Chương 37 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Giữ nguyên tư thế phòng thủ, hỏi: "Ngươi chờ ta vì điều gì? Và 'người giữ cổng' là ý gì?"
Bóng trắng lơ lửng trước mặt tôi, đôi mắt xanh không chớp. Khi nó nói, giọng vang lên trực tiếp trong tâm trí tôi, không qua tai nghe. "Người giữ cổng là kẻ đứng giữa ranh giới của ký ức và hiện tại. Ta bảo vệ những gì đã mất, những gì bị lãng quên, và những gì chưa được tìm thấy." Nó nghiêng đầu, nhìn tôi với một ánh mắt sâu thẳm. "Ba năm trước, một người đàn ông đã đến đây. Hắn mang trong mình một nỗi đau lớn, và hắn đã vượt qua ta. Nhưng hắn không phải người mang Song Tinh. Hắn chỉ là người tìm kiếm. Còn ngươi..." Nó ngừng lại, ánh sáng xanh từ hai thanh kiếm của tôi phản chiếu trong đôi mắt nó. "Ngươi là người đầu tiên chạm đến được sức mạnh thực sự của hai thanh kiếm. Ta đã chờ một ai đó như ngươi để mở cánh cổng cuối cùng."
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ nguyên tư thế, nhìn về con đường mòn vừa hiện ra — nói: "Nếu tôi đi theo con đường đó, tôi sẽ tìm thấy gì? Và tôi có thể đưa bạn tôi đi cùng không?"
Bóng trắng lơ lửng, đôi mắt xanh không rời khỏi tôi. Một khoảng lặng dài, rồi nó trả lời, giọng vang lên trong tâm trí tôi như một làn gió lạnh. "Con đường đó dẫn đến nơi ký ức và hiện thực giao nhau. Ở cuối con đường, ngươi sẽ tìm thấy thứ mà người đàn ông kia đã để lại — không phải mặt dây chuyền, mà là thứ hắn đã giấu sâu hơn cả ký ức." Nó nhìn Asuna, rồi quay lại tôi. "Bạn ngươi có thể đi cùng. Nhưng hãy nhớ — con đường này chỉ mở cho người mang Song Tinh. Nếu nàng ấy đi, nàng ấy phải đi bằng chính đôi chân của mình, không phải dưới sự bảo vệ của ngươi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi im lặng vài giây, rồi quay sang nhìn Asuna. Cô ấy vẫn đứng đó, ánh mắt dao động giữa tôi và bóng trắng. Tôi bước đến gần, đưa tay về phía cô. Sau một thoáng do dự, tôi nắm lấy tay Asuna. Lòng bàn tay cô hơi lạnh. “Tôi hiểu rồi.” Tôi nhìn thẳng vào bóng trắng. “Cô ấy sẽ tự bước đi. Tôi sẽ không quyết định thay cô ấy.” Tôi siết nhẹ bàn tay Asuna, rồi nhìn sang cô. “Nhưng nếu con đường này là một cái bẫy…” Tôi quay lại nhìn bóng trắng, ánh mắt trở nên lạnh hẳn. “…thì tôi sẽ dùng Song Tinh để phá hủy nó.” Tôi ngừng một nhịp. “Không phải vì cô ấy yếu. Mà vì tôi đã chọn đi cùng cô ấy.” Bóng trắng im lặng. Còn tôi vẫn không buông tay Asuna. “Nếu phía trước là ký ức, hiện thực hay bất cứ thứ gì đang chờ chúng tôi, chúng tôi sẽ tự mình đối mặt với nó.
Bóng trắng nhìn chúng tôi trong im lặng, đôi mắt xanh không một gợn sóng. Không khí giữa những thân thông trắng xương như ngưng đọng. Rồi nó từ từ lùi lại, nhường chỗ cho con đường mòn đã hiện ra. "Vậy thì hãy bước đi. Cả hai." Giọng nói của nó vang lên lần cuối, nhẹ hơn trước. "Nhưng hãy nhớ — những gì ngươi tìm thấy ở cuối con đường có thể không phải thứ ngươi muốn. Nó là thứ ngươi cần." Nói xong, bóng trắng tan dần vào không khí, để lại con đường mòn hẹp uốn lượn giữa những thân thông, dẫn sâu vào màn sương dày đặc. Tôi vẫn nắm tay Asuna, cả hai đứng trước ngưỡng cửa của một bí ẩn mới.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nhìn con đường mòn trước mặt, rồi quay sang Asuna. Tôi vẫn không buông tay cô, nhưng cũng không kéo cô đi. “Trước khi bước vào, chúng ta nghỉ một chút và kiểm tra lại HP, trang bị.” Tôi nhìn về phía màn sương. “Tôi không biết thứ đang chờ phía trước là gì, nên chúng ta không được chủ quan.” Tôi lấy một bình hồi phục đưa cho Asuna, sau đó kiểm tra lại hai thanh kiếm và các vật phẩm trong túi đồ. Khi chắc chắn mọi thứ đã sẵn sàng, tôi nhìn cô. “Nếu cô không muốn tiếp tục, chúng ta có thể quay lại. Tôi sẽ không ép cô.” Tôi ngừng một chút rồi khẽ siết tay cô. “Nhưng nếu cô muốn đi… tôi sẽ đi cùng cô.
Asuna nhìn tôi một lúc, rồi cô ấy nhận lấy bình hồi phục, uống một ngụm nhỏ. Ánh mắt cô ấy không còn dao động như trước. "Tôi không biết thứ gì đang chờ chúng ta ở cuối con đường đó," cô ấy nói, giọng trầm nhưng rõ ràng. "Nhưng tôi biết một điều: nếu tôi quay lại bây giờ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình." Cô ấy siết nhẹ tay tôi lại, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. "Tôi đi với cậu. Không phải vì tôi tin vào bóng trắng đó, mà vì tôi tin cậu." Tôi gật đầu, kiểm tra lại thanh HP đã đầy, hai thanh kiếm trong tay sẵn sàng. Con đường mòn trước mặt vẫn tĩnh lặng, màn sương dày đặc như một bức tường trắng đục. Chúng tôi bước đi, tay vẫn nắm chặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nhận ra bàn tay Asuna vẫn nằm trong tay mình. Tôi liếc xuống một thoáng, rồi nhìn sang cô.
Tôi nhận ra bàn tay Asuna vẫn nằm trong tay mình. Tôi liếc xuống một thoáng, rồi nhìn sang cô. Cô ấy cũng đang nhìn tôi, không nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả. Tôi không buông tay. "Đi nào." Chúng tôi cùng bước vào màn sương. Ngay khi vượt qua lớp sương dày, thế giới xung quanh thay đổi — không gian không còn là khu rừng thông chết nữa. Chúng tôi đang đứng trên một cánh đồng hoa tím bát ngát, dưới bầu trời hoàng hôn đỏ rực. Một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm ở phía xa, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ. Không khí thơm mùi cỏ khô và hoa dại. Một nơi không thể đẹp hơn, không thể bình yên hơn — và chính vì thế, nó khiến tôi cảnh giác cao độ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



