Chương 15 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 15
Sinh Lực74/100
Kỹ Năng74/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Tô Mặc
lẳng lặng bỏ đi vì không được đáp lại
Dạ Phong
vừa gặp, đang hỏi đường
Lãnh Vân
bị từ chối thuốc giải rượu, đã bỏ đi
Bạch Dạ
nghi ngờ mỹ nhân lạ, đã rời đi
Mặc Trúc
bị từ chối lần nữa, đã bỏ đi
Thanh Trúc
hẹn tối nay ở Túy Hoa Lâu
Lục Trần
bị sốc vì Diệp Mai thích con gái, đã bỏ chạy
Tiểu Ngọc
liếc mắt một cái
Tuyết Vô Cực
tò mò, đang thăm dò Diệp Mai

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 71

BẠN ĐÃ CHỌN

Khoé môi giật giật nhưng vẫn giữ nụ cười "công tử đã nói đến như vậy rồi thì ta không từ chối vậy". *Đệch mẹ! Tiểu Ngọc đâu?! Có cút ra quản đám công của hắn không đây!*

Ngươi khoé môi giật giật nhưng vẫn giữ được nụ cười duyên dáng, nhẹ nhàng gật đầu: "Công tử đã nói đến như vậy rồi thì ta không từ chối vậy." Trong lòng chửi thề: Đệch mẹ! Tiểu Ngọc đâu?! Có cút ra quản đám công của hắn không đây!

Lục Trần mắt sáng rỡ, tay vội vàng đưa đóa hoa sen trắng về phía ngươi. Ngươi nhận lấy, cầm nhẹ nhàng, rồi theo hắn bước về phía hồ sen đầu phố. Nắng ban mai chiếu xuống mặt hồ lấp lánh, những đóa sen hồng trắng xen lẫn đung đưa trong gió. Lục Trần đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn ngươi, miệng không ngớt kể về những chuyện linh tinh — từ đan dược hắn lấy được trong bí cảnh, đến chuyện hắn là thiếu tông chủ tương lai. Ngươi gật gù cho có, mắt nhìn mặt hồ xa xăm, lòng chỉ mong nhanh kết thúc cuộc dạo chơi này.

Đi được một đoạn, Lục Trần bỗng dừng lại, quay sang nhìn ngươi với vẻ mặt nghiêm túc: "Diệp Mai cô nương, ta biết mới gặp lần đầu, nhưng ta có một chuyện muốn nói..." Hắn ngập ngừng, tay nắm chặt vạt áo.

Lượt 72

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu cho có lệ, giọng nhạt nhẽo cố giữ sự hứng thú "vậy sao? Công tử cứ nói".*nói nhanh lên tên gay chết tiệt này*

Ngươi gật đầu cho có lệ, giọng nhạt nhẽo cố giữ sự hứng thú: "Vậy sao? Công tử cứ nói." Trong lòng thầm giục: Nói nhanh lên tên gay chết tiệt này.

Lục Trần hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng lên dưới ánh nắng ban mai. Hắn nhìn ngươi chằm chằm, tay nắm chặt vạt áo đến trắng cả đốt ngón tay. "Diệp Mai cô nương... ta biết nghe có vẻ vội vàng, nhưng từ lần đầu tiên thấy cô ở Túy Hoa Lâu đêm qua, ta đã không thể ngừng nghĩ về cô." Hắn nói nhanh, như sợ ngắt lời thì sẽ không đủ can đảm nói tiếp. "Ta biết ta có chút đường đột, nhưng ta muốn hỏi cô — cô có bằng lòng cho ta cơ hội được tìm hiểu cô không?"

Hồ sen lấp lánh dưới nắng, gió thổi nhẹ lay động những đóa sen trắng. Một vài người đi đường liếc nhìn hai người tò mò. Ngươi đứng đó, tay cầm đóa hoa sen trắng, nhìn Lục Trần đang đứng trước mặt với vẻ mặt đầy hy vọng.

Lượt 73

BẠN ĐÃ CHỌN

Khoé môi đang cười giật mạnh mấy cái "công tử nói sao cơ?". Trong lòng kinh hãi tột độ *chẳng phải hắn gay sao?! Tình yêu của hắn là mỹ nam thụ Tiểu Ngọc cơ mà?! Từ khi nào hắn lại quay ra thích nữ nhân rồi?! Tôi bỏ lỡ tình tiết nào sao?!*

Ngươi khoé môi đang cười giật mạnh mấy cái, cố giữ nụ cười duyên dáng nhưng giọng có chút lạc đi: "Công tử nói sao cơ?" Trong lòng kinh hãi tột độ: Chẳng phải hắn gay sao?! Tình yêu của hắn là mỹ nam thụ Tiểu Ngọc cơ mà?! Từ khi nào hắn lại quay ra thích nữ nhân rồi?! Tôi bỏ lỡ tình tiết nào sao?!

Lục Trần vẫn đứng đó, mặt đỏ bừng, tay nắm chặt vạt áo. Hắn nhìn ngươi với đôi mắt đầy hy vọng, không hề nhận ra sự hoảng hốt bên trong ngươi. "Ta biết nghe có vẻ vội vàng," hắn nói, giọng có chút run, "nhưng ta thật lòng. Diệp Mai cô nương, cô có thể cho ta một cơ hội không?"

Hồ sen lấp lánh dưới nắng, những đóa sen trắng đung đưa trong gió. Một vài người đi đường bắt đầu tò mò dừng lại nhìn. Ngươi đứng đó, tay cầm đóa hoa sen trắng, đầu óc quay cuồng — kịch bản này sai hoàn toàn rồi. Lẽ ra hắn phải si tình Tiểu Ngọc, cơ mà?

Lượt 74

BẠN ĐÃ CHỌN

Nuốt khan, nụ cười xuýt lệch đi "cái này... cái này đúng là vội quá. Ta đã có ý trung nhân rồi thưa công tử. Chúng ta không đến được với nhau đâu". *Á á á! Tên gay này cút về yêu Tiểu Ngọc đi!!! Tôi không có nhu cầu yêu trai gay!!!*

Ngươi nuốt khan, nụ cười trên môi suýt lệch đi, nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên. Tay siết nhẹ đóa hoa sen trắng, ngươi ngập ngừng đáp: "Cái này... cái này đúng là vội quá. Ta đã có ý trung nhân rồi, thưa công tử. Chúng ta không đến được với nhau đâu." Trong lòng hét thầm: Á á á! Tên gay này cút về yêu Tiểu Ngọc đi!!! Tôi không có nhu cầu yêu trai gay!!!

Lục Trần sững người, mặt tái đi rõ rệt. Tay hắn buông lỏng vạt áo, đôi mắt vụt tắt niềm hy vọng. "Ý trung nhân?" Hắn lặp lại, giọng khô khốc. "Là... ai vậy?" Hắn nhìn ngươi chằm chằm, như thể không tin vào tai mình. Gió hồ sen thổi nhẹ, lay động tà áo hai người. Một vài người đi đường vẫn còn tò mò ngoái nhìn. Ngươi đứng đó, tay cầm hoa sen, lòng chỉ mong thoát khỏi tình huống khó xử này càng nhanh càng tốt.

Lượt 75

BẠN ĐÃ CHỌN

Khoé môi giật giật "thực ra... Không dấu gì công tử. Ta... ta thích con gái.". *Đệch! Đệch! Đệch! Thể đéo nào đám phiền phức kia cũng sẽ biết tin này! Tôi vẫn đang nghi ngờ bọn chúng có thần giao cách cảm!!!*

Ngươi đứng đó trước mặt Lục Trần, tay cầm đóa hoa sen trắng, khoé môi giật giật không ngừng. Hắn vẫn nhìn ngươi chằm chằm với vẻ mặt thất vọng, chờ câu trả lời. Ngươi hít một hơi thật sâu, rồi thốt ra một câu khiến cả hai cùng đứng hình: "Thực ra... không dấu gì công tử. Ta... ta thích con gái."

Mặt Lục Trần biến sắc — từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt, rồi lại đỏ lên vì lúng túng. Hắn lùi lại một bước, tay buông thõng, miệng lắp bắp: "À... à... ta xin lỗi... ta không biết..." Hắn cúi gằm mặt, quay người bỏ đi vội vã, suýt vấp phải một gốc cây ven đường. Trong lòng ngươi rủa thầm: Đệch! Đệch! Đệch! Thể đéo nào đám phiền phức kia cũng sẽ biết tin này! Tôi vẫn đang nghi ngờ bọn chúng có thần giao cách cảm!!!

Ngươi đứng lại một mình bên hồ sen, tay còn cầm đóa hoa trắng. Nắng đã lên cao, mặt hồ lấp lánh. Phố xá nhộn nhịp hơn, nhưng ngươi chỉ muốn tìm một góc nào đó để trốn khỏi tất cả. Tuy nhiên, vừa định quay lưng, ngươi thấy từ xa — Tô Mặc đang đứng dưới gốc liễu, tay ôm cuộn sách, nhìn ngươi với ánh mắt khó tả. Hắn đã chứng kiến toàn bộ.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.