Chương 38 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tôi dừng lại, không bước thêm. Ánh mắt lướt qua cánh đồng hoa, căn nhà gỗ rồi dừng ở bầu trời hoàng hôn. Mọi thứ quá hoàn hảo. Không có tiếng côn trùng, không có gió, thậm chí những bông hoa cũng gần như đứng yên. Tôi cúi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa gần chân. “Đừng vội.” Tôi nói nhỏ với Asuna. “Nơi này có gì đó không đúng.” Tôi mở giao diện hệ thống, kiểm tra bản đồ, tọa độ và trạng thái của cả hai, đồng thời thử sử dụng một vật phẩm trong túi đồ để xem hệ thống có hoạt động bình thường hay không. Sau đó tôi nhìn về phía căn nhà. “Bóng trắng nói nơi này là nơi ký ức và hiện thực giao nhau. Nếu đây là một cái bẫy, thứ nguy hiểm nhất có thể không phải quái vật.” Tôi siết nhẹ tay Asuna. “Có thể nó sẽ cho chúng ta thấy thứ mà chúng ta muốn nhìn thấy nhất.” Tôi không tiến lên. Thay vào đó, tôi quan sát căn nhà từ xa, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trước khi quyết định có bước vào hay không.
Tôi mở giao diện hệ thống, kiểm tra bản đồ và tọa độ — mọi thứ hiển thị bình thường, nhưng tên khu vực lại hiện ra một dòng chữ mà tôi chưa từng thấy: "Vùng đất Ký Ức — Lớp 1". Tôi thử kéo một bình máu từ túi đồ ra — hệ thống phản hồi bình thường, vật phẩm hiện ra trong tay tôi. Mọi chức năng đều hoạt động. Quá bình thường. Quá hoàn hảo. Tôi nhìn về phía căn nhà gỗ, ánh đèn vàng vẫn hắt ra từ ô cửa sổ, ấm áp và mời gọi. Không có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào — không bóng người di chuyển, không âm thanh lạ, không mùi khét hay máu. Một nơi hoàn hảo đến mức đáng sợ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đột ngột thả tay Asuna ra, bước thẳng về phía căn nhà với tốc độ nhanh — nói: "Ở yên đây. Nếu có gì bất thường, chạy ngược ra hướng chúng ta vừa vào."
Tôi thả tay Asuna ra và bước nhanh về phía căn nhà gỗ, từng bước chân đặt xuống nền đất mềm phủ đầy hoa tím. Ánh đèn vàng từ ô cửa sổ càng lúc càng rõ, và tôi có thể thấy bóng một người phụ nữ đang ngồi bên trong, tay cầm một cuốn sách. Khi tôi đến gần hiên nhà, cánh cửa gỗ mở ra cót két — một người phụ nữ với mái tóc dài màu hạt dẻ bước ra, nở nụ cười dịu dàng. "Em về rồi à?" Cô ấy nói, giọng ấm áp quen thuộc. Tôi đông cứng. Đó là khuôn mặt của một người tôi đã từng biết — từ thế giới thực. Một người đã chết từ lâu trước khi tôi xuyên vào SAO.
BẠN ĐÃ CHỌN
Asuna khựng lại khi bàn tay tôi đột ngột buông ra. Cô nhìn xuống bàn tay mình trong thoáng chốc, rồi cau mày nhìn theo tôi. “Kirito?” Cô bước nhanh vài bước, nhưng nhận ra tôi đã đứng bất động trước căn nhà. “Này… cậu sao vậy?” Cô tiến đến gần hơn, vẻ mặt từ khó hiểu dần chuyển thành lo lắng. “Lúc nãy còn nắm tay tôi chặt như vậy, sao tự nhiên lại…” Cô bỏ lửng câu nói khi nhìn thấy người phụ nữ trước mặt tôi. Ánh mắt cô chuyển từ người phụ nữ sang tôi, lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn. Asuna không hỏi thêm. Cô chỉ đứng cạnh tôi, thấp giọng nói: “Kirito… người đó là ai?”
Giọng Asuna vang lên bên cạnh, kéo tôi ra khỏi cơn choáng váng. Tôi vẫn đứng im, mắt không rời khỏi người phụ nữ trước mặt — khuôn mặt đó, nụ cười đó, giọng nói đó. Từ thế giới thực. Một người đã mất từ lâu trước khi tôi bước vào SAO. Tôi hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh. "Đó là... một người tôi đã biết. Ở bên ngoài." Tôi nói, giọng khẽ đến mức gần như thì thầm. Người phụ nữ vẫn đứng đó, nụ cười không thay đổi, nhưng ánh mắt bà ta hơi nghiêng về phía Asuna. "Em không định giới thiệu bạn em sao?" Bà ta nói, giọng vẫn ấm áp đến kỳ lạ. Asuna siết chặt tay cầm kiếm, mắt không rời khỏi người phụ nữ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Asuna, nói nhỏ: "Cô ấy là hình ảnh từ ký ức của tôi. Nơi này đang dùng nó để thử thách tôi. Đừng tin bất cứ điều gì bà ta nói."
Asuna gật đầu nhẹ, mắt vẫn dán chặt vào người phụ nữ. Cô ấy không hỏi thêm — chỉ lặng lẽ siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng hành động. Người phụ nữ trước hiên nhà vẫn đứng đó, nụ cười không hề tắt. Bà ta nghiêng đầu, nhìn tôi với ánh mắt trìu mến đến đau lòng. "Em vẫn vậy, luôn cảnh giác với tất cả mọi thứ." Bà ta thở dài, đặt cuốn sách xuống bệ cửa sổ. "Nhưng em biết không? Có những thứ không thể nhìn bằng mắt hay phân tích bằng lý trí. Có những thứ chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim." Bà ta giơ tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như một lời mời. "Hãy vào nhà. Ta sẽ cho em thấy điều mà chồng Mira đã để lại — thứ mà hắn đã giấu sâu hơn cả mặt dây chuyền."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước lên một bước, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ — nói: "Được. Tôi sẽ vào. Nhưng bạn tôi sẽ ở lại đây. Nếu tôi không ra sau năm phút, cô ấy sẽ rời đi và không bao giờ quay lại."
Người phụ nữ nhìn tôi một lúc lâu, nụ cười trên môi không hề tắt. Bà ta gật đầu nhẹ. "Được. Ta chấp nhận điều kiện của em." Bà ta mở rộng cánh cửa, để lộ bên trong căn nhà gỗ — một không gian ấm cúng với lò sưởi đang cháy, một chiếc bàn gỗ nhỏ với hai tách trà bốc khói, và một chiếc ghế bành cũ kỹ. "Chỉ mình em thôi. Bạn em có thể đợi ở hiên nhà." Tôi quay sang Asuna, ánh mắt giao nhau trong một tích tắc. Cô ấy gật đầu, không nói gì, nhưng tôi đọc được sự lo lắng trong mắt cô ấy. Tôi bước vào căn nhà, cánh cửa khép lại sau lưng tôi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



