Chương 23 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Lật bản đồ sang mặt sau, kiểm tra xem có thêm thông tin nào ẩn ở mặt kia không — có thể cô gái tóc hạt dẻ đã để lại manh mối khác.
Tôi lật mặt sau của mảnh giấy da — và thứ tôi thấy khiến tôi nheo mắt. Mặt sau không phải để trống. Bằng một thứ mực nhạt hơn, gần như phai mờ, ai đó đã viết nguệch ngoạc vài dòng chữ nhỏ. Tôi đưa lên gần mắt hơn, cố gắng đọc dưới ánh nắng. "Cổng lửa chỉ mở khi trăng lên — băng và lửa cùng tồn tại trong lòng núi. Đừng tin vào mắt ngươi, hãy tin vào hơi thở." Và bên dưới, một ký hiệu nhỏ — hình một vòng tròn với ba đường chéo cắt ngang, giống như một loại ấn ký nào đó. Tôi chưa từng thấy ký hiệu này trong nguyên tác. Một thông tin ẩn — hoặc cô gái tóc hạt dẻ đã tự mình khám phá ra, hoặc ai đó đã để lại cho cô ta.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn kỹ lại mặt trước bản đồ, so sánh với những ghi chú — tìm xem có con đường nào dẫn đến một "cổng" đặc biệt được đánh dấu không.
Tôi đưa mắt lướt lại mặt trước bản đồ, lần theo từng đường vẽ, so sánh với dòng chữ vừa đọc ở mặt sau. "Cổng lửa chỉ mở khi trăng lên" — vậy phải có một cánh cổng được đánh dấu đâu đó trên bản đồ. Và đúng vậy, ở cuối con đường phía Tây, nơi bản đồ kết thúc, có một ký hiệu nhỏ mà lần đầu tôi bỏ qua — một vòng cung với ba chấm bên trong, trông giống như một cánh cổng cách điệu. Bên cạnh nó, một ghi chú mờ: "Cổng Tây — chỉ mở khi ánh sáng cuối cùng tắt." Tôi ngước lên nhìn bầu trời. Mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía Tây, những tia nắng cuối ngày đổ dài trên mặt đất. Chúng tôi còn khoảng hai giờ trước khi hoàng hôn buông xuống.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa bản đồ cho Asuna, nói: "Cô xem đi — tôi muốn leo lên mỏm đá kia quan sát địa hình thực tế trước khi quyết định." — kết hợp thông tin bản đồ với quan sát thực địa.
Tôi đưa mảnh giấy da cho Asuna. "Cô xem đi — tôi muốn leo lên mỏm đá kia quan sát địa hình thực tế trước khi quyết định." Asuna gật đầu, cầm lấy bản đồ, mắt dán vào những đường vẽ nguệch ngoạc. Tôi quay người, bước đến chân một mỏm đá cao nhô lên giữa khu rừng thưa. Những bước chân đầu tiên trên lớp đá nứt nẻ — tôi leo lên, tay bám vào những khe đá, đặt chân cẩn thận. Sau vài phút, tôi đứng trên đỉnh mỏm đá, phóng tầm mắt ra xa. Toàn cảnh núi lửa đã tắt hiện ra trước mắt — một khối đá đen khổng lồ với những vết nứt dọc theo sườn núi, khói mờ bay lên từ vài khe nứt nhỏ. Từ trên cao, tôi thấy rõ ba con đường dẫn vào lòng núi: một đường chính rộng lớn nhưng có vẻ sụp đổ một phần, một đường phía Tây uốn lượn qua những tảng đá lớn, và một đường thứ ba phía Đông bị chắn bởi một vách đá dựng đứng. Tôi nheo mắt — con đường phía Tây trông khả thi nhất, nhưng có một thứ lạ: một tia sáng yếu ớt lóe lên từ một khe nứt gần đó, như thể có thứ gì đó phản chiếu ánh mặt trời từ bên trong lòng núi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Xuống khỏi mỏm đá, kể lại cho Asuna những gì đã thấy — quyết định đi theo con đường phía Tây, nhưng ghé qua khe nứt có tia sáng lạ trước.
Tôi leo xuống khỏi mỏm đá, phủi bụi đất trên tay, rồi bước đến chỗ Asuna. Cô ta đang gấp bản đồ lại, ngước lên nhìn tôi. "Phía Tây — con đường đó khả thi nhất." Tôi nói, giọng vừa đủ nghe. "Nhưng có một thứ lạ: gần đường Tây, trong một khe nứt, tôi thấy một tia sáng lóe lên. Có thể là vật phẩm, có thể là bẫy. Tôi muốn ghé qua đó trước khi vào cổng chính." Asuna nhướng mày, nhưng không phản đối. "Dẫn đường đi." Cô ta nói ngắn gọn, tay đặt lên chuôi kiếm. Chúng tôi rời khỏi chân mỏm đá, men theo sườn núi về phía Tây. Địa hình càng lúc càng khó đi — những tảng đá vụn trượt dưới chân, không khí nóng hơn, và một mùi lưu huỳnh nhẹ bắt đầu thoảng trong gió. Sau khoảng mười phút, chúng tôi đến gần khe nứt — một vết đứt gãy sâu hoắm trên sườn núi, rộng chừng hai mét, và từ trong bóng tối, một tia sáng yếu ớt vẫn nhấp nháy đều đặn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo Asuna lại gần, thì thầm: "Tôi vào trước, cô theo sau giữ khoảng cách. Nếu có chuyện, đừng lao vào ngay — hãy quan sát rồi mới hành động."
Tôi kéo nhẹ tay Asuna lại gần, hạ giọng thì thầm: "Tôi vào trước, cô theo sau giữ khoảng cách. Nếu có chuyện, đừng lao vào ngay — hãy quan sát rồi mới hành động." Asuna gật đầu, mắt nhìn thẳng vào khe nứt tối om, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Tôi rút «Ánh Sao Đêm» ra, hít một hơi sâu, rồi bước vào khe nứt. Bóng tối bao trùm lấy tôi ngay lập tức — nhưng chỉ trong vài giây, mắt tôi đã thích nghi. Khe nứt hẹp, hai bên vách đá nhẵn thín như được mài giũa, và ở cuối đường hầm, một thứ ánh sáng xanh lấp lánh phát ra từ một mảnh pha lê lớn cắm trên nền đá. Mảnh pha lê cao chừng một mét, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ ảo, và bên cạnh nó, một cái bóng nhỏ đang nằm im — hình dáng một con quái vật đã chết từ lâu, chỉ còn lại bộ xương trắng hếu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



