Chương 6 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mặc kệ, nhạt nhẽo đi tìm thanh lâu trong trấn, gọi phòng riêng, bước vào cởi nam trang, nhờ các cô nương trong đấy trang điểm lại và chọn y phục cho tôi. Sau khi xong xuôi, tôi đứng trước gương xoay một vòng, hỏi các cô nương "các nàng thấy ta như vậy có đẹp không?"
Ngươi nhạt nhẽo rời khỏi quán mì, lững thững đi dọc phố Thanh Thủy trấn. Đèn lồng đỏ treo dọc hai bên đường, tiếng đàn sáo vẳng ra từ những lầu son gác tía. Ngươi dừng trước một tòa lầu ba tầng trang trí lộng lẫy — Túy Xuân Lâu. Nụ cười khẩy nở trên môi, ngươi đẩy cửa bước vào.
Bên trong, mùi trầm hương và rượu quyện vào nhau. Kỹ nữ qua lại, khách làng chơi cười nói ồn ào. Ngươi ném một túi linh thạch lên bàn, gọi phòng riêng. Chủ lâu thấy tiền mắt sáng rỡ, vội vàng sắp xếp. Trong phòng kín, ngươi cởi bỏ nam trang, để lộ mái tóc dài và thân hình mềm mại của nữ nhi. Mấy cô nương trong lâu xúm lại, trang điểm cho ngươi — kẻ lông mày, bôi son phấn, chải tóc búi cao. Một cô chọn cho ngươi bộ y phục lụa mỏng màu xanh ngọc, thêu hoa sen.
Khi mọi thứ hoàn tất, ngươi đứng trước gương đồng. Trong gương là một mỹ nhân lạnh lùng, khí chất thoát tục, khác xa Hàn Dương lam lũ thường ngày. Ngươi xoay một vòng, làn váy bay nhẹ, rồi hỏi mấy cô nương đang đứng sau: "Các nàng thấy ta như vậy có đẹp không?"
Các cô nàng nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu. Một cô mỉm cười: "Cô nương đẹp như tiên nữ giáng trần, bọn ta còn không dám nhìn thẳng." Một cô khác thêm vào: "Nếu cô nương ra ngoài, e rằng bao nhiêu công tử trong thành sẽ đổ xô đến."
Ngươi nhếch môi, hài lòng quay người lại nhìn gương. Nhưng rồi từ ngoài hành lang vọng vào tiếng bước chân nặng nề, và một giọng nam quen thuộc: "Phòng này có người rồi? Ta muốn mượn chút rượu."
Cửa phòng bị đẩy nhẹ ra — Lãnh Vân đứng đó, tay cầm bầu rượu, mắt mở to ngạc nhiên khi thấy ngươi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhướng nhẹ bên mày, nhìn hắn như nhìn một người xa lạ chưa từng gặp, cất giọng nữ: "công tử, phiền công tử ra ngoài cho. Phòng này các cô nương đang dùng rồi, sao công tử lại có thể tự tiện vào phòng của các cô nương mà không biết gõ cửa?". Tôi thầm khinh thường hắn trong lòng. Tôi cũng chẳng sợ hắn nhận ra tôi vì hiện tại đến tôi nhìn còn không nhận ra bản thân nói gì đến hắn. Huống hồ, hắn còn là một tên gay đã được định sẵn là yêu tiểu mỹ nam thụ rồi.
Ngươi nhướng mày, nhìn Lãnh Vân với vẻ mặt lạnh nhạt, như thể hắn là một người xa lạ vừa lạc vào phòng. Giọng nữ cao nhẹ nhàng nhưng đầy xa cách: "Công tử, phiền công tử ra ngoài cho. Phòng này các cô nương đang dùng rồi, sao công tử lại có thể tự tiện vào phòng của các cô nương mà không biết gõ cửa?"
Lãnh Vân khựng lại, mắt vẫn dán vào ngươi. Hắn nhíu mày, nhìn ngươi từ đầu đến chân, rồi ngước lên nhìn quanh phòng. Các cô nương trong lâu đứng im, không dám nói gì. Một thoáng im lặng, rồi hắn khẽ nhếch môi: "Xin lỗi cô nương. Ta lầm phòng." Hắn cúi đầu nhẹ, rồi quay người bước ra, đóng cửa lại.
Ngươi thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng thầm cười khẩy: Đúng là đồ gay, nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp cũng chẳng động lòng. Mắt chỉ có mỗi tiểu mỹ nam thụ kia thôi.
Nhưng vừa dứt ý nghĩ, tiếng bước chân ngoài hành lang lại vọng vào — lần này là hai người. Một giọng nam khác, trầm ấm hơn: "Lãnh Vân, ngươi đứng đây làm gì? Phòng nào có mỹ nhân mà ngươi lại ra vẻ thất thần thế?"
Giọng Lãnh Vân lạnh tanh đáp lại: "Không có gì. Nhầm phòng thôi."
Ngươi nhận ra giọng thứ hai — là Bạch Dạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mặc kệ bọn họ, tôi vẫy tay chào các cô nương rồi rời khỏi phòng. Tôi chẳng sợ ai nhận ra tôi vì giờ tôi không tự tin thì tự luyến rằng mình chính là một mỹ nhân xa lạ
Ngươi vẫy tay chào các cô nương, nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Bước ra hành lang Túy Xuân Lâu trong bộ y phục lụa xanh ngọc, mặt trang điểm nhẹ, tóc búi cao — ngươi giờ đây là một mỹ nhân xa lạ, đến chính mình còn khó nhận ra nói gì đến đám nam công chỉ biết nhìn mỗi tiểu nam thụ.
Lướt qua cầu thang, ngươi thấy Lãnh Vân và Bạch Dạ vẫn đang đứng ở hành lang tầng dưới, nói chuyện gì đó. Ngươi không ngoảnh mặt, không né tránh — cứ thế bước xuống, dáng đi uyển chuyển, mắt nhìn thẳng về phía trước. Bạch Dạ liếc lên, ánh mắt lướt qua ngươi một cái, rồi quay lại tiếp tục câu chuyện với Lãnh Vân. Không một chút nhận ra.
Ngươi mỉm cười hài lòng. Ra khỏi Túy Xuân Lâu, gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa quyện vào tóc. Phố xá vẫn còn đông người, đèn lồng đỏ lung linh. Ngươi thả bộ dọc bờ sông, tay vân vê một chiếc lược ngà nhỏ vừa mua từ một hàng rong.
Nhưng rồi một bóng người đen tuyền xuất hiện từ trong bóng tối, chắn ngang đường ngươi. Dạ Phong đứng đó, mắt mở to nhìn ngươi — không phải vẻ dò xét như ban chiều, mà là một sự kinh ngạc hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn im lặng một lúc, rồi cất giọng trầm thấp: "Cô nương... ta có thể hỏi đường một chút không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười "công tử cứ hỏi"
Ngươi mỉm cười nhẹ, giọng nữ trong trẻo cất lên: "Công tử cứ hỏi."
Dạ Phong nhìn ngươi một lúc, ánh mắt có chút kỳ lạ — không phải kiểu dò xét như lần trước, mà là một sự ngưỡng mộ thoáng qua. Hắn hắng giọng: "Ta đang tìm một người. Một đệ tử Thanh Vân phái tên Hàn Dương. Cô nương có biết hắn không?"
Ngươi khẽ nhướng mày, lòng thầm cười: Tìm ta mà không nhận ra ta. Hay. Ngươi đưa tay vuốt nhẹ tóc mai, thong thả đáp: "Hàn Dương? Có nghe qua. Nhưng không thân. Công tử tìm hắn có việc gì gấp không?"
Dạ Phong trầm ngâm một lát: "Có người muốn gặp hắn. Nhưng hắn không chịu hợp tác." Hắn nhìn ngươi, khẽ nghiêng đầu: "Cô nương trông có vẻ quen mắt. Chúng ta đã gặp nhau ở đâu chưa?"
Ngươi thầm đánh giá tình hình. Hắn bắt đầu nghi ngờ rồi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Che miệng giả vờ ngại ngùng "sao công tử lại hỏi vậy? Ta với công tử mới gặp lần đầu chẳng lẽ đã ngỡ là người có duyên phận?". Trong lòng sởn gai ốc với bộ dạng ẻo lả của bản thân, thắc mắc tên nam thụ kia sao lúc nào cũng có thể bày ra cái bộ dạng trà xanh yếu đuối đấy.
Ngươi che miệng cười khẽ, mắt hạnh cong lên đầy ẩn ý: "Sao công tử lại hỏi vậy? Ta với công tử mới gặp lần đầu, chẳng lẽ đã ngỡ là người có duyên phận?" Trong lòng ngươi sởn gai ốc với bộ dạng ẻo lả của bản thân, thầm thắc mắc cái tên nam thụ Tiểu Ngọc kia sao lúc nào cũng có thể bày ra cái bộ dạng trà xanh yếu đuối ấy một cách tự nhiên đến vậy.
Dạ Phong nheo mắt nhìn ngươi, dường như có chút bối rối trước câu nói bông đùa của ngươi. Hắn hắng giọng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt ngươi: "Cô nương nói đùa rồi. Chỉ là... cô nương có một nét gì đó rất quen, nhưng ta không thể nhớ ra."
Ngươi khẽ nghiêng đầu, tay vuốt nhẹ mái tóc, giọng vẫn ngọt như mật: "Công tử thật biết nói chuyện. Chẳng lẽ công tử thường dùng cách này để làm quen với các cô nương khác?" Trong lòng ngươi đang cười thầm: Đồ sát thủ mặt than, xem ngươi xoay sở thế nào với một mỹ nhân như ta.
Dạ Phong im lặng một thoáng, rồi khẽ nhếch môi — một nụ cười hiếm hoi: "Không. Chỉ với cô nương thôi." Hắn bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. "Không biết ta có vinh hạnh được biết tên cô nương không?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


