Chương 32 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, nói: "Được. Chúng tôi sẽ tìm mặt dây chuyền đó — hoặc ít nhất là manh mối về nó. Bà có thể cho tôi xem cuốn nhật ký của chồng bà không? Có thể có thông tin về vị trí."
Mira gật đầu, tay run nhẹ khi đẩy cuốn sổ về phía tôi. "Cầm lấy đi. Nhưng cẩn thận — những trang cuối cùng... hắn viết những thứ kỳ lạ lắm." Tôi nhận lấy cuốn sổ, cẩn thận lật từng trang. Những dòng chữ viết tay nắn nót nhưng dần trở nên nguệch ngoạc về cuối. Trang đầu tiên ghi ngày tháng — ba năm trước, khi khu rừng vẫn còn xanh tươi. Càng về sau, chữ viết càng vội vã, có những đoạn bị gạch xóa, vài trang bị rách một góc. Đến trang cuối cùng, tôi thấy một tấm bản đồ vẽ tay — một lối đi vòng quanh khu rừng, tránh những khu vực được đánh dấu bằng chữ "Sương Tử" và "Bóng Trắng". Ở trung tâm bản đồ, một vòng tròn nhỏ với dòng chữ: "Cổng Băng — nơi ta thấy ánh sáng xanh. Nó gọi ta."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lật lại vài trang trước đó, đọc kỹ những đoạn về "bóng trắng" — cố gắng tìm hiểu cách chúng hoạt động và cách né tránh chúng.
Tôi lật lại vài trang trước đó, đọc kỹ từng dòng chữ nguệch ngoạc của người chồng quá cố. Một đoạn dài miêu tả về những bóng trắng thu hút sự chú ý của tôi: "Chúng không phải quái vật. Chúng là những mảnh ký ức — của người chết, của kẻ lạc, của chính khu rừng. Khi sương xuống, chúng hiện ra. Chúng không tấn công trực tiếp. Chúng thì thầm, gọi tên, vẫy tay. Nếu mày nhìn vào mắt chúng — mày sẽ thấy thứ mày sợ nhất. Nếu mày trả lời tiếng gọi — mày sẽ đi theo chúng mãi mãi. Cách duy nhất: đừng nhìn, đừng nghe, đừng dừng lại. Đi thẳng, thở đều, nghĩ về điều gì đó thật cụ thể — một bài hát, một khuôn mặt, một mùi hương. Giữ tâm trí mày bận rộn, và chúng sẽ không thể chạm vào mày." Tôi ngước lên, nhìn Mira. "Chồng bà viết rất chi tiết. Ông ấy hẳn đã sống trong rừng rất lâu để hiểu rõ đến vậy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Gấp sổ lại, trả cho Mira — nói: "Tôi đã hiểu đủ. Chúng tôi sẽ đi theo lối vòng mà ông ấy vẽ. Và tôi sẽ để ý tìm mặt dây chuyền."
Tôi gấp cuốn sổ lại, cẩn thận đặt nó vào tay Mira. "Tôi đã hiểu đủ. Chúng tôi sẽ đi theo lối vòng mà ông ấy vẽ. Và tôi sẽ để ý tìm mặt dây chuyền." Mira nhận lại cuốn sổ, tay bà run nhẹ, nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia hy vọng mà tôi chưa từng thấy ở bà lúc nãy. "Cẩn thận, cậu bé. Khu rừng đó không tha thứ cho kẻ bất cẩn." Bà chỉ lên bản đồ trên bàn, tay vẽ một đường vòng cung từ phía Đông căn nhà bà, qua một khe núi nhỏ, rồi vòng vào rừng từ hướng Bắc. "Đi theo đường này. Sương mù ở đó mỏng hơn, và bóng trắng ít xuất hiện hơn. Nhưng nhớ — đừng đi vào ban đêm. Và đừng bao giờ rời khỏi đường mòn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn Mira, rồi quay sang Asuna: "Chúng ta xuất phát ngay — còn vài giờ nắng. Đi theo lối vòng như bà ấy chỉ."
Tôi đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Mira lần nữa. "Cảm ơn bà. Chúng tôi sẽ không lãng phí thời gian." Rồi quay sang Asuna: "Chúng ta xuất phát ngay — còn vài giờ nắng. Đi theo lối vòng như bà ấy chỉ." Asuna gật đầu, tay đã đặt sẵn trên chuôi kiếm. Cả hai bước ra khỏi căn nhà gỗ, ánh nắng ban mai chiếu rọi con đường đất trước mặt. Tôi mở bản đồ, xác định hướng Đông Bắc — nơi lối vòng bắt đầu. Khu rừng thông chết hiện ra lờ mờ ở đường chân trời, những ngọn cây trắng xương vươn lên như những bàn tay đang cầu khẩn. Gió thổi nhẹ, mang theo một mùi lạ — vừa khô vừa lạnh, như mùi của tro tàn sau một đám cháy đã tắt từ lâu. Asuna khẽ nói: "Cậu có cảm thấy không? Không khí ở đây khác — nó nặng hơn bình thường."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười nhẹ, nói: "Nếu cô sợ thì vẫn còn kịp quay lại đấy." — rồi bước tiếp, nhưng mắt vẫn dán vào bản đồ.
Tôi mỉm cười nhẹ, nói: "Nếu cô sợ thì vẫn còn kịp quay lại đấy." — rồi bước tiếp, nhưng mắt vẫn dán vào bản đồ. Asuna hừ nhẹ sau lưng tôi, bước nhanh lên song song. "Sợ? Tôi chỉ đang cân nhắc xem có nên để cậu đi trước làm mồi cho bóng trắng không thôi." Giọng cô ta pha chút mỉa mai, nhưng tôi có thể nghe thấy sự tập trung bên dưới lớp vỏ bọc đó. Cả hai tiến dần về phía khu rừng. Càng đến gần, những thân thông trắng xương càng hiện rõ — vỏ cây bong tróc từng mảng, để lộ lớp gỗ bên trong xám xịt như đá. Không một tiếng chim, không một tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng gió rít qua những cành khô, tạo nên âm thanh như tiếng rên rỉ từ xa vọng lại.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



