Chương 42 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, giơ tay ra — nói: "Đưa tôi cuốn sách. Nếu có ai phải trở thành cầu nối, tôi sẽ là người đó. Tôi đã sống trong SAO đủ lâu để biết mình đang làm gì."
Người đàn ông nhìn tôi một lúc lâu, rồi hắn đưa cuốn sách về phía tôi. Ngay khi đầu ngón tay tôi chạm vào bìa da đen, một luồng điện lạnh chạy dọc cánh tay, và tôi cảm thấy như có thứ gì đó vừa được kết nối trong tâm trí mình. Hắn buông tay, cuốn sách nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. "Ngươi đã chọn," hắn nói, giọng trầm xuống. "Và bây giờ, ngươi sẽ hiểu tại sao ta không thể quay lại." Hắn bước lùi, cơ thể bắt đầu mờ dần, hòa vào ánh sáng trắng xung quanh. "Cuốn sách đó sẽ dạy ngươi cách mở cánh cổng cuối cùng. Nhưng hãy nhớ — một khi ngươi đã bắt đầu, sẽ không có đường quay lại." Hắn tan biến hoàn toàn, để lại tôi đứng một mình trong không gian ánh sáng lỏng, tay cầm cuốn sách bí ẩn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cất cuốn sách vào túi đồ, quay người bước ra khỏi cánh cổng — cảm thấy cần phải ra ngoài và nói chuyện với Asuna trước.
Tôi cất cuốn sách vào túi đồ, cảm nhận trọng lượng nó nằm gọn bên cạnh nhật ký của chồng Mira. Không gian ánh sáng lỏng xung quanh bắt đầu dao động, như thể nó đang chờ tôi rời đi. Tôi quay người, bước về phía cánh cổng đang mở — và khi tôi bước qua ngưỡng cửa, màn sương trắng tan biến, thay vào đó là cầu thang xoắn ốc dẫn lên căn nhà gỗ. Tôi leo nhanh lên từng bậc, lòng nặng trĩu với những gì vừa học được. Khi tôi bước ra khỏi căn nhà, Asuna đang đứng ở hiên, tay đặt trên chuôi kiếm. Cô ấy quay lại khi nghe tiếng bước chân, mắt mở to khi thấy tôi. "Kirito! Cậu ổn chứ?" Cô ấy chạy đến, nhìn tôi từ đầu đến chân. "Tôi đã định phá cửa vào nếu cậu không ra sau năm phút nữa."
BẠN ĐÃ CHỌN
Không trả lời ngay, quay lại nhìn căn nhà gỗ lần cuối — rồi nói: "Chúng ta đi thôi. Tôi sẽ kể cho cô nghe trên đường về."
Tôi quay lại nhìn căn nhà gỗ lần cuối — ánh đèn vàng vẫn hắt ra từ ô cửa sổ, nhưng bóng người phụ nữ đã biến mất. Cánh đồng hoa tím vẫn trải dài bất động dưới bầu trời hoàng hôn vĩnh cửu. Tôi thở dài, rồi quay lưng bước đi. Asuna đi bên cạnh tôi, không hỏi gì thêm — chỉ lặng lẽ đồng hành. Khi chúng tôi bước qua lớp sương trắng ranh giới, khung cảnh lại biến đổi: cánh đồng hoa và bầu trời hoàng hôn tan biến, thay vào đó là khu rừng thông chết với những thân cây khô cằn và mặt đất phủ đầy lá mục. Chúng tôi đã trở lại. Tôi dừng lại, quay sang Asuna. "Trong căn nhà đó, tôi đã gặp chồng của Mira. Ông ấy đưa tôi một cuốn sách — thứ mà ông ấy đã hy sinh ký ức về người mình yêu để có được." Tôi ngừng lại, nhìn vào mắt cô. "Cuốn sách đó nói về cách thoát khỏi SAO. Nhưng cái giá phải trả... là một người phải trở thành cầu nối giữa hai thế giới, và không bao giờ có thể quay lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Asuna, nói: "Tôi sẽ đọc cuốn sách đó. Nhưng tôi cần cô hứa — dù có chuyện gì xảy ra, cô sẽ không ngăn cản tôi làm điều đúng đắn."
Asuna nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt nâu ánh lên sự lo lắng pha lẫn kiên định. Cô ấy không trả lời ngay — thay vào đó, cô ấy bước đến gần hơn, đặt tay lên ngực tôi, nơi tôi vừa cất cuốn sách. "Tôi sẽ không ngăn cản cậu," cô ấy nói, giọng nhẹ nhưng chắc chắn. "Nhưng tôi cũng sẽ không để cậu làm điều đó một mình. Nếu cậu định trở thành cầu nối, thì tôi sẽ là người giữ dây — để kéo cậu về nếu cậu đi quá xa." Cô ấy rút tay về, ánh mắt không rời khỏi tôi. "Đó là điều kiện của tôi. Đồng ý không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Kirito im lặng vài giây, nhìn thẳng vào mắt Asuna. Tôi đưa tay nắm nhẹ cổ tay cô, rồi từ từ hạ xuống. “Được.” Tôi đáp, giọng bình tĩnh. “Nhưng nếu có lúc tôi bảo cô rút lui, cô phải nghe.” Asuna lập tức nhíu mày. có lẽ ta nên ra khỏi khu rừng trước đã.
Tôi thả tay Asuna ra, cảm nhận hơi ấm còn đọng lại trên đầu ngón tay. Cô ấy vẫn nhìn tôi với ánh mắt kiên định pha lẫn một chút bướng bỉnh — tôi biết cô ấy sẽ không dễ dàng nghe lời tôi trong mọi tình huống. Nhưng ít nhất, chúng tôi đã hiểu nhau. Tôi quay người, bắt đầu bước dọc theo con đường mòn xuyên qua khu rừng thông chết. Những thân cây khô cằn trải dài hai bên, bóng đổ xuống mặt đất như những vết nứt trên nền đất xám. Asuna đi song song bên cạnh, khoảng cách vừa đủ để có thể hỗ trợ nhau nếu cần. Khi chúng tôi đến gần lối ra của khu rừng, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ — bóng trắng không còn đứng canh ở ranh giới như lúc chúng tôi vào. Nơi đó chỉ còn một khoảng trống, như thể chưa từng có ai đứng đó.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



