Chương 14 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đến quán rượu ở trung tâm làng — nơi tụ tập của nhiều người chơi, dễ tìm thấy Argo hoặc ít nhất là manh mối về cô ta
Tôi bước qua cánh cửa gỗ nặng nề của quán rượu, một làn khói thuốc nhẹ và mùi bia thơm thoang thoảng đập vào mặt. Bên trong khá đông — khoảng chục người chơi đang ngồi rải rác quanh những chiếc bàn gỗ, tiếng cười nói vang vọng khắp căn phòng. Ánh mắt tôi quét nhanh qua từng khuôn mặt. Vài người đang say sưa kể chuyện săn quái, một nhóm khác đang thì thầm bàn tán về một dungeon mới phát hiện. Nhưng không thấy Argo đâu. Tôi tiến đến quầy bar, nơi một NPC nam trung niên với bộ ria rậm đang lau ly. Ông ta nhìn tôi với nụ cười thân thiện. "Có gì cần giúp đỡ không, nhà thám hiểm trẻ?" Tôi định hỏi về Argo, nhưng chưa kịp mở miệng thì một giọng nói the thé vang lên từ phía sau: "Chà chà, ai đây ta? Kirito-nyan, đã tìm ra bí mật gì thú vị chưa?" Tôi quay lại — Argo đang ngồi ở một góc tối, tay cầm một ly nước trái cây, nụ cười tinh quái trên môi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng yên tại chỗ, nói với giọng bình thản: "Argo. Tôi có một thứ cần hỏi cô. Nhưng không phải ở đây." — đề nghị một cuộc gặp riêng tư hơn
Argo nhướng mày, nụ cười tinh quái vẫn không tắt. Cô ta nhấp một ngụm nước trái cây, chậm rãi đặt ly xuống bàn. "Ồ? Bí mật đến mức không thể nói ở chốn đông người sao?" Cô ta đứng dậy, vươn vai một cách uể oải. "Được thôi. Tôi biết một chỗ yên tĩnh hơn — sau quán rượu có một cái sân nhỏ, ít người qua lại." Cô ta bước ra khỏi bàn, lướt qua tôi, thì thầm: "Theo tôi." Tôi đi theo cô ta ra ngoài, qua một cánh cửa hông, bước vào một khoảng sân nhỏ lát đá, có vài thùng gỗ cũ và một giàn nho khô héo. Argo quay lại, khoanh tay, ánh mắt sắc bén hơn. "Nói đi. Cậu tìm thấy gì?" Tôi kể cho cô ta nghe về tòa tháp đen — tọa độ, hình dạng, ánh sáng đỏ. Argo lắng nghe, không ngắt lời. Khi tôi kết thúc, cô ta im lặng một lúc, rồi lắc đầu. "Tôi không biết về nó. Và tôi biết hầu hết mọi thứ ở tầng một." Cô ta nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc. "Nhưng tôi biết ai có thể biết. Một người chơi tên là 'Mèo Đen' — hắn ta chuyên khám phá những vùng đất chưa được ghi nhận trên bản đồ. Hắn ta thường lui tới một cái ao bí mật ở phía Tây Nam của khu rừng rậm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Argo thêm chi tiết về "Mèo Đen" — hắn ta là ai, có đáng tin không, và làm sao để tìm hắn ta
Argo dựa lưng vào tường, tay vân vê một lọn tóc mái. "Mèo Đen à? Hắn là một kẻ lập dị, ngay cả với tiêu chuẩn của tôi." Cô ta nhướng mày. "Hắn ta mặc một bộ giáp đen từ đầu đến chân, đội mũ trùm kín mặt, và hầu như không bao giờ nói chuyện với ai. Nhưng hắn ta biết rõ về những vùng đất chưa được khám phá hơn bất kỳ ai tôi từng gặp." Argo nhún vai. "Có đáng tin không? Hắn ta chưa bao giờ lừa ai, nhưng cũng chưa bao giờ giúp ai miễn phí. Hắn ta trao đổi thông tin lấy thông tin — nếu cậu có thứ gì đó hắn ta muốn biết, hắn ta sẽ nói." Cô ta chỉ tay về hướng Tây Nam. "Để tìm hắn, hãy đến cái ao bí mật trong khu rừng rậm. Tìm một gốc cây cổ thụ bị sét đánh — đó là điểm đánh dấu. Ngồi đó vào lúc hoàng hôn, hắn ta sẽ đến." Argo cười khẩy. "Nhưng tôi khuyên cậu đừng đến tay không. Hắn ta chỉ nói chuyện với ai có thứ gì đó để trao đổi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mời Argo đi cùng — trả công cho cô ta bằng 200 Cor để có người đàm phán hộ, tăng cơ hội thành công
Argo nhướng mày, nụ cười tinh quái trở lại trên môi. "200 Cor để đi cùng cậu đến chỗ Mèo Đen?" Cô ta giả vờ suy nghĩ, tay chống cằm. "Hmm... thường thì tôi không làm dịch vụ hộ tống đâu, nhưng cậu là khách hàng tiềm năng, và tôi cũng tò mò muốn xem hắn ta sẽ nói gì về tòa tháp đó." Cô ta chìa tay ra. "Đồng ý. 200 Cor trước, và tôi sẽ đưa cậu đến chỗ hắn ta. Nhưng nhớ nhé — tôi chỉ làm người đàm phán hộ thôi. Nếu hắn ta đòi thứ gì đó quá đáng, cậu tự lo." Tôi rút 200 Cor từ túi, đặt vào lòng bàn tay cô ta. Argo cất tiền đi, vỗ tay nhẹ. "Đi thôi. Trời còn sáng, chúng ta có thể đến đó trước khi mặt trời lặn." Chúng tôi rời khỏi quán rượu, băng qua làng Horunka, rồi tiến vào khu rừng rậm ở phía Tây Nam. Argo đi trước, bước chân nhẹ nhàng, thỉnh thoảng dừng lại để kiểm tra dấu vết trên mặt đất. Khu rừng ngày càng rậm rạp, ánh sáng mặt trời bị tán lá che khuất, chỉ còn những tia nắng yếu ớt xuyên qua. Sau khoảng ba mươi phút đi bộ, chúng tôi đến một khoảng trống nhỏ — một cái ao nước trong vắt, mặt nước phẳng lặng như gương. Bên cạnh ao, một gốc cây cổ thụ khổng lồ bị sét đánh nằm nghiêng, thân cây cháy đen. "Chỗ này rồi." Argo thì thầm. "Hoàng hôn còn khoảng một giờ nữa. Chúng ta đợi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Kiểm tra lại trang bị và túi đồ — đảm bảo có thứ gì đó để trao đổi nếu Mèo Đen đòi hỏi
Tôi ngồi xuống gốc cây cổ thụ, mở giao diện hệ thống và kiểm tra túi đồ. Những vật phẩm hiện ra trong ánh sáng xanh mờ: «Nanh sói lửa», «Nanh gấu đá», «Mảnh vụn dơi đá», «Mảnh vụn rết đá», ba bình máu nhỏ, hai ổ bánh mì khô, và cuộn giấy da cũ từ rương. Tôi nhìn cuộn giấy da — thứ duy nhất có vẻ giá trị để trao đổi. Nhưng tôi chưa đọc nó. Tôi mở cuộn giấy ra, lướt qua những dòng chữ cổ. Nó viết về một nghi thức cổ xưa liên quan đến "Mắt Quỷ" — một thực thể có thể nhìn thấu mọi bí mật của Aincrad. Thông tin này có thể là thứ Mèo Đen muốn. Argo nhìn tôi, nhướng mày. "Có gì hay à?" Tôi gấp cuộn giấy lại. "Có thể. Một thứ để trao đổi." Tôi ngước lên nhìn bầu trời — mặt trời đã bắt đầu lặn, những tia nắng cuối cùng nhuộm vàng khu rừng. Từ phía bụi cây, tôi nghe thấy tiếng lá xào xạc — có ai đó đang đến gần.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



