Chương 31 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 31
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng100/100
May Mắn94/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Người phụ nữ NPC
thiện cảm
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 151

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến nơi, mạnh dạn gõ cửa — giới thiệu ngắn gọn: "Chúng tôi được ông lão ở quán rượu giới thiệu đến. Ông nói bà từng sống trong khu rừng thông chết."

Tôi bước lên ba bậc thềm gỗ, dừng lại trước cánh cửa đã bạc màu nắng mưa. Những mảnh vỏ cây khô vương vãi quanh gốc cây táo già trước hiên. Tôi gõ cửa ba tiếng — ngắn, rõ ràng. Một lúc sau, tiếng dép lê kéo trên nền gỗ vọng ra từ bên trong. Cánh cửa hé mở, để lộ một khuôn mặt phụ nữ trạc năm mươi, mái tóc muối tiêu búi cao, đôi mắt sắc bén quan sát tôi từ đầu đến chân. "Chúng tôi được ông lão ở quán rượu giới thiệu đến. Ông nói bà từng sống trong khu rừng thông chết." Người phụ nữ — Mira — nhìn tôi một lúc, rồi nhìn sang Asuna. Bà ta không vội trả lời, chỉ mở rộng cửa và lui vào trong. "Vào đi. Ngoài đó gió lạnh đấy."

Lượt 152

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng ở ngưỡng cửa, quan sát kỹ căn nhà trước khi vào — tường treo đầy những bó thảo mộc khô, một kệ sách cũ, và vài món đồ thủ công bằng xương thú.

Tôi đứng ở ngưỡng cửa, chưa vội bước vào. Ánh mắt tôi lướt nhanh qua căn nhà — một không gian nhỏ nhưng chứa đầy những chi tiết đáng chú ý. Trên tường treo những bó thảo mộc khô, tỏa ra mùi hương là lạ, vừa cay vừa ngọt. Một kệ sách cũ kỹ với những cuốn bìa da đã ố màu. Vài món đồ thủ công bằng xương thú — một chiếc lược, một con dao nhỏ, và thứ trông như mặt dây chuyền hình nanh sói. Trên bàn gỗ trước lò sưởi, một tách trà còn bốc khói, và bên cạnh là một tấm bản đồ cũ được trải ra, có những vòng tròn đánh dấu bằng mực đỏ. Mira đã ngồi xuống ghế, nhìn tôi với vẻ kiên nhẫn kỳ lạ. "Cậu có con mắt tinh đấy. Vào đi — đừng đứng ở cửa như người lạ."

Lượt 153

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước vào, cúi đầu chào lịch sự: "Xin lỗi vì đã đường đột. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng chúng tôi đến đúng nơi. Bà Mira — chúng tôi cần sự giúp đỡ của bà."

Tôi bước vào, cúi đầu chào lịch sự. "Xin lỗi vì đã đường đột. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng chúng tôi đến đúng nơi. Bà Mira — chúng tôi cần sự giúp đỡ của bà." Mira nhìn tôi một lúc, đôi mắt già nua nhưng vẫn sắc sảo quét qua khuôn mặt tôi. Bà ta khẽ gật đầu, tay chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Ngồi xuống đi. Ta không cắn người đâu." Bà nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống. "Các cậu muốn qua khu rừng thông chết. Ta đoán không sai chứ?" Giọng bà khàn nhẹ, nhưng có một sự bình thản lạ thường. "Ta có thể chỉ đường. Nhưng trước hết — hãy nói cho ta biết: tại sao các cậu muốn đến đó? Chỉ để săn boss, hay có lý do sâu xa hơn?"

Lượt 154

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn vào tách trà, rồi ngước lên: "Có một con boss băng ở tầng 6. Tôi tin rằng khu rừng đó giữ chìa khóa để đánh bại nó. Và tôi không muốn đồng đội của mình phải chết vì thiếu thông tin."

Mira nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt già nua nhưng sắc bén như mũi dao. Bà ta không vội trả lời, chỉ nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt tách xuống bàn. "Boss băng ở tầng 6, hả?" Bà khẽ lắc đầu. "Ta không biết gì về boss cả. Nhưng ta biết khu rừng đó — và ta biết thứ nấp trong sương mù." Bà đứng dậy, bước đến kệ sách, lấy ra một cuốn sổ cũ bìa da. "Đây là nhật ký của chồng ta — người đã sống trong khu rừng đó ba năm, trước khi nó trở thành 'khu rừng chết'." Bà đặt cuốn sổ lên bàn, tay run nhẹ. "Hắn viết về một cánh cổng băng ở sâu trong rừng, được bảo vệ bởi những bóng trắng. Nếu các cậu muốn đến đó — ta có thể chỉ đường. Nhưng ta có một điều kiện."

Lượt 155

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn cuốn sổ, rồi ngước lên: "Bà muốn chúng tôi tìm thứ gì đó trong rừng? Hay mang về thứ gì?"

Mắt tôi dừng lại trên cuốn sổ cũ, rồi ngước lên nhìn Mira. "Bà muốn chúng tôi tìm thứ gì đó trong rừng? Hay mang về thứ gì?" Mira nhìn tôi một lúc, rồi khẽ gật đầu như thể vừa xác nhận điều gì đó. Bà ta ngồi xuống, tay vuốt nhẹ bìa cuốn sổ. "Chồng ta — hắn không bao giờ trở về từ chuyến đi cuối cùng vào khu rừng đó. Ta không biết hắn còn sống hay đã chết. Nhưng ta biết hắn mang theo một mặt dây chuyền — một mảnh pha lê xanh hình giọt nước, kỷ vật duy nhất của gia đình hắn." Bà ngừng lại, mắt nhìn xa xăm. "Nếu các cậu tìm thấy nó — hoặc ít nhất là tin tức về nó — ta sẽ chỉ cho các cậu con đường an toàn nhất qua khu rừng. Có một lối đi mà chỉ người từng sống ở đó mới biết."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.