Chương 9 / 24
Mỹ Nguyệt An
Mỹ Nguyệt An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy "ý ngươi nói ta là một con điếm lăng loàn khi ta chỉ muốn trang điểm cho bản thân đẹp hơn?"
Ngươi đặt chén rượu xuống, mắt sắc lẹm nhìn Lãnh Vân. Giọng nữ vẫn giữ nguyên nhưng lạnh như băng: "Ý ngươi nói ta là một con điếm lăng loàn khi ta chỉ muốn trang điểm cho bản thân đẹp hơn?"
Lãnh Vân khựng lại, ánh mắt hắn thoáng chút bất ngờ trước phản ứng của ngươi. Hắn không ngờ câu nói đùa của mình lại bị đáp trả mạnh mẽ đến vậy. Hắn ngồi im, tay vân vê chén rượu trước mặt, rồi khẽ thở dài.
"Ta không có ý đó," hắn nói, giọng trầm hơn, có chút áy náy. "Chỉ là... ta thấy quen quá nên muốn thử. Xin lỗi cô nương."
Ngươi nhìn hắn một lúc, không nói gì. Khói hương trầm vẫn quyện trong không khí, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên gương mặt hai người. Lãnh Vân đặt chén rượu xuống, đứng dậy, cúi đầu nhẹ: "Ta đi đây. Không làm phiền cô nương nữa."
Hắn quay lưng, bước ra khỏi tửu quán, dáng dấp nhanh chóng khuất sau màn đêm. Ngươi ngồi lại một mình, bầu rượu vẫn còn nguyên trên bàn. Bên ngoài, gió đêm thổi nhẹ, mang theo tiếng dế kêu rả rích.
Ngươi rót thêm một chén rượu, uống cạn, rồi đứng dậy. Đêm nay đã quá nhiều chuyện. Ngươi cần tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi lững thững đi, vô tình nghe thấy tiếng đàn hát, cười nói sôi động. Tôi dừng lại trước toà lầu phát ra nhạc. Nhìn nhìn một hồi, tôi nhận ra nơi đây là nam phong quán. Á đù, đầu tôi bắt đầu nảy số *đây chẳng phải là nơi mà mấy chị em táo bạo rất thích sao?! Nam nhân vào thanh lâu hưởng thụ. Nữ nhân bọn ta thì phải vào những nơi như này chứ?!*. Ngoài mặt tôi lạnh tanh nhưng chân thì bước vào trong *tuyệt vời! Nơi đây có các mỹ nam đáng yêu, lại còn không có đám phiền phức kia chẳng phải quá tuyệt vời sao?! Đám phiền phức kia sẽ đếch bao giờ tới nơi này đâu! Haha!*
Ngươi dừng trước tòa lầu ba tầng trang trí đèn lồng đỏ rực, tiếng đàn sáo và tiếng cười nói vọng ra từ bên trong. Tấm biển treo trên cửa khắc ba chữ "Túy Hoa Lâu" — nam phong quán nổi tiếng nhất Thanh Thủy trấn. Mắt ngươi sáng lên, ngoài mặt vẫn lạnh tanh nhưng chân đã bước vào không chút do dự.
Tuyệt vời! Nơi đây có các mỹ nam đáng yêu, lại còn không có đám phiền phức kia — chẳng phải quá tuyệt vời sao?! Đám phiền phức kia sẽ đếch bao giờ tới nơi này đâu! Haha!
Bên trong, khói hương trầm quyện với mùi rượu nhẹ. Ánh nến lung linh chiếu lên những tấm rèm lụa mỏng. Một vài nam tử ăn mặc y phục lụa là, mặt trang điểm nhẹ nhàng, đang ngồi đàn hát hoặc tiếp chuyện khách. Chủ quán — một trung niên nam tử ăn mặc sang trọng — thấy ngươi bước vào, mắt sáng lên: "Ồ, cô nương đến chơi à? Mời cô nương vào, lầu trên còn phòng riêng."
Ngươi gật đầu, theo chủ quán lên lầu hai. Vừa đặt chân lên bậc thang cuối, ngươi nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phòng bên cạnh — giọng Tô Mặc, nhẹ nhàng nhưng có chút ngượng ngùng: "Ta... ta chỉ đến uống rượu thôi, không cần người hầu."
Ngươi khựng lại. Cái gì? Tô Mặc ở đây?!
BẠN ĐÃ CHỌN
Đếch quan tâm, thầm nghĩ *hắn là gay mà. Chắc không tán được mỹ nhân thụ nên vào đây để vơi bớt lỗi buồn. Tôi không thèm để ý, mà thứ tôi để ý là tiếng cười nói của mấy cô nương đang chơi ở đây khác *mấy chị em chơi cũng thật là táo bạo mà. Làm tôi nghe mà cũng ngại rồi đấy hehe*
Ngươi đứng ở hành lang Túy Hoa Lâu, lắng tai nghe tiếng cười nói vọng ra từ các phòng bên cạnh. Qua khe cửa hé mở, ngươi thoáng thấy Tô Mặc đang ngồi một mình bên bàn rượu, mặt hơi đỏ, tay nâng chén. Hắn thở dài, tự rót thêm một chén nữa. Ngươi lắc đầu, thầm nghĩ: Hắn là gay mà. Chắc không tán được mỹ nhân thụ nên vào đây để vơi bớt nỗi buồn. Tôi không thèm để ý.
Thứ khiến ngươi chú ý hơn là tiếng cười nói rôm rả từ phòng cuối hành lang — mấy cô nương đang chơi trò gì đó nghe có vẻ vui lắm. Một giọng nữ trong trẻo cất lên: "Đến lượt muội rồi! Uống đi, uống đi!" Rồi tiếng cười vỡ ra, kèm theo tiếng chén ngọc va vào nhau.
Ngươi khẽ cười, lẩm bẩm: Mấy chị em chơi cũng thật táo bạo. Làm ta nghe mà cũng ngại rồi đấy. Chủ quán đứng bên cạnh, mỉm cười: "Cô nương muốn vào phòng riêng hay ngồi ở sảnh dưới nghe đàn?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lân la lại gần phòng mấy cô nương, xin nhập hội cùng chơi cho vui.
Ngươi lân la lại gần căn phòng cuối hành lang, nơi tiếng cười nói rôm rả vọng ra. Hé mắt nhìn qua khe cửa — năm sáu cô nương ăn mặc sang trọng đang ngồi quây quần bên bàn rượu, giữa bàn là một bộ bài ngọc. Một cô tóc đen dài, mặc y phục đỏ rực, đang xào bài nhanh thoăn thoắt. "Vào đi, đứng ngoài đó làm gì?" Cô ta nói mà không ngước lên, như thể đã biết ngươi từ lâu.
Ngươi đẩy cửa bước vào, mỉm cười. Mấy cô nương nhìn ngươi từ đầu đến chân, rồi đồng loạt nhoẻn cười. "Ồ, mỹ nhân mới à? Ngồi xuống đây, chơi một ván!" Một cô khác kéo ghế ra, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh. Ngươi ngồi xuống, nhận lấy chén rượu được rót đầy. Trong phòng, mùi rượu nồng quyện với hương hoa nhài, đèn nến lung linh hắt bóng lên những tấm rèm lụa mỏng.
Cô nương tóc đen xào bài xong, chia cho mỗi người năm lá. "Luật đơn giản: ai thua thì uống một chén, ai thắng được hỏi người thua một câu — phải trả lời thật lòng." Cô ta nhướng mày nhìn ngươi. "Cô nương mới, chịu chơi không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi bày đặt tỏ vẻ e thẹn trà xanh nhưng lời nói thì không e thẹn "mấy chị em nói vậy thì ta chơi. Nhưng mà... Trả lời câu hỏi thôi thì chán lắm, phải thêm thử thách mới thêm kích thích cho cuộc vui của chị em chúng ta chứ? Nhỉ các chị em~"
Ngươi bước vào phòng, nhận lấy chén rượu từ tay cô nương tóc đen. Mùi hoa nhài quyện với rượu nồng, đèn nến lung linh hắt bóng lên những tấm rèm lụa mỏng. Ngươi cầm bài lên xem qua, rồi bày đặt tỏ vẻ e thẹn trà xanh, giọng nũng nịu nhưng lời nói chẳng hề e thẹn: "Mấy chị em nói vậy thì ta chơi. Nhưng mà... Trả lời câu hỏi thôi thì chán lắm, phải thêm thử thách mới thêm kích thích cho cuộc vui của chị em chúng ta chứ? Nhỉ các chị em~"
Mấy cô nương nhìn nhau, rồi đồng loạt cười vang. Cô tóc đen gật đầu, mắt sáng rực: "Được! Thêm thử thách mới vui. Vậy luật mới: ai thua năm ván liên tiếp phải kể một bí mật, còn ai thắng ba ván liên tiếp sẽ được chỉ định một người trong phòng làm bất cứ điều gì trong khuôn khổ cho phép." Cô ta nhướng mày nhìn ngươi: "Chịu không?"
Ngươi cười khẩy, đặt bài lên bàn. Ván đầu tiên bắt đầu.
Bài được chia, không khí trong phòng sôi động hẳn lên. Mấy cô nương vừa đánh bài vừa trêu nhau, tiếng cười vang ra tận hành lang. Ngươi chơi khá khá, thắng vài ván, thua vài ván — nhưng chưa ai thua đủ năm ván liên tiếp để phải kể bí mật.
Rồi tới ván thứ bảy, ngươi cầm bài lên — bài xấu thấy rõ. Cô tóc đen ngồi bên cạnh cười khẩy: "Cô nương Diệp Mai, ván này mà thua là cô bốn ván liên tiếp rồi đấy. Cẩn thận nhé."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


