Chương 17 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Khoé môi giật giật "công tử thật sự hỏi ta câu đấy?". Trong lòng cạn lời *hắn hỏi thật sao? Nhìn tôi giống có dương vật lắm à? Hay hắn muốn tôi cởi y phục cho hắn kiểm tra?*
Ngươi đặt chén rượu xuống, khoé môi giật nhẹ, cố giữ nụ cười nhưng giọng có chút lạc đi: "Công tử thật sự hỏi ta câu đấy?" Trong lòng cạn lời: Hắn hỏi thật sao? Nhìn tôi giống có dương vật lắm à? Hay hắn muốn tôi cởi y phục cho hắn kiểm tra?
Thanh Trúc vẫn nhìn ngươi chăm chú, không hề lảng tránh. Hắn khẽ nghiêng đầu, tay vân vê dây đàn tỳ bà, giọng trầm nhẹ nhưng không hề lùi bước: "Ta hỏi thật lòng. Đêm qua, khi cô hôn ta, ta đã cảm nhận được một điều gì đó... không phải sự mềm mại của một nữ nhân thuần túy. Cô có thể giấu người khác, nhưng ta đã gần cô đủ để biết."
Hắn dừng lại, mắt vẫn không rời khỏi ngươi. Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng nến cháy lách tách. Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ thổi vào, lay động tà áo của hắn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười đầy ý vị, ghé sát lại tai hắn "thực ra ta là nam nhân. 'cái đó' của ta to lắm. Công tử muốn đo thử 'cái đó' của ta với công tử xem ai to hơn không?". *Ok ok. Hắn hỏi câu vô duyên, tôi đây cũng chẳng ngại nhục mà nói mấy điều vô sỉ này. Tôi đây mặt dày hơn hắn đấy"
Ngươi mỉm cười đầy ý vị, ghé sát lại tai Thanh Trúc, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên vành tai hắn. Giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng pha chút nghịch ngợm: "Thực ra ta là nam nhân. 'Cái đó' của ta to lắm. Công tử muốn đo thử 'cái đó' của ta với công tử xem ai to hơn không?" Trong lòng cười thầm: Ok ok. Hắn hỏi câu vô duyên, ta đây cũng chẳng ngại nhục mà nói mấy điều vô sỉ này. Ta đây mặt dày hơn hắn đấy.
Thanh Trúc khựng lại hoàn toàn. Tay hắn đang cầm chén rượu ngừng giữa không trung, mặt đỏ bừng dưới ánh nến. Hắn ho sặc một tiếng, đặt chén rượu xuống vội vã, suýt làm đổ. Một thoáng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng nến cháy lách tách và tiếng cười đùa từ dưới sảnh vọng lên. Rồi hắn bật cười — một tràng cười nhẹ, lắc đầu, đưa tay vuốt mặt. "Diệp Mai cô nương... không, ta nên gọi cô là gì đây?" Hắn ngước lên nhìn ngươi, mắt vẫn còn vương nét cười. "Cô đúng là không giống ai. Ta chịu thua cô rồi."
Hắn rót thêm rượu, đẩy chén về phía ngươi. "Vậy, nếu cô là nam nhân — thì cô định làm gì ở một nơi như Túy Hoa Lâu?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi thoải mái, chống cằm, không thèm giữ chút lim sỉ, cũng chẳng thèm ngại "công tử lại hỏi thừa rồi. Tới nam phong quán để ngắm các nam tử và 'chơi' các nam tử chứ sao? Công tử nghĩ một nam tử như ta sẽ 'nằm trên' hay 'nằm dưới'? Hửm?"
Ngươi ngồi thoải mái tựa lưng vào ghế, chống cằm nhìn Thanh Trúc với ánh mắt đầy thách thức. Không chút ngại ngùng, không chút giữ kẽ, ngươi cất giọng nữ nhưng lời nói thì chẳng hề nữ tính: "Công tử lại hỏi thừa rồi. Tới nam phong quán để ngắm các nam tử và 'chơi' các nam tử chứ sao? Công tử nghĩ một nam tử như ta sẽ 'nằm trên' hay 'nằm dưới'? Hửm?"
Thanh Trúc đang cầm chén rượu suýt sặc lần nữa. Hắn ho khù khụ, đặt chén xuống, đưa tay vuốt ngực. Dưới ánh nến, mặt hắn đỏ bừng đến tận mang tai. Hắn nhìn ngươi với ánh mắt vừa bất lực vừa thích thú, lắc đầu cười khổ: "Cô... à không, cậu đúng là... ta chưa gặp ai như cậu bao giờ." Hắn rót thêm rượu, uống một hơi dài như để trấn tĩnh, rồi đặt chén xuống, nhìn thẳng vào ngươi. "Nằm trên hay nằm dưới — cậu muốn ta trả lời thật lòng không?"
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ. Tiếng đàn sáo từ dưới sảnh vọng lên nhẹ nhàng, ánh nến lung linh hắt bóng lên tường. Thanh Trúc nhìn ngươi với ánh mắt sâu thẳm, không còn vẻ lúng túng ban nãy.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhướng nhẹ bên mày, giọng ngọt ngào, vẫn không giữ lim sỉ "hay không cần trả lời. Khoá cửa vào, ta với công tử thực hành luôn. Xem xem ta 'chơi' công tử hay công tử 'chơi' ta là biết mà". *Chậc chậc. Hắn thật sự nghĩ tôi là nam nhân? Đù má. Tôi thấy mình bị xúc phạm. Cái mặt tôi như này mà hắn nhìn tôi ra nam tử? Mù*
Ngươi nhướng nhẹ bên mày, giọng ngọt ngào nhưng lời nói chẳng giữ chút lim sỉ nào: "Hay không cần trả lời. Khoá cửa vào, ta với công tử thực hành luôn. Xem xem ta 'chơi' công tử hay công tử 'chơi' ta là biết mà." Trong lòng chép miệng: Chậc chậc. Hắn thật sự nghĩ tôi là nam nhân? Đù má. Tôi thấy mình bị xúc phạm. Cái mặt tôi như này mà hắn nhìn tôi ra nam tử? Mù.
Thanh Trúc đang cầm chén rượu suýt sặc lần nữa. Hắn ho khù khụ, đặt chén xuống, đưa tay vuốt ngực. Dưới ánh nến, mặt hắn đỏ bừng đến tận mang tai. Hắn nhìn ngươi với ánh mắt vừa bất lực vừa thích thú, lắc đầu cười khổ: "Cô... à không, cậu đúng là... ta chưa gặp ai như cậu bao giờ." Hắn đứng dậy, bước tới gần cửa sổ, nhìn ra phố xá đèn lồng đỏ rực. Một lúc sau, hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt ngươi: "Cậu nói thật hay đùa vậy, Diệp Mai — hay ta nên gọi cậu là Hàn Dương?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nghiêng đầu, nghi hoặc "Hàn Dương? Lại là Hàn Dương? Từ hôm qua tới giờ, tên nào gặp ta cũng lải nhải hai chữ Hàn Dương? Chẳng lẽ ta với tên Hàn Dương gì đó quen biết sao?"
Ngươi nghiêng đầu, đôi mắt hơi nheo lại, giọng nữ vẫn ngọt ngào nhưng pha chút nghi hoặc: "Hàn Dương? Lại là Hàn Dương? Từ hôm qua tới giờ, tên nào gặp ta cũng lải nhải hai chữ Hàn Dương. Chẳng lẽ ta với tên Hàn Dương gì đó quen biết sao?" Ngươi cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm nhẹ, mắt vẫn dán vào Thanh Trúc. Hắn ngồi đối diện, tay vân vê dây đàn tỳ bà, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngươi. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn — không phải nụ cười dò xét như lúc đầu, mà là nụ cười của người đã nắm được điều gì đó.
"Cậu có thể giả vờ không biết," hắn nói, giọng trầm nhẹ, "nhưng ta đã gặp Hàn Dương một lần, ở Thanh Vân phái. Cùng một dáng đứng, cùng một cách cười khẩy khi bị dồn vào chân tường." Hắn dừng lại, rót thêm rượu vào chén ngươi. "Ta không có ý định vạch trần cậu. Chỉ muốn biết — tại sao một đệ tử Thanh Vân phái lại hóa trang thành nữ nhân đến Túy Hoa Lâu?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


