Chương 20 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tôi hỏi Asuna: "cô có sợ những gì đã xảy ra không". Sau đó chúng tôi đi thẳng đến quảng trường trung tâm thị trấn bắt đầu - tìm ông lão NPC ngồi cạnh đài phun nước, bắt đầu nhiệm vụ tìm thanh kiếm.
Tôi bước song song với Asuna trên con đường đất, ánh nắng ban mai chiếu rọi khung cảnh đồng quê yên bình. Sau một lúc im lặng, tôi lên tiếng, giọng trầm: "Asuna... cô có sợ những gì đã xảy ra không?" Asuna khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước. Cô ta nhìn thẳng về phía trước, giọng bình thản nhưng có chút gì đó xa xăm: "Có chứ. Ai mà không sợ? Sợ chết, sợ không bao giờ thoát ra được, sợ những người ở thế giới bên ngoài không còn nhận ra mình nữa." Cô ta dừng lại, quay sang nhìn tôi, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ. "Nhưng sợ thì vẫn phải sống. Và sống có nghĩa là phải tiếp tục bước." Chúng tôi đến thị trấn bắt đầu vào giữa trưa. Quảng trường trung tâm nhộn nhịp hơn tôi nhớ — những người chơi đang đi lại, mua bán, luyện tập. Và ở góc quảng trường, cạnh đài phun nước đá cẩm thạch trắng, một ông lão NPC với bộ râu bạc dài đang ngồi trên ghế đá, tay cầm một cuốn sách cũ, mắt nhìn xa xăm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước đến gần ông lão, cúi đầu chào lịch sự, rồi hỏi: "Thưa ông, tôi nghe nói ông biết nhiều câu chuyện cổ về thế giới này. Có câu chuyện nào về một thanh kiếm có thể chém xuyên bóng tối không?"
Tôi bước đến gần ông lão, cúi đầu chào lịch sự. Ông ta ngước lên, đôi mắt xám mờ đục nhưng vẫn toát lên vẻ tinh anh lạ thường. "Thưa ông, tôi nghe nói ông biết nhiều câu chuyện cổ về thế giới này." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng. "Có câu chuyện nào về một thanh kiếm có thể chém xuyên bóng tối không?" Ông lão im lặng một lúc, tay vuốt nhẹ bộ râu bạc. Rồi ông ta khẽ gật đầu, giọng khàn đặc như giấy nhám: "Thanh kiếm chém xuyên bóng tối... Ngươi nói đến «Ánh Sáng Trong Đêm» — một thanh kiếm huyền thoại được rèn từ một mảnh sao băng rơi xuống Aincrad từ thuở sơ khai." Ông ta ngừng lại, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm. "Nghe nói nó được giấu trong lòng núi lửa đã tắt, phía Đông Bắc thị trấn này. Nhưng để lấy được nó, ngươi phải vượt qua ba thử thách — thử thách của lửa, thử thách của băng, và thử thách của trái tim."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mời ông lão một ít bánh mì và nước — xây dựng thiện cảm với NPC, có thể ông ta sẽ tiết lộ thêm thông tin ẩn
Tôi mỉm cười nhẹ, rút từ túi đồ ra một ổ bánh mì khô và bình nước còn hơn nửa. "Thưa ông, tôi có chút bánh mì và nước. Ông có muốn dùng không? Trời cũng đã đứng bóng rồi." Ông lão NPC ngước lên nhìn tôi, đôi mắt xám mờ đục dường như ánh lên một tia bất ngờ. Ông ta đưa tay nhận lấy, khẽ gật đầu. "Cảm ơn ngươi, hài tử. Đã lâu lắm rồi không có người chơi nào dừng lại chia sẻ bánh nước với một lão già như ta." Ông ta cắn một miếng bánh, nhai chậm rãi, rồi uống một ngụm nước. Sau một hồi im lặng, ông ta đặt bánh xuống, giọng trầm hơn: "Ngươi muốn biết về ba thử thách, phải không? Ta sẽ kể cho ngươi nghe. Thử thách đầu tiên — lửa — là một mê cung dung nham nơi mỗi bước đi sai đều có thể thiêu rụi ngươi. Thử thách thứ hai — băng — là một căn phòng lạnh đến thấu xương, nơi hơi thở có thể đóng băng trong không khí. Và thử thách cuối cùng — trái tim — là đối mặt với chính bóng tối trong lòng ngươi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống, hỏi thêm: "Thưa ông, có cách nào để vượt qua ba thử thách đó một cách an toàn hơn không? Ông có lời khuyên nào cho chúng tôi không?"
Tôi ngồi xuống băng ghế đá cạnh ông lão, giữ khoảng cách lịch sự. "Thưa ông, có cách nào để vượt qua ba thử thách đó một cách an toàn hơn không? Ông có lời khuyên nào cho chúng tôi không?" Ông lão vuốt râu, đôi mắt mờ đục nhưng ánh lên vẻ từng trải. "An toàn, hài tử? Trong thế giới này, không có con đường nào thực sự an toàn. Nhưng ta có thể cho ngươi vài lời." Ông ta khẽ nghiêng đầu. "Với thử thách lửa — đừng chạy. Lửa ở đó không phải để đốt ngươi, mà để thử lòng kiên nhẫn. Hãy bước chậm, quan sát kỹ, và lửa sẽ không chạm đến ngươi. Với thử thách băng — hơi ấm không đến từ lửa, mà đến từ bên trong. Giữ cho trái tim ngươi ấm, và cái lạnh sẽ không thể xâm nhập." Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Còn thử thách cuối cùng — trái tim — ta không thể nói trước. Mỗi người đều có bóng tối riêng. Nhưng hãy nhớ: đừng chiến đấu với nó. Hãy hiểu nó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Asuna, hạ giọng: "Cô có muốn chuẩn bị thêm gì không? Tôi nghĩ chúng ta nên mua vài bình máu lớn và một ít thực phẩm trước khi đi."
Asuna gật đầu, mắt vẫn dán vào ông lão NPC đang nhâm nhi miếng bánh mì. "Có. Tôi muốn ghé qua khu chợ trước — mua thêm bình máu lớn và một ít thực phẩm khô. Ai biết được chúng ta sẽ ở trong núi lửa bao lâu." Cô ta đứng dậy, vươn vai nhẹ. "Gặp lại ông sau nhé." Cô ta nói với ông lão, rồi quay sang tôi. "Đi thôi. Tôi biết một cửa hàng bán đồ tốt ở góc chợ phía Tây."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



