Chương 8 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 8
Sinh Lực68/100
Kỹ Năng70/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Tô Mặc
lẳng lặng bỏ đi vì không được đáp lại
Dạ Phong
vừa gặp, đang hỏi đường
Lãnh Vân
đã nhận ra Hàn Dương cải trang, đang thăm dò
Bạch Dạ
nghi ngờ mỹ nhân lạ, đã rời đi
Mặc Trúc
nhìn thấy lần nữa, sắp ngất
Lục Trần
nhớ mặt
Tiểu Ngọc
liếc mắt một cái

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 36

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười, gật đầu như chào một cái *công tử quá khen*. Lòng thầm ngán ngẩm *tôi nói đâu có sai. Tên này vừa đi, tên khác lại tới. Đúng là tình tiết ba xu*

Ngươi mỉm cười, khẽ gật đầu như một cái chào xã giao, giọng nữ vẫn nhẹ nhàng: "Công tử quá khen." Trong lòng thầm ngán ngẩm: Tôi nói đâu có sai. Tên này vừa đi, tên khác lại tới. Đúng là tình tiết ba xu.

Tuyết Vô Cực phe phẩy cây sáo ngọc, bước tới gần thêm một bước. Hắn nhìn ngươi từ đầu đến chân, nụ cười vẫn không tắt: "Diệp Mai cô nương một mình dạo phố đêm khuya thế này, có cần ta làm người hộ tống không?" Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn lồng.

Ngươi đứng yên, tay vuốt nhẹ mái tóc, mắt nhìn thẳng vào hắn. Gió đêm thổi qua, mang theo hương sen thoang thoảng. Phố xá đã vắng người, chỉ còn vài quán rượu vẫn sáng đèn. Tuyết Vô Cực vẫn đứng đó, chờ câu trả lời của ngươi.

Lượt 37

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười khẽ, lắc đầu "đa tạ ý tốt của công tử, nhưng ta không muốn làm phiền công tử"

Ngươi khẽ cười, lắc đầu nhẹ nhàng, giọng nữ vẫn ngọt ngào: "Đa tạ ý tốt của công tử, nhưng ta không muốn làm phiền công tử." Tuyết Vô Cực nhướng mày, tay vân vê cây sáo ngọc, nụ cười vẫn không tắt.

"Không phiền chút nào," hắn đáp, giọng êm như ru. "Nhưng nếu cô nương đã từ chối, ta không miễn cưỡng." Hắn cúi đầu chào, rồi lùi vào bóng tối, biến mất nhanh như khi xuất hiện.

Ngươi thở phào, quay người bước nhanh vào con hẻm nhỏ. Phố xá vắng vẻ, chỉ còn tiếng chó sủa xa xa. Ngươi rảo bước qua những dãy nhà thấp, định tìm một tửu quán còn mở cửa để ngồi cho qua đêm. Nhưng vừa rẽ vào góc phố, ngươi suýt đụng phải một người đang đứng dựa vào tường.

Hắn mặc y phục xám bạc, mặt mũi thanh tú nhưng lạnh lùng. Trên tay hắn cầm một chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng. Hắn nhìn ngươi, mắt híp lại, rồi cất giọng khàn đặc: "Diệp Mai cô nương? Có người muốn gặp cô."

Ngươi dừng bước. Đây là người thứ ba trong đêm nay.

Lượt 38

BẠN ĐÃ CHỌN

Lắc nhẹ đầu "ta không quen vị đây. Ta cũng không muốn gặp ai cả". Trong lòng chửi thề 800 lần *một đám dở hơi. Tôi nghi ngờ lũ này có thần giao cách cảm. Tên nào tên nấy đều biết cái tên tôi là thế quái nào? Tự tiện bắt chuyện với con gái nhà người ta, đéo biết nhục à?*

Ngươi lắc nhẹ đầu, giọng nữ vẫn giữ nguyên nhưng pha chút lạnh nhạt: "Ta không quen vị đây. Ta cũng không muốn gặp ai cả." Trong lòng chửi thề tám trăm lần: Một đám dở hơi. Tôi nghi ngờ lũ này có thần giao cách cảm. Tên nào tên nấy đều biết cái tên tôi là thế quái nào? Tự tiện bắt chuyện với con gái nhà người ta, đéo biết nhục à?

Người đàn ông mặt nạ quỷ đứng im, mắt híp lại nhìn ngươi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ cúi đầu rồi lùi vào bóng tối, biến mất nhanh như khi xuất hiện. Ngươi đứng yên một lúc, đảm bảo không còn ai theo dõi, rồi rảo bước vào một con hẻm nhỏ.

Cuối con hẻm là một tửu quán nhỏ vẫn còn sáng đèn. Ngươi đẩy cửa bước vào, mùi rượu nồng và khói hương trầm xộc vào mũi. Trong quán chỉ còn vài người khách lác đác. Ngươi ngồi vào bàn góc, gọi một bầu rượu nhạt và một đĩa đồ nhắm. Yên tĩnh. Không ai làm phiền.

Nhưng vừa rót rượu ra chén, một bàn tay đặt nhẹ lên vai ngươi. Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng: "Tìm ngươi khó thật đấy, Hàn Dương."

Ngươi quay phắt lại — Lãnh Vân đứng đó, mắt nhìn ngươi chằm chằm, nhưng lần này không còn vẻ lạ lẫm. Hắn đã nhận ra ngươi.

Lượt 39

BẠN ĐÃ CHỌN

Hơi nhíu mày, gạt nhẹ tay hắn ra "công tử xin giữ tự trọng. Từ khi nào mà một nam tử xa lạ có thể tự tiện động chạm một cô nương khác vậy?". *Tôi đoán đâu có sai. Tên này đi, tên khác tới. Tôi đang thật sự thắc mắc là đám này đang xếp hàng chờ tới lượt làm phiền tôi.*

Ngươi hơi nhíu mày, gạt nhẹ tay Lãnh Vân ra khỏi vai mình, giọng nữ vẫn giữ nguyên nhưng pha chút lạnh lùng: "Công tử xin giữ tự trọng. Từ khi nào mà một nam tử xa lạ có thể tự tiện động chạm một cô nương khác vậy?" Trong lòng ngươi thầm chửi: Tôi đoán đâu có sai. Tên này đi, tên khác tới. Tôi đang thật sự thắc mắc là đám này đang xếp hàng chờ tới lượt làm phiền tôi.

Lãnh Vân khựng lại, tay hắn vẫn lơ lửng giữa không trung. Hắn nhìn ngươi chằm chằm, ánh mắt có chút dao động — như thể đang tự hỏi liệu mình có nhầm hay không. Một thoáng im lặng kéo dài, rồi hắn hạ tay xuống, nhếch môi cười nhạt: "Xin lỗi cô nương. Ta lầm người." Hắn lùi một bước, khoanh tay nhìn ngươi từ đầu đến chân, vẻ dò xét vẫn còn nguyên.

"Diệp Mai cô nương, đúng không?" Hắn nói, giọng trầm hơn. "Nghe nói đêm nay cô nương nổi tiếng khắp Thanh Thủy trấn. Dạ Phong, Bạch Dạ, rồi Tuyết Vô Cực — ai cũng muốn gặp cô. Cô là ai thật vậy?"

Ngươi đứng yên, tay vuốt nhẹ tóc mai. Rượu trên bàn vẫn còn nguyên, khói hương trầm quyện trong không khí. Lãnh Vân đứng đối diện, chờ câu trả lời.

Lượt 40

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười khẩy "ta là ai sao? Điều đấy có còn quan trọng không khi một đám nam tử xa lạ cứ lần lượt tìm tới làm phiền ta? Thật chẳng hiểu lễ nghi ở đâu khi một cô nương ta hết lần này đến lần khác bị làm phiền liên tục"

Ngươi cười khẩy, đôi mắt híp lại nhìn Lãnh Vân, giọng nữ vẫn giữ nguyên nhưng sắc lạnh hơn bao giờ hết: "Ta là ai sao? Điều đó còn quan trọng không khi một đám nam tử xa lạ cứ lần lượt tìm tới làm phiền ta? Thật chẳng hiểu lễ nghi ở đâu khi một cô nương như ta hết lần này đến lần khác bị quấy rầy liên tục."

Lãnh Vân đứng im, tay khoanh trước ngực, ánh mắt vẫn dán vào ngươi. Hắn không tỏ ra khó chịu, trái lại có chút thích thú. "Lễ nghi?" Hắn lặp lại, khóe môi nhếch lên. "Một cô nương trang điểm lộng lẫy, đêm khuya một mình trong tửu quán, lại mắng người khác thiếu lễ nghi? Nghe có hơi mâu thuẫn đấy."

Ngươi cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm, mắt vẫn nhìn thẳng vào hắn. Khói hương trầm quyện trong không khí, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên gương mặt hắn góc cạnh. Lãnh Vân bỗng bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện ngươi, không hề xin phép.

"Ta không quan tâm ngươi là Diệp Mai hay Hàn Dương," hắn nói nhỏ, đủ để chỉ mình ngươi nghe. "Nhưng ngươi thú vị. Và ta không thích bị lừa."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.