Chương 21 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 21
Sinh Lực74/100
Kỹ Năng74/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Tô Mặc
cảnh báo về âm mưu, đang đứng ngoài cửa
Dạ Phong
vừa gặp, đang hỏi đường
Lãnh Vân
bị từ chối thuốc giải rượu, đã bỏ đi
Bạch Dạ
nghi ngờ mỹ nhân lạ, đã rời đi
Mặc Trúc
bị từ chối lần nữa, đã bỏ đi
Thanh Trúc
bị giảm thiện cảm vì nghi ngờ, nhưng vẫn giữ lịch sự
Lục Trần
bị sốc vì Diệp Mai thích con gái, đã bỏ chạy
Tiểu Ngọc
liếc mắt một cái
Tuyết Vô Cực
tò mò, đang thăm dò Diệp Mai

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 101

BẠN ĐÃ CHỌN

Chớp chớp mắt, đầu một dấu hỏi chấm to đùng.*sao tên thụ kia lại chỉ ngồi đấy nhỉ? Chẳng phải có tận mười tên nam công sao? Sao không có lấy một người là sao?*

Ngươi chớp chớp mắt, đầu đầy dấu hỏi chấm. Tiểu Ngọc vẫn ngồi dưới gốc liễu, tay cầm cuốn sách nhưng mắt nhìn xa xăm, thỉnh thoảng thở dài. Xung quanh hắn chẳng có lấy một bóng người. Mười nam công — Lục Trần, Lãnh Vân, Bạch Dạ, Dạ Phong, Tuyết Vô Cực, Thanh Trúc, Tô Mặc, Mặc Trúc, còn hai tên nữa chưa xuất hiện — tất cả đều đang bận rộn với drama của riêng mình, không ai thèm để ý đến nam thụ chính đang ngồi buồn bên hồ. Ngươi nhíu mày, lẩm bẩm: Sao tên thụ kia lại chỉ ngồi đấy nhỉ? Chẳng phải có tận mười tên nam công sao? Sao không có lấy một người là sao? Một ý nghĩ lóe lên trong đầu — hay là do ngươi xuất hiện đã làm lệch cốt truyện? Ngươi nhìn xuống Tiểu Ngọc, thấy hắn khẽ ngước mắt lên nhìn Dạ Phong đang đứng ở cổng, rồi lại cúi xuống, mặt buồn hơn. Ha, ra là đang mong chờ tên kia tới. Mà tên kia thì lại đang tìm ta. Chậc chậc. Ngươi khẽ cười khẩy, khoanh tay tựa vào thân cây.

Lượt 102

BẠN ĐÃ CHỌN

Hững hờ nhìn nhìn Tiểu Ngọc. Thầm nghĩ một suy nghĩ đầy tính phá cách *hay là... tôi cũng đi tán tỉnh thụ?!*,lắc đầu

Ngươi ngồi trên cây, mắt hững hờ nhìn Tiểu Ngọc đang thở dài dưới gốc liễu. Một suy nghĩ đầy tính phá cách lóe lên trong đầu: Hay là... tôi cũng đi tán tỉnh thụ?! Ngươi lắc đầu ngay lập tức, tự cười khẩy trước ý nghĩ điên rồ đó. Không, không, ta đây không rảnh mà dây vào nam thụ chính. Phiền phức sẽ nhân lên gấp bội. Nhưng mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng nhỏ nhắn kia. Tiểu Ngọc bỗng ngước lên nhìn thẳng về phía ngươi — như thể cảm nhận được ánh nhìn. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười yếu ớt, rồi lại cúi xuống cuốn sách.

Dưới sân, Dạ Phong đã biến mất khỏi cổng chính. Thay vào đó, một bóng trắng xuất hiện — Tuyết Vô Cực, tay cầm cây sáo ngọc quen thuộc, đang đứng tựa vào cột hành lang, mắt nhìn về phía hồ sen nơi Tiểu Ngọc ngồi. Hắn không nhìn ngươi, nhưng khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Lượt 103

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi không hề để ý gì khác mà vẫn đang chăm chú nhìn Tiểu Ngọc.*Haizzzz một tiểu mỹ nam thụ đáng yêu thế này mà ngồi một mình. Chậc chậc. Hắn mà trà xanh, nhõng nhẽo với tôi chắc tôi cũng thương xót đấy*

Ngươi ngồi vắt vẻo trên cây, mắt vẫn dán vào Tiểu Ngọc dưới gốc liễu. Một ý nghĩ thoáng qua: Haizzzz một tiểu mỹ nam thụ đáng yêu thế này mà ngồi một mình. Chậc chậc. Hắn mà trà xanh, nhõng nhẽo với tôi chắc tôi cũng thương xót đấy. Ngươi khẽ cười, nhưng mắt vẫn quan sát. Dưới sân, Tuyết Vô Cực vẫn đứng tựa cột, nhưng hắn không nhìn về phía Tiểu Ngọc nữa — hắn nhìn thẳng lên chỗ ngươi ngồi. Một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn đưa tay lên, vẫy nhẹ, như thể chào ngươi. Rồi hắn quay lưng, bước vào hành lang, biến mất sau cánh cửa. Tiểu Ngọc dưới gốc liễu bỗng ngước lên, nhìn quanh, rồi thở dài — hắn trông có vẻ cô đơn hơn bao giờ hết.

Lượt 104

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi đếm được số lần Tiểu Ngọc thở dài rồi đấy. Tôi không quan tâm nữa mà nằm vắt vẻo trên cây nhìn tán lá. *Còn ở đấy thở dài? Sao không đứng dậy mà đi gây sự chú ý với đám nam công phiền phức kia đi? Yếu kém thật.*

Từ trên cây cao, ngươi nằm vắt vẻo trên một cành lớn, tay gối đầu, mắt nhìn qua kẽ lá lên bầu trời xanh ngắt. Tiếng thở dài của Tiểu Ngọc vẫn vọng lên từ dưới gốc liễu — một hồi, hai hồi, ba hồi. Ngươi nhắm mắt, lẩm bẩm trong đầu: Còn ở đấy thở dài? Sao không đứng dậy mà đi gây sự chú ý với đám nam công phiền phức kia đi? Yếu kém thật. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tán lá xào xạc. Dưới sân, Tiểu Ngọc bỗng đứng dậy, gấp cuốn sách lại, rồi bước chầm chậm về phía khu tàng kinh các. Hắn không ngoảnh lại, chỉ cúi gằm mặt, bóng dáng nhỏ nhắn lẫn vào bóng râm của hành lang. Ngươi nhìn theo, thấy hắn dừng lại trước cửa tàng kinh các, đứng do dự một lúc, rồi đẩy cửa bước vào. Từ trong bóng tối của hành lang, một bóng người bước ra — Tuyết Vô Cực, tay cầm cây sáo ngọc, nhìn theo hướng Tiểu Ngọc vừa khuất. Hắn không vào theo, chỉ đứng đó, mắt híp lại, rồi quay đầu nhìn thẳng lên chỗ ngươi đang nằm trên cây.

Lượt 105

BẠN ĐÃ CHỌN

Nằm yên trên cây, nhắm mắt giả vờ ngủ — mặc kệ Tuyết Vô Cực đang nhìn.

Ngươi nằm yên trên cây, mắt nhắm nghiền, lưng tựa vào thân cây vững chãi. Từ dưới đất, ánh mắt của Tuyết Vô Cực vẫn dán vào ngươi, nhưng ngươi mặc kệ — hắn muốn nhìn thì cứ nhìn. Gió nhẹ thổi qua, làm tán lá xào xạc, mang theo hương cỏ ẩm ướt. Một lúc sau, ngươi nghe tiếng bước chân rời xa, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Tuyết Vô Cực đã đi. Mở hé một mắt, ngươi thấy bóng trắng của hắn khuất sau dãy hành lang. Dưới sân, không còn ai. Yên tĩnh. Ngươi thở phào, định nằm ngủ thật sự, thì từ phía tàng kinh các, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Tiểu Ngọc bước ra, mặt tái nhợt, tay ôm một cuộn sách cũ. Hắn nhìn quanh, rồi nhìn thẳng lên chỗ ngươi đang nằm. "Hàn Dương sư huynh... huynh có thể xuống đây một lát được không?" Giọng hắn nhẹ, run run, như thể sắp khóc.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.