Chương 5 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nằm im giả vờ không có ai ở nhà, mặc kệ hắn gõ cửa đến bao giờ thì thôi.
Ngươi nằm im trên giường, kéo chăn trùm kín đầu, mặc kệ tiếng gõ cửa vẫn đều đặn vọng vào. Tô Mặc gõ thêm vài lần nữa, rồi nhẹ nhàng lên tiếng: "Hàn Dương sư đệ? Đệ có ở đó không?" Im lặng. Một lúc sau, hắn thở dài, tiếng bước chân xa dần.
Ngươi thở phào, kéo chăn xuống, nhìn lên trần nhà. Bên ngoài trời đã tối hẳn, ánh trăng non lọt qua khe cửa chiếu một vệt sáng mờ trên nền đất. Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng dế kêu rả rích ngoài vườn.
Đúng lúc ngươi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía mái nhà — tiếng ai đó đáp xuống ngói, rất khẽ, nhưng đủ để ngươi giật mình mở to mắt. Một bóng đen lướt qua khe cửa, rồi dừng lại ngay trước phòng ngươi.
Tiếng gõ cửa lại vang lên — lần này chỉ một tiếng, ngắn gọn, dứt khoát. Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vọng vào: "Hàn Dương. Ra đây. Ta không có ý định gây chuyện."
Dạ Phong.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chép miệng "không."
Ngươi chép miệng "không." rồi kéo chăn trùm kín đầu, mặc kệ Dạ Phong đang đứng ngoài cửa. Tiếng gõ không lặp lại. Im lặng kéo dài, rồi một tiếng động nhẹ trên mái nhà — hắn đã rời đi.
Ngươi thở phào, nhắm mắt định ngủ thì bỗng nghe tiếng xột xột từ góc phòng. Mở mắt ra, ngươi thấy một tờ giấy màu vàng nhạt đã nằm trên bàn từ lúc nào, trên đó viết vài chữ nắn nót: "Gặp ta ở lầu các phía đông vào canh ba. Đừng trốn. — Dạ Phong."
Ngươi cầm tờ giấy lên, nhíu mày. Thằng cha này dai như đỉa. Nhưng lầu các phía đông — nơi đó vốn là thư các bỏ hoang, ít người lui tới, thường chỉ có đệ tử tạp dịch đến quét dọn. Hắn chọn chỗ đó hẹn gặp, chắc chắn không muốn ai biết.
Bên ngoài, gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo hương cỏ ẩm ướt. Canh ba còn khoảng một canh giờ nữa.
BẠN ĐÃ CHỌN
"gọi ta? Sao không cút đi tán tỉnh tiểu mỹ nam thụ của ngươi đi? Phiền"
Ngươi vò nát tờ giấy, ném vào góc phòng. "Phiền." Lẩm bẩm một câu rủa xả, ngươi nằm xuống kéo chăn kín đầu. Nhưng mắt vẫn mở thao láo — cái tên Dạ Phong kia khiến ngươi khó chịu. Hắn biết chỗ ở, biết tên, còn có người muốn gặp ngươi. Ai? Trong nguyên tác, Dạ Phong làm việc cho Minh Nguyệt lâu — một tổ chức sát thủ máu lạnh. Nếu hắn ta nhắm vào ngươi, thì có nghĩa là ngươi đã vô tình bước vào một âm mưu nào đó.
Ngươi thở dài, kéo chăn xuống, nhìn lên trần nhà tối om. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích. Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ nhịp tim của chính mình. Ngươi nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng rồi một tiếng động nhẹ vang lên ngay trên mái nhà — như có ai đó vừa đáp xuống, rất khẽ. Ngươi giật mình mở to mắt, tay với lấy thanh đoản kiếm dưới gối. Tiếng bước chân trên ngói — nhẹ, đều, của một người có võ công cao cường. Rồi nó dừng lại ngay phía trên đầu ngươi.
Im lặng. Một giây. Hai giây. Ba giây.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vọng xuống từ khe mái nhà: "Ngươi còn thức không, Hàn Dương?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lạnh lùng "cút"
Ngươi nằm im, tay nắm chặt đoản kiếm, không đáp. Giọng nói từ mái nhà lại vọng xuống, khẽ hơn: "Ta biết ngươi thức." Một tiếng động nhẹ, rồi bóng đen đáp xuống trước cửa sổ. Dạ Phong đứng đó, ánh trăng chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn.
"Ngươi không đến gặp ta," hắn nói, giọng trầm thấp, "nên ta đành phải đến gặp ngươi."
Ngươi lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."
Dạ Phong khựng lại, mắt nheo lại. Nhưng thay vì nổi giận, hắn khẽ nhếch môi — một nụ cười lạnh. "Người muốn gặp ngươi là chủ nhân của ta. Hắn không phải loại dễ từ chối đâu, Hàn Dương. Ta chỉ đến báo trước."
Hắn lùi một bước, chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi quay lưng còn ném lại một câu: "Canh ba, lầu các phía đông. Nếu ngươi không đến, chủ nhân sẽ tự tìm đến ngươi. Và khi đó... sẽ không còn là lời mời nữa."
Nói xong, hắn biến mất trong màn đêm, không để lại dấu vết.
Ngươi ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Trăng đã lên cao. Canh ba còn khoảng nửa canh giờ nữa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy, nhạt nhẽo rời khỏi tông môn bằng skill 'tàng hình' của nhân vật nền, đi chơi cho đỡ khó chịu đám phiền phức đấy
Ngươi cười khẩy, nhạt nhẽo đứng dậy khỏi giường. Cả đám phiền phức này — Dạ Phong, Tô Mặc, Lục Trần, Lãnh Vân, Bạch Dạ — tất cả đều như ruồi bâu quanh mâm cơm. Ngươi kéo y phục, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, nhảy ra ngoài.
Kỹ năng tàng hình của nhân vật nền phát huy tác dụng. Ngươi lướt qua hành lang ký túc xá như một bóng ma — không ai ngước nhìn, không ai để ý. Đệ tử gác đêm đang gà gật tựa cột, trưởng lão tuần tra đi ngang qua ngươi như thể ngươi là một phần của bóng tối. Ngươi ra khỏi cổng tông môn dễ dàng như ra khỏi nhà mình.
Bên ngoài Thanh Vân phái là một thị trấn nhỏ dưới chân núi, tên Thanh Thủy trấn. Đèn lồng đỏ treo dọc phố, tiếng người mua bán ồn ào, mùi thơm của quán mì và lẩu lan tỏa khắp không gian. Ngươi hít một hơi thật sâu — tự do. Không có nam công, không có nam thụ, không có drama tình cảm não tàn.
Ngươi thả bộ dọc phố, ghé vào một quán nhỏ ven đường, gọi một tô mì nóng hổi. Vừa húp nước dùng, ngươi vừa nhìn ngắm dòng người qua lại — những người bình thường, không liên quan đến cốt truyện. Thanh bình.
Nhưng rồi từ cuối phố, một tiếng ồn vọng tới — tiếng ngựa hí, tiếng la hét, tiếng bàn ghế đổ vỡ. Một chiếc xe ngựa sang trọng phóng vụt qua, suýt cán phải một đứa trẻ. Đám đông tản ra hai bên, thì thầm: "Là Minh Nguyệt lâu... sao bọn chúng lại xuống núi vào giờ này?"
Ngươi nhướng mày. Minh Nguyệt lâu — tổ chức sát thủ của Dạ Phong.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


