Chương 30 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 30
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng100/100
May Mắn94/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Người phụ nữ NPC
thiện cảm
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 146

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhẹ, nói: "Cô cứ thử xem. Nhưng mà này — ngủ ngon nhé, đồng đội." Rồi bước ra, khép cửa phòng lại nhẹ nhàng.

Tôi cười nhẹ, nói: "Cô cứ thử xem. Nhưng mà này — ngủ ngon nhé, đồng đội." Rồi bước ra, khép cửa phòng lại nhẹ nhàng. Tiếng then cửa cài từ phía bên kia vang lên khe khẽ. Tôi đứng im vài giây trước cửa phòng mình, lắng nghe — tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng lửa tí tách từ lò sưởi dưới nhà, và đâu đó xa xa, tiếng cú đêm vọng về từ khu rừng tối. Một ngày dài. Tôi mở cửa bước vào phòng mình — căn phòng nhỏ tương tự phòng Asuna, chỉ khác là nhìn ra mặt đường chính của làng. Tôi cởi áo khoác ngoài, đặt «Ánh Sáng Trong Đêm» và «Ánh Sao Đêm» lên bàn cạnh giường, rồi nằm xuống. Nhưng giấc ngủ không đến ngay. Những suy nghĩ về khu rừng thông chết, về bóng trắng trong sương, về những lời ông lão nói — tất cả cứ quẩn quanh trong đầu tôi.

Lượt 147

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi dậy, mở menu nhật ký — ghi lại tất cả thông tin đã thu thập được: lời ông lão, tọa độ, đường đi, và những dự đoán về thử thách băng.

Tôi ngồi dậy, mở menu nhật ký — ánh sáng xanh nhạt từ bảng điều khiển chiếu lên mặt tôi trong căn phòng tối. Ngón tay lướt nhanh trên bảng cảm ứng, tôi bắt đầu ghi lại từng chi tiết. Khu rừng thông chết — phía Bắc thung lũng, qua làng NPC hiện tại. Sương mù dày đặc vào ban đêm. Bóng trắng di chuyển trong sương — không phải quái vật, không phải người chơi. Cảnh báo: không đi theo ánh sáng lạ, không quay đầu khi nghe gọi tên, không chạy, không nhìn thẳng vào bóng trắng. Người bạn đồng hành có thể trở thành mối nguy hiểm. Tôi dừng lại, nhìn những dòng chữ vừa ghi. Mira — căn nhà gỗ phía Đông làng. Từng sống trong khu rừng trước khi nó trở thành "khu rừng chết". Có thể biết đường đi an toàn. Tôi thêm một dòng cuối: Thử thách băng — có thể liên quan đến boss tầng 6. Cần lửa hoặc thứ khắc chế băng. Pha lê Băng Ngàn Năm có thể là chìa khóa.

Lượt 148

BẠN ĐÃ CHỌN

Kiểm tra lại bản đồ khu vực — phóng to vùng rừng thông chết, tìm kiếm những con đường mòn hoặc lối tắt có thể đã bị ẩn khỏi bản đồ thông thường.

Tôi mở bản đồ khu vực, phóng to vùng rừng thông chết lên tối đa. Ánh sáng xanh từ menu chiếu rõ từng đường viền, từng ký hiệu địa hình. Nhưng khu rừng đó hiện ra chỉ là một mảng màu xám mờ, không có đường mòn, không có điểm đánh dấu — như thể hệ thống cố tình che giấu thông tin. Tôi nhíu mày, lướt ngón tay dọc theo rìa bản đồ. Ở phía Đông Bắc, gần căn nhà gỗ của Mira, tôi thấy một chấm nhỏ màu xanh lục — biểu tượng của một NPC đặc biệt, không phải nhiệm vụ thông thường. Và xa hơn, xuyên qua khu rừng, một đường chấm chấm màu đỏ rất mờ, gần như không nhìn thấy nếu không để ý kỹ — một lối đi bí mật? Hay một cạm bẫy được đánh dấu sẵn?

Lượt 149

BẠN ĐÃ CHỌN

Đánh dấu đường chấm đỏ đó vào nhật ký cá nhân — quyết định sẽ khám phá nó sau khi gặp Mira, vì có thể đó là đường thoát hiểm hoặc lối tắt.

Tôi thao tác nhanh trên menu, thêm một điểm đánh dấu màu đỏ trên bản đồ tại vị trí đường chấm đỏ mờ nhạt đó. Kèm theo ghi chú: "Đường bí ẩn phía Đông Bắc rừng thông chết — cần khám phá sau khi gặp Mira. Có thể là lối thoát hiểm hoặc đường tắt." Tôi gập menu lại, đặt hai thanh kiếm nằm gọn trong tầm với, rồi nằm xuống giường. Ánh trăng bạc hắt qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ một vệt sáng dài trên nền gỗ. Tôi nhắm mắt, hít một hơi sâu. Sáng mai sẽ là một ngày dài. Khi tôi mở mắt lần nữa, ánh nắng ban mai đã len lỏi qua khe cửa, và tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên từ phía hành lang — Asuna.

Lượt 150

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi dậy, đáp lại: "Vào đi — tôi đã dậy rồi." Nhanh chóng kiểm tra trang bị và chuẩn bị lên đường đến nhà Mira.

Tôi ngồi dậy, đáp lại: "Vào đi — tôi đã dậy rồi." Cánh cửa mở ra, Asuna bước vào với mái tóc đã được buộc gọn gàng, giáp sạch sẽ và thanh kiếm đeo bên hông. Cô ta nhìn tôi đang kiểm tra lại dây đeo giáp. "Ngủ ngon không?" "Tạm được. Còn cô?" "Cũng tạm." Cô ta đáp, rồi chỉ về phía cửa sổ. "Nắng lên rồi. Nếu muốn gặp Mira, chúng ta nên đi sớm — dân làng nói bà ta thường ra vườn lúc sáng sớm." Tôi gật đầu, nhét nốt miếng bánh mì khô vào túi đồ, vác hai thanh kiếm lên vai. "Đi thôi." Cả hai bước ra khỏi quán trọ, hướng về phía Đông làng nơi những căn nhà gỗ thưa dần nhường chỗ cho những vườn rau và bụi cây dại.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.