Chương 28 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn lên bầu trời, nói: "Trăng khuyết — còn khoảng một tuần nữa mới đến trăng tròn. Chúng ta có thời gian. Tôi biết một ngôi làng NPC gần đây, có thể nghỉ ngơi và mua sắm trang bị."
Tôi ngước lên bầu trời, quan sát vầng trăng khuyết đang lơ lửng giữa những vì sao. "Trăng khuyết — còn khoảng một tuần nữa mới đến trăng tròn. Chúng ta có thời gian. Tôi biết một ngôi làng NPC gần đây, có thể nghỉ ngơi và mua sắm trang bị." Asuna nhìn theo hướng tôi chỉ, rồi gật đầu. "Dẫn đường đi. Tôi cũng cần sửa lại giáp sau trận chiến vừa rồi." Cả hai bắt đầu di chuyển xuống sườn núi, men theo lối mòn dưới ánh trăng bạc. Khoảng hai mươi phút sau, những ánh đèn đầu tiên của một ngôi làng nhỏ hiện ra trong thung lũng — những mái nhà tranh thấp, một quán trọ với tấm biển gỗ cũ kỹ, và một tiệm rèn nhỏ vẫn còn ánh lửa hồng le lói. Khi bước vào làng, một mùi thơm của bánh mì mới nướng thoảng trong gió đêm, hòa lẫn với tiếng nhạc du dương từ quán rượu nhỏ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến quán rượu — nơi thường có thông tin từ NPC và người chơi khác. Có thể nghe được tin tức về thử thách băng hoặc những nguy hiểm sắp tới.
Tôi gật đầu về phía quán rượu nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ, hòa cùng tiếng đàn mandolin vọng ra từ bên trong. "Ghé vào đó một lát trước khi tìm chỗ ngủ. Có thể nghe được tin tức về thử thách băng." Asuna không phản đối, cô ta chỉ kéo nhẹ áo choàng lên, che đi thanh kiếm bên hông. Cả hai bước qua cánh cửa gỗ ọp ẹp. Bên trong, quán rượu nhỏ nhưng ấm cúng — vài ngọn nến trên bàn, một lò sưởi ở góc tường, và khoảng chục người đang ngồi: vài NPC với bộ dạng nông dân, hai người chơi ngồi ở bàn góc thì thầm với nhau, và một ông lão gù lưng đang ngồi một mình bên lò sưởi, tay cầm ly rượu, mắt nhìn vào ngọn lửa. Khi tôi bước vào, ông lão ngước lên, nhìn tôi một cái dài, rồi lại cúi xuống. Nhưng tôi nhận ra một chi tiết nhỏ — trên cổ tay ông ta, một hình xăm nhỏ hình ngọn lửa xanh, giống hệt ký hiệu trên bản đồ của tôi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiến đến bàn ông lão, gọi hai ly rượu, ngồi xuống đối diện — mở lời một cách tự nhiên: "Đêm nay lạnh quá nhỉ? Ông có biết vùng đất băng giá ở đâu quanh đây không?"
Tôi tiến đến bàn ông lão, gọi hai ly rượu từ người phục vụ NPC, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Ông ta ngước lên, đôi mắt già nua nhưng sắc bén nhìn tôi từ đầu đến chân. Tôi đẩy một ly rượu về phía ông. "Đêm nay lạnh quá nhỉ? Ông có biết vùng đất băng giá ở đâu quanh đây không?" Ông lão cầm ly rượu, nhưng không uống ngay. Ông xoay nhẹ ly trong tay, nhìn chất lỏng màu hổ phách, rồi cất giọng khàn đặc: "Vùng đất băng giá, hả? Người trẻ à, có nhiều thứ lạnh hơn cả băng giá trên ngọn núi đó." Ông nhấp một ngụm. "Nhưng nếu mày muốn tìm đường lên đó — thì có một lối đi từ phía Bắc thung lũng, qua khu rừng thông chết. Nhưng ta khuyên mày đừng đi một mình. Và cũng đừng tin vào những gì mày thấy trong sương mù."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi tiếp về "khu rừng thông chết" — cố gắng lấy thêm thông tin về đường đi và những nguy hiểm cụ thể ở đó.
Tôi nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp. "Khu rừng thông chết — ông có thể nói rõ hơn không? Tôi không muốn lao vào nơi nào đó mà không biết trước mình sẽ đối mặt với thứ gì." Ông lão nhấp thêm một ngụm rượu, mắt vẫn nhìn vào ngọn lửa. "Khu rừng đó không còn cây xanh từ lâu rồi. Chỉ còn những thân thông trắng xương, đứng im như những bóng ma. Ban ngày thì yên tĩnh, chỉ có gió rít qua những cành khô. Nhưng ban đêm — sương mù dày đặc, và trong sương, người ta nói có những bóng trắng di chuyển. Không phải quái vật. Cũng không phải người chơi. Là thứ gì đó ở giữa." Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Nếu mày vào đó, đừng đi theo ánh sáng lạ. Và nếu nghe thấy tiếng ai gọi tên mày — đừng quay đầu lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn sang Asuna, rồi quay lại ông lão — hỏi: "Ông từng vào đó chưa? Và nếu đã từng — làm sao ông sống sót để kể lại?"
Ông lão nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt già nua như xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản của tôi. Ông ta cười khẽ — một nụ cười khô khốc, không có chút ấm áp. "Ta từng vào đó. Hai lần." Ông giơ bàn tay trái lên — ngón áp út bị mất, chỉ còn một vết sẹo tròn kỳ lạ. "Lần đầu tiên, ta mất một ngón tay. Lần thứ hai, ta mất một người bạn." Ông nhấp một ngụm rượu dài, rồi đặt ly xuống. "Thứ giữ ta sống? Ta không chạy. Khi sương mù dày lên và những bóng trắng xuất hiện, ta đứng yên. Không thở mạnh. Không nhìn thẳng vào chúng. Và quan trọng nhất — ta không bao giờ, không bao giờ trả lời khi chúng gọi tên ta." Ông nhìn tôi, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. "Mày có người bạn đồng hành. Điều đó tốt. Nhưng trong khu rừng đó, đôi khi người bạn của mày cũng có thể trở thành mối nguy hiểm nhất."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



