Chương 39 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 39
Sinh Lực100/100
Kỹ Năng84/100
May Mắn52/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 191

BẠN ĐÃ CHỌN

Di chuyển chậm rãi quanh phòng, tay đặt trên chuôi kiếm — kiểm tra từng góc tối, từng bức tranh trên tường, từng cuốn sách trên kệ.

Tôi di chuyển chậm rãi quanh căn phòng, tay vẫn đặt trên chuôi «Ánh Sáng Trong Đêm». Từng bước chân tôi đặt xuống sàn gỗ đều đặn, không vội vã. Tôi kiểm tra từng góc tối — không có bất thường. Những bức tranh trên tường vẽ phong cảnh đồng quê, một bức vẽ cánh đồng hoa tím giống hệt bên ngoài. Kệ sách với những cuốn sách bìa da cũ kỹ, tôi rút một cuốn ra, lật vài trang — chữ viết tay, nhưng không phải nhật ký, chỉ là những bài thơ ngắn về mất mát và hoài niệm. Người phụ nữ vẫn đứng gần lò sưởi, không ngăn cản tôi, chỉ lặng lẽ quan sát. "Em tìm thấy gì rồi?" Bà ta hỏi, giọng nhẹ nhàng.

May Mắn 1
Lượt 192

BẠN ĐÃ CHỌN

Đặt cuốn sách xuống, quay lại đối mặt với bà ta — nói: "Những bài thơ về mất mát. Có phải chồng Mira đã viết chúng không?"

Người phụ nữ nhìn tôi một lúc, rồi bà ta khẽ gật đầu. "Phải. Hắn đã viết chúng trong những tháng cuối cùng ở đây." Bà ta bước đến bên kệ sách, rút ra một cuốn sổ da cũ kỹ, bìa đã bạc màu. "Nhưng thứ hắn để lại không phải là những bài thơ." Bà ta đưa cuốn sổ cho tôi. "Đây là nhật ký của hắn — từ ngày đầu tiên hắn đặt chân vào khu rừng này, cho đến ngày cuối cùng hắn biết mình sắp chết." Tôi cầm lấy cuốn sổ, cảm nhận lớp da mềm dưới ngón tay. Nó dày hơn tôi tưởng, ít nhất hai trăm trang. "Hắn đã giấu nó sâu hơn cả mặt dây chuyền," bà ta nói tiếp. "Vì trong đó có ghi lại cách vượt qua cánh cổng cuối cùng — thứ mà ngay cả ta cũng không thể mở."

Kỹ Năng +1May Mắn 1
Lượt 193

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở cuốn nhật ký ra ngay tại chỗ, lướt qua vài trang đầu — cố gắng nắm bắt nội dung chính trước khi quyết định có đọc hết hay không.

Tôi mở cuốn nhật ký ra, lướt qua vài trang đầu. Nét chữ của chồng Mira — một người đàn ông — hiện ra, viết nắn nót nhưng đôi chỗ vội vã, như thể ông ta sợ không kịp ghi lại điều gì đó. Những dòng đầu tiên ghi lại ngày ông ta đặt chân vào khu rừng thông chết, sự kỳ lạ của nơi này, và cuộc gặp gỡ đầu tiên với bóng trắng. Tôi lật nhanh đến những trang giữa — nơi ông ta bắt đầu viết về "cánh cổng" và "thử thách cuối cùng". Một câu khiến tôi dừng lại: "Cánh cổng không mở bằng sức mạnh. Nó mở bằng sự hy sinh. Không phải hy sinh mạng sống — mà là hy sinh thứ quý giá nhất: ký ức về người mình yêu thương nhất." Tôi ngẩng lên, nhìn người phụ nữ. Bà ta vẫn đứng đó, im lặng.

May Mắn 1
Lượt 194

BẠN ĐÃ CHỌN

Cất cuốn nhật ký vào túi đồ, nói: "Tôi cần thời gian để đọc hết. Nhưng trước tiên — bà nói bà không thể mở cánh cổng. Vậy tại sao tôi lại có thể?"

Tôi cất cuốn nhật ký vào túi đồ, cảm nhận trọng lượng của nó như một lời hứa chưa được khai mở. Người phụ nữ nhìn tôi, nụ cười trên môi không còn, thay vào đó là một biểu cảm nghiêm túc. Bà ta bước đến bên lò sưởi, nhìn vào ngọn lửa đang cháy. "Vì ta là ký ức," bà ta nói, giọng trầm hơn. "Ta là những gì còn lại của người phụ nữ mà hắn yêu — nhưng ta không phải là người thật. Ta là một mảnh ký ức được khu rừng này lưu giữ. Ta có thể bảo vệ cánh cổng, nhưng ta không thể mở nó." Bà ta quay lại nhìn tôi. "Còn em — em là người mang Song Tinh. Em có thể nhìn thấy sự thật đằng sau những ký ức. Em có thể chạm vào ranh giới giữa thực và ảo. Đó là lý do em có thể mở cánh cổng."

May Mắn 1
Lượt 195

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng một lúc, rồi hỏi: "Và nếu tôi mở cánh cổng đó... tôi có thể quay lại không? Hay tôi sẽ kết thúc như chồng Mira?"

Người phụ nữ nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt bà ta thoáng chút gì đó như nỗi buồn. Bà ta quay đi, nhìn vào ngọn lửa trong lò sưởi. "Chồng Mira đã không quay lại vì hắn không muốn quay lại," bà ta nói, giọng nhẹ đến mức gần như thì thầm. "Hắn đã tìm thấy thứ hắn cần tìm ở phía bên kia cánh cổng. Và hắn đã chọn ở lại." Bà ta quay lại nhìn tôi, đôi mắt như xuyên qua tôi. "Còn em — em có thể quay lại. Nhưng chỉ khi em thực sự muốn. Cánh cổng không giữ chân ai không muốn ở lại."

May Mắn 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.