Chương 33 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 33
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng96/100
May Mắn90/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Người phụ nữ NPC
thiện cảm
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 161

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút «Ánh Sáng Trong Đêm» ra, ánh sáng nhẹ từ lưỡi kiếm tỏa ra — nói: "Cây kiếm này có thể xua đuổi chúng. Đi sát tôi, đừng tách ra dù chỉ một bước."

Tôi rút «Ánh Sáng Trong Đêm» ra khỏi vỏ — ánh sáng xanh nhạt từ lưỡi kiếm tỏa ra, không chói lóa nhưng đủ để làm dịu bầu không khí nặng nề xung quanh. Những tia sáng lấp lánh như những đốm lân tinh, hắt lên những thân thông trắng xương khiến chúng như đang phát sáng trong màn sương mỏng. "Cây kiếm này có thể xua đuổi chúng. Đi sát tôi, đừng tách ra dù chỉ một bước." Asuna nhìn thanh kiếm, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, nhưng cô ta không nói gì, chỉ rút thanh kiếm của mình ra và bước sát vào tôi. Cả hai tiến vào khu rừng. Ngay khi bước qua ranh giới — nơi những thân thông đầu tiên bắt đầu — không khí thay đổi rõ rệt. Lạnh hơn, ẩm hơn, và một thứ mùi ngai ngái, như mùi của nấm mốc và đất ướt sau cơn mưa dài. Những bước chân của chúng tôi không còn vang lên tiếng động trên mặt đất — như thể khu rừng nuốt trọn mọi âm thanh.

Lượt 162

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút «Ánh Sao Đêm» ra tay trái, song kiếm trong tư thế sẵn sàng — nói: "Nếu thấy bóng trắng, đừng tấn công. Cứ đi tiếp, tôi sẽ che chắn bằng ánh sáng."

Tôi rút «Ánh Sao Đêm» ra tay trái, song kiếm trong tư thế sẵn sàng — ánh sáng xanh từ hai lưỡi kiếm hòa vào nhau, tạo thành một vầng hào quang nhạt bao quanh chúng tôi. "Nếu thấy bóng trắng, đừng tấn công. Cứ đi tiếp, tôi sẽ che chắn bằng ánh sáng." Asuna gật đầu, siết chặt chuôi kiếm. Chúng tôi bước sâu hơn vào khu rừng. Những thân thông trắng xương ngày càng dày đặc, những cành khô đan xen trên đầu như những mạng nhện khổng lồ. Ánh sáng ban mai gần như không thể xuyên qua tán cây chết — chỉ còn lại thứ ánh sáng xanh từ hai thanh kiếm của tôi, vẽ lên những bóng đen kỳ dị trên mặt đất. Rồi tôi nghe thấy nó — một tiếng thì thầm, từ xa, như gió nhưng không phải gió. Một giọng nói, không rõ nam hay nữ, thì thầm tên tôi. "Kirito..." Tôi siết chặt tay cầm kiếm, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. "Đừng dừng lại. Đó là chúng."

Kỹ Năng 2May Mắn 2
Lượt 163

BẠN ĐÃ CHỌN

Quay đầu nhẹ sang Asuna, mỉm cười — nói: "Nghe giống giọng của cô quá nhỉ? Nhưng cô tôi biết, cô không thể nói dịu dàng như vậy được đâu."

Asuna nhìn tôi với vẻ nửa muốn đấm nửa muốn cười, nhưng cô ta giữ được bình tĩnh. "Cậu mà cũng biết nói đùa trong lúc này à?" Cô ta khẽ lắc đầu, nhưng tôi thấy khóe môi cô ta giãn ra một chút — đủ để biết câu nói của tôi đã làm giảm bớt căng thẳng. Tiếng thì thầm vẫn tiếp tục, nhưng giờ nó nghe xa hơn, như thể đang lùi dần vào bóng tối. Ánh sáng từ hai thanh kiếm của tôi chiếu rọi con đường phía trước, hé lộ một lối mòn hẹp ngoằn ngoèo giữa những thân thông — đúng như lối vòng trên bản đồ của Mira. Tôi tăng tốc bước, Asuna bám sát phía sau. Đột nhiên, từ bên trái, một bóng trắng lướt qua nhanh như chớp giữa những thân cây — không rõ hình thù, chỉ là một vệt sáng mờ đục, lạnh lẽo. Nó không tấn công, chỉ lướt qua rồi biến mất vào màn sương.

May Mắn 1
Lượt 164

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại nửa giây, quan sát kỹ hướng bóng trắng biến mất — thì thầm: "Có thể đó là dấu hiệu. Chúng ta đang đi đúng hướng — nó không cản đường, chỉ theo dõi."

Tôi dừng lại nửa giây, mắt dõi theo hướng bóng trắng vừa biến mất. Nó không để lại dấu vết — không một cành cây gãy, không một vệt sáng kéo dài. Chỉ có màn sương dày đặc hơn ở khoảng trống giữa hai thân thông. "Có thể đó là dấu hiệu. Chúng ta đang đi đúng hướng — nó không cản đường, chỉ theo dõi." Asuna khẽ nghiến răng, tay siết chặt chuôi kiếm. "Theo dõi để làm gì? Để biết chúng ta đi đâu? Hay để chờ thời cơ?" Cô ta hỏi, nhưng không chờ câu trả lời. Tôi tiếp tục bước, mắt vẫn dán vào lối mòn phía trước. Ánh sáng xanh từ hai thanh kiếm hắt lên những thân thông trắng tạo thành những bóng đen kỳ dị. Vài phút sau, lối mòn bắt đầu rẽ ngoặt sang phải, và tôi thấy một thứ lấp lánh phía xa — một tia sáng xanh lục, yếu ớt nhưng rõ ràng, xuyên qua màn sương mỏng.

Lượt 165

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại, kéo Asuna vào gốc cây lớn — thì thầm: "Khoan đã. Ánh sáng đó có thể là bẫy. Để tôi kiểm tra trước."

Tôi kéo Asuna vào gốc cây thông lớn nhất gần đó, thân cây rộng đến nỗi có thể che khuất cả hai người. Tôi áp lưng vào vỏ cây trắng xù xì, thì thầm: "Khoan đã. Ánh sáng đó có thể là bẫy. Để tôi kiểm tra trước." Asuna nhíu mày, nhưng cô ta gật đầu, hạ thấp trọng tâm, sẵn sàng lao ra nếu cần. Tôi cúi người, di chuyển dọc theo bóng tối của những thân cây, tiến gần hơn về phía tia sáng xanh lục. Khi chỉ còn cách khoảng mười bước, tôi nhìn rõ hơn — đó không phải một cánh cổng, mà là một tảng băng lớn, cao chừng ba mét, nằm giữa một khoảng trống nhỏ trong rừng. Bên trong lõi băng, một thứ gì đó phát sáng — một mảnh pha lê xanh, hình giọt nước. Mặt dây chuyền của chồng Mira. Nhưng xung quanh tảng băng, mặt đất được bao phủ bởi những vết chân — không phải của người, mà của một thứ gì đó to lớn hơn, móng vuốt sắc nhọn in sâu xuống lớp đất khô.

Kỹ Năng 2May Mắn 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.