Chương 16 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mặc kệ tất cả. Tôi quay lưng bước đi nhanh hết mức có thể. Tôi vào thanh lâu giúp tôi trang điểm trước đấy, gọi phòng riêng, xoá lớp trang điểm, cải nam trang lại, rồi thần không biết quỷ không hay mà rời khỏi đó trở về tông môn, trở về phòng. Không một ai trong tông môn thèm quan tâm tại sao tôi lại đi ra đi vào tự nhiên như vậy. Cái skill 'tàng hình' của nhân vật nền vẫn còn đó. Quá tuyệt
Ngươi quay lưng rời khỏi hồ sen, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Bước chân nhanh dần, len lỏi qua những con phố đã bắt đầu đông đúc. Ngươi dừng lại trước một thanh lâu nhỏ ít người qua lại, ném một túi linh thạch lên quầy, thuê phòng riêng. Trong phòng, ngươi nhanh chóng gỡ bỏ lớp trang điểm, cởi bộ y phục lụa mỏng, thay lại nam trang giản dị. Nhìn vào gương đồng, Hàn Dương xuất hiện trở lại — gương mặt lạnh nhạt, không ai nhận ra.
Ngươi rời khỏi thanh lâu qua cửa sau, men theo đường vắng trở về Thanh Vân phái. Cổng tông môn không ai canh gác nghiêm ngặt, đệ tử ra vào tự nhiên. Ngươi đi qua sân luyện võ, qua dãy hành lang, về tới căn phòng nhỏ của mình — không một ai ngoảnh nhìn, không một ai hỏi han. Kỹ năng tàng hình của nhân vật nền vẫn hoạt động hoàn hảo. Ngươi đóng cửa phòng, ngã xuống giường, thở phào nhẹ nhõm. Một đêm dài đầy drama cuối cùng cũng kết thúc. Ngươi định ngủ một giấc cho tới chiều tối thì nhớ ra — mình đã hẹn Thanh Trúc tối nay ở Túy Hoa Lâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nghĩ nghĩ, bật dậy, càng nghĩ càng thấy cấn. Sao đám gay kia không yêu đương nhăng nhít với nhau đi? Từ khi nào bọn chúng lại thích nữ nhân rồi?!
Ngươi nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Đầu óc quay cuồng với đống drama sáng nay. Sao đám gay kia không yêu đương nhăng nhít với nhau đi? Từ khi nào bọn chúng lại thích nữ nhân rồi? Ngươi lăn qua lăn lại, chăn quấn chặt lấy người. Lục Trần tỏ tình với Diệp Mai — cái kết không nằm trong kịch bản. Rồi Dạ Phong viết thư hăm dọa, biết thân phận. Tuyết Vô Cực thì cứ lảng vảng như ma đuổi. Còn Thanh Trúc — tối nay còn hẹn ở Túy Hoa Lâu. Ngươi bật dậy, ngồi trên giường, tay bứt tóc. Mẹ kiếp. Đám này bị làm sao ấy. Tao chỉ muốn sống yên bình làm nhân vật nền thôi mà.
Bên ngoài trời đã xế chiều, ánh nắng vàng cam chiếu qua khe cửa, vẽ một vệt sáng dài trên nền đất. Tiếng đệ tử tập luyện vọng vào từ xa. Ngươi thở dài, đưa tay vuốt mặt. Một phần trong ngươi muốn nằm ngủ tiếp mặc kệ tất cả. Nhưng phần khác lại tò mò — Thanh Trúc có đang đợi ở Túy Hoa Lâu không? Hắn có nhận ra Hàn Dương không? Ngươi cắn môi, suy nghĩ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy, Thanh Trúc đang đợi hay không thì tối nay đến mới biết. Hắn hay bất kì ai cũng chẳng quan trọng đâu. Tôi trở lại làm nữ thì đẹp đến mức tôi cũng không nhận ra bản thân, tôi đây phải yêu bản thân, đám ất ơ kia thì cứ tránh càng xa tôi càng tốt.
Ngươi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà lợp tranh, mỉm cười khẩy. Thanh Trúc đang đợi hay không thì tối nay đến mới biết. Hắn hay bất kì ai cũng chẳng quan trọng đâu. Ngươi trở lại làm nữ thì đẹp đến mức không nhận ra bản thân — Diệp Mai với lớp trang điểm tinh tế, y phục lụa mềm, dáng đi uyển chuyển. Ngươi đây phải yêu bản thân, đám ất ơ kia thì cứ tránh càng xa càng tốt.
Ngươi ngồi dậy, với tay lấy bộ y phục dự trữ trong góc phòng. Một bộ đồ nữ màu xanh ngọc nhạt, thêu hoa sen trắng — mua vội lúc sáng. Ngươi mặc vào, ngắm mình trong gương đồng mờ. Không cần trang điểm cầu kỳ, chỉ cần chút phấn hồng lên má và kẻ lại lông mày — Diệp Mai đã trở lại. Ngươi cài chiếc lược ngà lên tóc, xoay một vòng, hài lòng với hình ảnh phản chiếu.
Mặt trời đã lặn, hoàng hôn nhuộm đỏ góc phòng. Ngươi đẩy cửa bước ra — không ai nhìn, không ai hỏi. Kỹ năng tàng hình vẫn hoạt động, nhưng lần này ngươi chủ động muốn được thấy. Ra khỏi tông môn, ngươi đi dọc con đường mòn xuống Thanh Thủy trấn. Đèn lồng đã thắp sáng hai bên phố, tiếng đàn sáo từ Túy Hoa Lâu vọng ra từ xa. Ngươi dừng trước cửa, hít một hơi, đẩy cửa bước vào.
Bên trong, chủ quán nhận ra ngươi ngay, mỉm cười đón chào. "Diệp Mai cô nương! Thanh Trúc công tử đã đợi cô ở phòng riêng trên lầu từ lúc chiều." Ngươi gật đầu, bước lên cầu thang. Tim hơi đập nhanh — không phải vì hồi hộp, mà vì tò mò.
Cánh cửa phòng riêng hé mở, ánh nến lung linh hắt ra ngoài. Tiếng đàn tỳ bà vọng ra, êm dịu, nhưng có chút gì đó đợi chờ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gõ cửa "ta tới rồi đây". *[yêu cầu AI không tự viết tình tiết khi tôi chưa muốn]*
Ngươi dừng trước cánh cửa phòng riêng, tiếng đàn tỳ bà bên trong vẫn vang lên êm dịu. Gõ nhẹ ba tiếng lên khung gỗ, ngươi cất giọng nữ nhẹ nhàng: "Ta tới rồi đây."
Tiếng đàn ngừng lại. Một thoáng im lặng, rồi cánh cửa từ từ mở ra. Thanh Trúc đứng đó, tay vẫn cầm cây đàn, mắt nhìn ngươi từ đầu đến chân. Hắn mặc y phục trắng tinh, tóc dài buộc nửa, trông thanh thoát hơn dưới ánh nến. Hắn khẽ mỉm cười — một nụ cười nhẹ, không còn vẻ dò xét như lần đầu. "Diệp Mai cô nương đúng hẹn. Mời vào."
Ngươi bước vào phòng. Bên trong trang trí đơn giản nhưng ấm cúng — một bàn gỗ nhỏ đặt bầu rượu và hai chén ngọc, vài cây nến lung linh, rèm lụa mỏng khép hờ bên cửa sổ. Thanh Trúc kéo ghế mời ngươi ngồi, rồi ngồi xuống đối diện. Hắn rót rượu vào hai chén, đẩy một chén về phía ngươi.
"Ta đã đợi cô từ lúc chiều," hắn nói, giọng trầm nhẹ. "Có vài điều ta muốn hỏi cô — nếu cô không ngại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười "cứ hỏi. Nhưng nếu ta không thích ta sẽ không trả lời"
Ngươi cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm nhẹ, rồi đặt xuống. Ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt Thanh Trúc, hắn đang nhìn ngươi chăm chú, tay vân vê cây đàn tỳ bà đặt trên đùi. Ngươi mỉm cười, giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng có chút lạnh nhạt: "Cứ hỏi. Nhưng nếu ta không thích, ta sẽ không trả lời."
Thanh Trúc gật đầu, như đã chuẩn bị sẵn câu hỏi từ lâu. Hắn đặt đàn sang một bên, hai tay chống lên bàn, nhìn thẳng vào mắt ngươi. "Câu hỏi đầu tiên — cô có thật sự là nữ nhân không?" Giọng hắn trầm nhẹ, nhưng ánh mắt sắc bén không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt ngươi. "Đêm qua ta đã thấy cách cô uống rượu, cách cô cười, cách cô hôn ta — tất cả đều rất tự nhiên, nhưng có một chút gì đó... không hoàn toàn là nữ nhân."
Ngươi khựng lại trong tích tắc, tay vẫn cầm chén rượu nhưng không đưa lên môi. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng ồn từ dưới sảnh vọng lên mờ nhạt.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


