Chương 19 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Switch!!! Tôi hét lên lao đến đâm thẳng mũi kiếm phải vào vết thương đã mở, thanh kiếm trái chém 1 đường tiếp theo sau.
Tôi hét lên "Switch!!!" — tiếng hét vang vọng trong hang động. Chân tôi bật mạnh khỏi nền đá, lao vút về phía con rết đá. Tay phải cầm «Ánh Sao Đêm» đâm thẳng vào vết thương đã mở, lưỡi kiếm xuyên sâu vào lớp thịt mềm bên dưới lớp vỏ. Cùng lúc đó, tay trái tôi rút thanh kiếm cũ bên hông, vung một nhát chém ngang — một đường cong bạc thứ hai lướt qua vết thương, mổ xẻ nó rộng hơn. Máu đen phun ra, bắn lên mặt tôi. Con rết đá rít lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ co giật dữ dội, rồi từ từ đổ sập xuống nền đá. Một trận động đất nhẹ lan khắp hang khi cơ thể nó chạm đất. Tôi đứng thở dốc, hai thanh kiếm vẫn còn giơ cao, máu đen nhỏ giọt xuống đất. Asuna hạ khiên xuống, thở phào nhẹ nhõm. "Kết thúc rồi." Cô ta nhìn tôi, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Cậu dùng song kiếm à? Ít người chơi theo lối đó đấy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lau máu trên mặt, đáp: "Tôi thích tốc độ hơn sức mạnh. Hai thanh kiếm cho tôi nhiều lựa chọn hơn." — rồi bước ra mỏm đá giữa hồ để lấy ngọn đèn
Tôi lau vội máu đen trên mặt bằng tay áo, đáp lại Asuna với giọng bình thản: "Tôi thích tốc độ hơn sức mạnh. Hai thanh kiếm cho tôi nhiều lựa chọn hơn." Rồi tôi bước ra mép hồ, đặt chân lên những tảng đá nhô lên khỏi mặt nước, từng bước tiến về phía mỏm đá trung tâm. Ánh sáng vàng từ ngọn đèn cổ chiếu lên mặt tôi khi tôi đến gần. Chiếc đèn lồng bằng đồng được chạm khắc tinh xảo, những hoa văn cổ xưa uốn lượn quanh thân, và ngọn lửa bên trong cháy sáng đều đặn, không hề lay động dù có gió nhẹ thổi qua. Tôi đưa tay chạm vào nó — một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay. Một thông báo hệ thống hiện ra: «Ngọn đèn không bao giờ tắt — Vật phẩm nhiệm vụ, không thể tháo rời khỏi túi đồ khi đang sử dụng. Phát ra ánh sáng vĩnh cửu, xua tan mọi loại bóng tối.» Tôi nhẹ nhàng nhấc nó lên khỏi mỏm đá, cất vào túi đồ. Khi quay lại, Asuna đang đứng quan sát tôi từ bờ hồ, tay chống hông.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước trở lại bờ, nói: "Xong một việc. Còn thanh kiếm chém xuyên bóng tối — chúng ta cần tìm NPC già ở thị trấn bắt đầu." — lập tức lên kế hoạch cho mục tiêu tiếp theo
Tôi bước trở lại bờ hồ, vỗ nhẹ vào túi đồ nơi ngọn đèn vừa được cất giữ. "Xong một việc." Tôi nhìn Asuna, giọng bình thản nhưng dứt khoát. "Còn thanh kiếm chém xuyên bóng tối — chúng ta cần tìm NPC già ở thị trấn bắt đầu." Asuna gật đầu, tra kiếm vào vỏ. "Thị trấn bắt đầu... Đó là nơi tất cả chúng ta thức dậy ngày đầu tiên. Tôi nhớ có một ông lão NPC hay ngồi ở quảng trường trung tâm, cạnh đài phun nước. Ông ta thường kể chuyện cổ tích cho mấy đứa trẻ NPC." Cô ta nhướng mày. "Có thể ông ta chính là người cậu cần tìm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đề xuất nghỉ ngơi vài phút trước khi đi — dùng bánh mì và nước để hồi phục thể lực sau trận chiến với rết đá
Tôi ngồi xuống một tảng đá gần bờ hồ, rút một ổ bánh mì khô và bình nước từ túi đồ. "Nghỉ vài phút đã. Trận chiến vừa rồi tiêu hao không ít thể lực." Tôi cắn một miếng bánh, nhai chậm rãi. Asuna do dự một chút, rồi cũng ngồi xuống đối diện, lấy ra một miếng phô mai nhỏ và một bình nước. Cô ta im lặng ăn, mắt nhìn ra mặt hồ phẳng lặng. Ánh sáng xanh từ trần hang phản chiếu trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến lạ thường. Sau vài phút, Asuna lên tiếng, giọng trầm ngâm: "Cậu nghĩ Tháp Khởi Nguyên có thứ gì bên trong? Mèo Đen nói người từng vào không bao giờ quay trở lại — nhưng cậu vẫn muốn vào?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt Asuna, đáp: "Tôi không biết có thứ gì bên trong. Nhưng tôi biết rằng nếu không vào, tôi sẽ không bao giờ có câu trả lời. Và trong thế giới này, kiến thức là thứ giữ chúng ta sống sót."
Asuna nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt nâu như đang cân nhắc từng chữ tôi vừa nói. Cô ta cắn một miếng phô mai, nhai chậm rãi, rồi gật đầu. "Kiến thức là thứ giữ chúng ta sống sót." Cô ta lặp lại câu nói của tôi, giọng có chút suy tư. "Nghe có vẻ hợp lý. Nhưng kiến thức cũng có thể giết chúng ta nếu chúng ta không biết cách dùng nó." Cô ta đứng dậy, vỗ nhẹ tay vào giáp. "Đi thôi. Tôi muốn gặp ông già NPC đó trước khi trời tối." Tôi đứng dậy, cất phần bánh mì còn lại vào túi. Cả hai cùng bước ra khỏi hang động qua lối vào phụ, ánh nắng ban mai chói lòa chiếu vào mắt sau khoảng thời gian trong bóng tối. Con đường về thị trấn bắt đầu dài khoảng hai giờ đi bộ, xuyên qua những cánh đồng và khu rừng thưa.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



