Chương 36 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kết liễu con quái vật ngay lập tức — tung đòn cuối cùng bằng cả hai thanh kiếm, bất chấp lời cảnh báo của Asuna, rồi mới chạy.
Tôi gầm lên, dồn toàn bộ sức lực vào hai thanh kiếm. «Ánh Sáng Trong Đêm» lao thẳng vào ngực quái vật, «Ánh Sao Đêm» theo sau chém ngang qua cổ họng nó. Một tia sáng xanh bùng lên, thanh HP của quái vật rơi xuống 0. Cơ thể khổng lồ của nó vỡ ra thành hàng ngàn mảnh băng lấp lánh rồi biến mất. Tôi không dừng lại để thở. Ngay khi quái vật tan biến, tôi xoay người chạy về hướng Asuna vừa hét. Nhưng khi tôi vừa chạy được ba bước, một bóng trắng khác xuất hiện từ phía Đông — cao hơn, lớn hơn con vừa bị hạ, với đôi mắt xanh lạnh lẽo như ngọn lửa ma trơi. Nó không gầm, không lao tới. Nó chỉ đứng đó, nhìn tôi, và từ miệng nó phát ra một giọng nói — giọng của một người phụ nữ: "Ngươi đã giết con của ta."
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút một bình máu lớn ra uống ngay tại chỗ — chuẩn bị cho một trận chiến khác, vì biết rằng chạy có thể vô ích.
Tôi rút một bình máu lớn ra, bật nắp và uống cạn trong một hơi. Dòng chất lỏng màu đỏ ấm chảy xuống cổ họng, thanh HP của tôi hồi phục từng chút một. Tôi hạ tay xuống, hai thanh kiếm vẫn nắm chặt, mắt không rời khỏi bóng trắng cao lớn đang đứng đó. Nó không di chuyển. Đôi mắt xanh lạnh lẽo của nó nhìn tôi với một sự tĩnh lặng đáng sợ. "Ngươi không chạy," giọng nói vang lên lần nữa, không phải từ miệng nó mà từ trong không khí, như thể khu rừng đang nói. "Thông minh. Chạy sẽ chỉ khiến ngươi lạc sâu hơn vào mê cung của ta." Tôi siết chặt tay cầm kiếm, chuẩn bị cho mọi tình huống.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quan sát kỹ bóng trắng — cố gắng tìm ra điểm yếu hoặc cách thức hoạt động của nó từ những gì đã đọc trong nhật ký của chồng Mira.
Tôi nheo mắt, quan sát kỹ bóng trắng từ đầu đến chân. Những dòng chữ trong nhật ký của chồng Mira hiện lên trong đầu tôi: "Chúng không phải quái vật. Chúng là những mảnh ký ức — của người chết, của kẻ lạc, của chính khu rừng." Và một đoạn khác: "Chúng không tấn công trực tiếp. Chúng thì thầm, gọi tên, vẫy tay. Nếu mày nhìn vào mắt chúng — mày sẽ thấy thứ mày sợ nhất." Tôi nhận ra điều quan trọng: bóng trắng lớn này không có chân — nó lơ lửng trên mặt đất, và xung quanh nó, những thân thông trắng xương dường như nghiêng về phía nó, như thể đang cúi chào. Nó không phải kẻ thù vật lý. Nó là một thứ gì đó sâu xa hơn — một thế lực của ký ức và nỗi sợ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở và cảm nhận ánh sáng từ hai thanh kiếm — thử dùng «Song Tinh» để tạo ra một lá chắn ánh sáng bảo vệ.
Tôi nhắm mắt lại. Hơi thở chậm dần. Tôi không nhìn thấy bóng trắng nữa, nhưng tôi cảm nhận được nó — một khối lạnh lẽo đang lơ lửng trước mặt, như một vết rạn trong không khí. Tôi tập trung vào cảm giác từ hai lòng bàn tay. «Ánh Sáng Trong Đêm» — ấm, dịu, như ánh bình minh. «Ánh Sao Đêm» — mát, sắc, như gió đêm. Tôi kéo chúng lại gần nhau, không chạm vào nhau, chỉ để luồng ánh sáng từ hai thanh kiếm hòa vào nhau. Một rung động nhẹ chạy dọc cánh tay. Tôi mở mắt. Một lớp ánh sáng xanh nhạt bao phủ cơ thể tôi, mỏng như màn sương nhưng đủ để thấy. Bóng trắng lùi lại vài bước, đôi mắt xanh của nó hơi nheo lại. "Ngươi… là người đầu tiên làm được điều này," giọng nói thì thầm, lần đầu tiên có chút dao động.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi lập tức mở mắt, ánh nhìn chuyển sang Asuna. Cô ấy đang ở quá gần. Tôi không biết bóng trắng này sẽ làm gì tiếp theo, và tôi tuyệt đối không muốn đánh cược. Tôi bước lùi về phía Asuna, đồng thời đưa một tay ra hiệu cho cô dừng lại. “Lùi lại.” Giọng tôi thấp nhưng dứt khoát. “Đứng sau tôi.” Tôi di chuyển chậm, không quay lưng về phía bóng trắng, cho đến khi cơ thể mình hoàn toàn chắn giữa nó và Asuna. Hai thanh kiếm vẫn được giữ thấp, ánh sáng xanh nhạt bao quanh cơ thể chưa tan. Tôi không biết thứ sức mạnh này là gì, cũng không biết bóng trắng có thể làm gì, nhưng có một điều tôi chắc chắn: nếu nó muốn chạm vào Asuna, nó sẽ phải bước qua tôi trước. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của nó. “Ngươi vừa nói ta là người đầu tiên làm được điều này.” Tôi siết nhẹ chuôi kiếm. “Vậy nói cho ta biết… điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?”
Bóng trắng lơ lửng trong không trung, đôi mắt xanh của nó không rời khỏi tôi. Một khoảng lặng dài, đến nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Rồi nó cất tiếng, lần này không còn là giọng thì thầm từ không khí — mà là một giọng nữ trầm ấm, vang lên trực tiếp trong đầu tôi. "Ngươi mang trong mình ánh sáng song sinh. Kẻ đầu tiên sau ba năm chạm đến được nó. Ngươi không giống những kẻ khác." Nó hạ thấp cơ thể một chút, như một cái cúi đầu. "Ta không phải kẻ thù của ngươi, hỡi người mang Song Tinh. Ta là người giữ cổng. Và ta đã chờ một ai đó như ngươi từ rất lâu rồi." Tôi cảm nhận được Asuna khẽ động đậy sau lưng, nhưng cô ấy không nói gì. Bóng trắng từ từ lùi lại, để lộ một con đường mòn hẹp dẫn sâu hơn vào khu rừng — nơi trước đó không hề tồn tại.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



