nhiều lần lắm sao mà cứ xuất hiện? Các người cứ chặn đường một cô nương xa lạ làm gì? Sao không đi chết đi?
Mặc Trúc khựng lại trước thái độ lạnh nhạt của ngươi. Hắn cắn môi, tay nắm chặt vạt áo rách, giọng có chút run: "Ta... ta biết cô là Hàn Dương. Cô đã cho ta linh quả lúc chiều qua. Ta không có ý xấu, chỉ muốn cảm ơn cô thôi." Hắn bước tới một bước, đưa tay ra — trong lòng bàn tay hắn là một viên ngọc nhỏ màu xanh biếc, lấp lánh dưới ánh nắng. "Đây là thứ ta nhặt được khi bị truy sát. Có lẽ nó có giá trị. Ta muốn tặng cô để trả ơn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy "xin lỗi nhưng công tử nhận nhầm người rồi. Với lại, công tử nói là đồ nhặt được? Công tử đưa đồ nhặt được cho người giúp đỡ công tử sao? Thật chu đáo đấy. Phiền công tử tránh đường"
Ngươi cười khẩy, tay khoanh trước ngực, giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng lạnh như băng: "Xin lỗi nhưng công tử nhận nhầm người rồi. Với lại, công tử nói là đồ nhặt được? Công tử đưa đồ nhặt được cho người giúp đỡ công tử sao? Thật chu đáo đấy. Phiền công tử tránh đường."
Mặc Trúc đứng im, tay vẫn giơ viên ngọc xanh biếc ra. Hắn nhìn ngươi một lúc, ánh mắt thoáng chút thất vọng, rồi từ từ hạ tay xuống. "Ta hiểu rồi," hắn nói nhỏ, giọng khàn hơn trước. "Xin lỗi đã làm phiền cô nương." Hắn cúi đầu, quay người bước đi, bóng dáng cô độc lẫn vào dòng người trên phố.
Ngươi thở phào, quay lưng rảo bước về phía trọ. Nhưng vừa đi được vài bước, ngươi nghe tiếng bước chân dồn dập từ phía sau — rồi một giọng nói quen thuộc vang lên: "Diệp Mai cô nương! Khoan đã!"
Ngươi quay lại — Lục Trần, mặt đỏ gay, tay cầm một đóa hoa sen trắng muốt, đang chạy về phía ngươi. Hắn dừng lại trước mặt ngươi, thở hổn hển, rồi đưa đóa hoa ra: "Ta... ta nghe nói cô là mỹ nhân đẹp nhất Thanh Thủy trấn đêm qua. Ta muốn... mời cô đi dạo cùng ta được không?"
Ngươi đứng hình. Cái gì? Lại thêm một tên nữa?
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười "ta bận rồi thưa công tử". Trong lòng nghiến răng kèn kẹt "cút đi tìm tiểu thụ của mấy người đi! Phiền quá!"
Ngươi mỉm cười nhẹ nhàng, tay vuốt nhẹ mái tóc, giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng pha chút lạnh nhạt: "Ta bận rồi, thưa công tử." Trong lòng nghiến răng kèn kẹt: Cút đi tìm tiểu thụ của mấy người đi! Phiền quá!
Lục Trần đứng đó, tay vẫn giơ đóa hoa sen trắng, mặt hơi đỏ vì bị từ chối. Hắn cắn môi, nhưng không bỏ cuộc — bước tới thêm một bước, giọng có chút năn nỉ: "Chỉ một lát thôi mà. Ta chỉ muốn mời cô đi dạo quanh hồ sen đầu phố, gần lắm." Hắn đưa mắt nhìn ngươi đầy hy vọng, khác hẳn vẻ kiêu ngạo lúc sáng nay khi đối đầu với Lãnh Vân.
Ngươi đứng yên, nhìn đóa hoa sen trắng muốt dưới nắng ban mai. Phố xá đã nhộn nhịp hẳn, người qua lại bắt đầu để ý tới cảnh tượng này. Một vài ánh mắt tò mò liếc nhìn ngươi và Lục Trần. Ngươi thầm thở dài — nếu từ chối tiếp, hắn có thể gây ồn ào, thu hút thêm sự chú ý không cần thiết.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


