Chương 20 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nằm yên, không mở cửa "nói đi. Ta không điếc. Nói xong thì cút"
Ngươi nằm im trên giường, kéo chăn kín cổ, mắt nhìn thẳng lên trần nhà tối om. Giọng lạnh tanh vọng ra từ trong phòng, không chút cảm xúc: "Nói đi. Ta không điếc. Nói xong thì cút."
Bên ngoài im lặng một thoáng. Rồi Tô Mặc lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút gấp gáp: "Ta biết đệ là Diệp Mai. Ta cũng biết Dạ Phong đang chờ đệ ngoài kia." Hắn dừng lại, như đang cân nhắc từ ngữ. "Nhưng có một chuyện đệ cần biết — chủ nhân của Dạ Phong không phải người thường. Hắn là một trong những kẻ đứng sau vụ ám sát tông chủ Thanh Vân phái năm xưa. Nếu hắn muốn gặp đệ, thì đệ đang ở giữa một âm mưu lớn hơn đệ tưởng."
Ngươi vẫn nằm im, không động đậy. Gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa, làm lay động tấm rèm cũ. Tô Mặc không nghe thấy tiếng đáp, nên nói tiếp: "Ta không ép đệ tin ta. Nhưng nếu đệ muốn sống yên ổn, đừng để bọn họ kéo vào chuyện này."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy "ngươi nói cái này cho ta nghe làm gì? Ngươi cũng chỉ là một tên chết tiệt không thân thiết với ta. Ngươi nghĩ ta muốn nghe ngươi nói lúc nửa đêm -lúc ta cần ngủ sao? Ngươi đệch mẹ nó là đéo biết nhìn giờ mà tới à? Ngươi con mẹ nó là nói ra để làm ta bận tâm sao? Chuyện của ta thì liên quan đếch gì đến ngươi mà ngươi phải nói? Cút"
Tiếng cười khẩy vang lên từ trong phòng, lạnh tanh và đầy mỉa mai. Tô Mặc đứng ngoài cửa, tay vẫn cầm phong thư xanh, chờ đợi. Qua khe cửa, hắn nghe rõ từng chữ ngươi thốt ra, giọng không chút khách sáo: "Ngươi nói cái này cho ta nghe làm gì? Ngươi cũng chỉ là một tên chết tiệt không thân thiết với ta. Ngươi nghĩ ta muốn nghe ngươi nói lúc nửa đêm - lúc ta cần ngủ sao? Ngươi đệch mẹ nó là đéo biết nhìn giờ mà tới à? Ngươi con mẹ nó là nói ra để làm ta bận tâm sao? Chuyện của ta thì liên quan đếch gì đến ngươi mà ngươi phải nói? Cút."
Im lặng kéo dài bên ngoài. Một lúc sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng rời xa, rồi khuất hẳn. Ngươi nằm im, mắt mở thao láo nhìn trần nhà tối om. Gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo hương cỏ ẩm ướt. Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích từ ngoài vườn vọng vào. Ngươi nhắm mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ lộn xộn — nhưng câu nói của Tô Mặc cứ văng vẳng trong đầu. Âm mưu ám sát tông chủ? Chủ nhân của Dạ Phong?
BẠN ĐÃ CHỌN
Bật cười thích thú "ám sát sao? Nghe vui đó. Ta chưa từng thấy ai chết bao giờ. Mong các ngươi chết sớm". Nói xong, tôi thoải mái mà đi ngủ
Tiếng cười của ngươi vọng ra từ trong phòng, lạnh tanh và đầy thích thú. Qua cánh cửa gỗ, Tô Mặc đứng im lặng, không nói thêm lời nào. Một lúc sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng rời xa, rồi khuất hẳn trong màn đêm. Ngươi nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà tối om, khóe môi vẫn còn vương nụ cười. "Ám sát sao? Nghe vui đó. Ta chưa từng thấy ai chết bao giờ. Mong các ngươi chết sớm." Ngươi kéo chăn lên kín cổ, nhắm mắt, thoải mái chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài, gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo tiếng dế kêu rả rích. Căn phòng tối om, yên tĩnh — lần đầu tiên sau một đêm dài đầy drama, ngươi thực sự thả lỏng.
Khi ngươi tỉnh dậy, trời đã sáng trưng. Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, vẽ một vệt sáng vàng trên nền đất. Ngươi ngồi dậy, vươn vai — cảm thấy sảng khoái lạ thường. Một giấc ngủ không mộng mị, không bị ai quấy rầy. Ngươi rửa mặt, thay y phục, mở cửa phòng ra. Và ngay trước cửa — một phong thư màu đen, được niêm phong bằng sáp đỏ in hình một đóa hoa sen đen. Trên phong bì viết: "Gửi Hàn Dương — đọc xong thì đốt."
BẠN ĐÃ CHỌN
Dẫm lên phông thư mà rời khỏi. Tôi đến một cái cây cao, trèo lên để quan sát. *Tại sao tên gay kia lại thích nữ nhân rồi? Chẳng phải là chúng phải yêu thụ sao?*. Tôi chờ xem có cảnh tượng tình cảm ba xu không
Ngươi dẫm lên phong thư đen, bước ra khỏi ký túc xá. Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua tán lá, vẽ những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Ngươi tìm một cây cổ thụ cao nhất trong khuôn viên tông môn, nhẹ nhàng trèo lên ngồi vắt vẻo trên cành, tựa lưng vào thân cây. Từ đây, ngươi có thể nhìn bao quát toàn bộ sân luyện võ và con đường chính dẫn vào tông môn. Mấy đệ tử đang tập kiếm dưới sân, tiếng va chạm leng keng vọng lên. Ngươi ngồi đó, tay vân vê một chiếc lá, mắt dõi theo từng người qua lại. Tại sao tên gay kia lại thích nữ nhân rồi? Chẳng phải chúng phải yêu thụ sao? Ngươi nhíu mày, quan sát — chờ xem có cảnh tượng tình cảm ba xu nào không.
Dưới sân, Lục Trần bước ra từ hành lang, mặt vẫn còn hơi tái. Hắn đứng một mình dưới gốc cây bên cạnh sân luyện võ, tay cầm đóa hoa sen trắng đã héo từ sáng. Một lát sau, Tô Mặc bước tới, đứng cách hắn vài bước, nói gì đó nhỏ nhẹ. Lục Trần lắc đầu, bỏ đi, bỏ lại Tô Mặc đứng một mình. Chậc chậc. Tình cảm ba xu đây rồi. Ngươi mỉm cười hài lòng, nhưng rồi một bóng người quen thuộc khác xuất hiện — Dạ Phong bước vào sân từ cổng chính, mắt đảo quanh như đang tìm ai.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chẳng quan tâm con chó trung thành đấy làm gì. Nhìn xung quanh để tìm tên nam thụ kia
Ngươi ngồi vắt vẻo trên cây cổ thụ, mắt đảo quanh khắp sân luyện võ. Dạ Phong vừa bước vào cổng chính, đang đứng đó như một pho tượng sống, mắt lướt tìm ai đó. Nhưng ngươi chẳng thèm quan tâm. Mắt ngươi lia sang phía đông — nơi có một bóng dáng nhỏ nhắn, yếu ớt đang ngồi dưới gốc liễu cạnh hồ sen nhỏ trong tông môn. Tiểu Ngọc. Nam thụ chính của bộ truyện. Hắn đang cầm một cuốn sách, mặt buồn thiu, thỉnh thoảng lại thở dài nhìn lên trời. Xung quanh hắn không một bóng người — đám nam công hôm nay đều bận rộn với drama của riêng mình.
Ngươi khẽ cười thầm. Rốt cuộc cũng tìm thấy mỹ nhân thụ. Vậy mà đám kia không thèm để ý hắn, lại đi theo ta. Đúng là đồ mắt mù.
Dưới gốc liễu, Tiểu Ngọc bỗng ngước lên, như thể cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình. Hắn nhìn quanh, rồi vô tình bắt gặp ánh mắt ngươi từ trên cây. Hắn khựng lại, má đỏ ửng lên, cúi gằm mặt xuống cuốn sách.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


