Chương 43 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 43
Sinh Lực100/100
Kỹ Năng86/100
May Mắn23/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Chồng Mira
đã gặp
Bóng trắng
biến mất
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 211

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại ở ranh giới, quan sát kỹ khoảng trống nơi bóng trắng từng đứng — nói: "Nó đã biến mất. Có lẽ vì chúng ta đã hoàn thành thử thách."

Tôi dừng lại trước ranh giới, nơi bóng trắng từng đứng lặng lẽ canh gác. Khoảng trống trước mặt giờ đây chỉ còn là những tán cây thông chết vươn ra như những bàn tay khô héo. Không có dấu hiệu của nó — không bóng người, không ánh sáng kỳ lạ, không cảm giác bị theo dõi. Asuna bước đến cạnh tôi, cũng nhìn về phía đó. "Có thể nó đã hoàn thành nhiệm vụ," cô ấy nói, giọng trầm ngâm. "Giống như những người giữ cổng trong các dungeon — khi thử thách kết thúc, họ biến mất." Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác bất an mơ hồ. Bóng trắng đã xuất hiện từ đầu khu rừng, dẫn đường cho chúng tôi — và giờ nó biến mất không dấu vết. Tôi bước qua ranh giới, và ngay khi đặt chân ra khỏi khu rừng thông chết, cảnh vật trước mắt thay đổi — chúng tôi đã trở lại con đường mòn dẫn về thị trấn tầng một.

May Mắn 1
Lượt 212

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn về phía thị trấn, nói: "Trước khi làm bất cứ điều gì, tôi muốn ghé qua nhà Mira — trả lại mặt dây chuyền cho cô ấy."

Asuna gật đầu, không thắc mắc. "Tôi hiểu. Mira xứng đáng được biết sự thật — dù nó có đau lòng đến đâu." Cô ấy bước song song bên tôi, và chúng tôi rời khỏi khu rừng thông chết, tiến về phía thị trấn tầng một. Con đường quen thuộc dần hiện ra, những ngôi nhà mái ngói đỏ xa xa, khói bếp bay lên từ ống khói. Khi chúng tôi đến trước căn nhà nhỏ của Mira, tôi dừng lại. Cánh cửa gỗ đóng kín, rèm cửa sổ buông xuống. Tôi gõ cửa. Một lúc sau, tiếng bước chân lộp xộp vọng ra, rồi cánh cửa hé mở — Mira hiện ra, đôi mắt cô ấy mở to khi thấy tôi. "Kirito... cậu quay lại rồi?" Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn Asuna, rồi nhìn xuống tay tôi — nơi không còn mặt dây chuyền.

May Mắn 1
Lượt 213

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười nhẹ, nói: "Tôi đã tìm thấy thứ chồng chị để lại. Và tôi mang nó về — không phải mặt dây chuyền, mà là câu chuyện của anh ấy."

Mira nhìn tôi, đôi mắt cô ấy long lanh như sắp khóc. Cô ấy đưa tay bám vào khung cửa, như để giữ thăng bằng. "Câu chuyện của anh ấy..." Cô ấy thì thầm, giọng run nhẹ. "Cậu đã gặp anh ấy? Anh ấy có nói gì về em không?" Tôi gật đầu, nhẹ nhàng lấy cuốn nhật ký từ túi đồ ra. "Anh ấy đã viết tất cả vào đây — từ ngày đầu tiên đặt chân vào khu rừng, cho đến ngày cuối cùng anh ấy quyết định ở lại." Tôi đưa cuốn nhật ký cho Mira. Cô ấy cầm lấy nó bằng cả hai tay, như thể đang cầm một thứ gì đó quý giá vô cùng. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô ấy. "Em... em có thể đọc nó không?" Cô ấy hỏi, giọng nghẹn ngào.

May Mắn 1
Lượt 214

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu, nói: "Tất nhiên. Nó thuộc về chị. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần — có những điều trong đó sẽ rất khó đọc."

Mira ôm cuốn nhật ký vào lòng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô ấy gật đầu, không nói nên lời. Một lúc sau, cô ấy ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một tia kiên định. "Cảm ơn cậu, Kirito. Cảm ơn cậu đã mang nó về cho tôi." Cô ấy lau nước mắt, mỉm cười yếu ớt. "Tôi sẽ đọc nó. Tôi sẽ đọc từng trang, dù có đau đớn đến đâu." Cô ấy nhìn xuống cuốn nhật ký, rồi lại nhìn tôi. "Có điều gì tôi có thể giúp cậu không? Bất cứ điều gì — để trả ơn cậu." Tôi lắc đầu, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó. "Thực ra... có một việc." Tôi đưa tay vào túi đồ, lấy ra cuốn sách bìa da đen. "Chồng chị đã để lại cuốn sách này cho tôi. Nó nói về cách thoát khỏi SAO. Nhưng tôi cần một nơi yên tĩnh để đọc nó — và có thể cần người hiểu biết về hệ thống để giải thích những phần phức tạp."

May Mắn 1
Lượt 215

BẠN ĐÃ CHỌN

Nói: "Tôi chỉ cần một phòng trọ yên tĩnh. Chị có biết quán trọ nào an toàn và kín đáo không?"

Mira gật đầu, lau nước mắt rồi mỉm cười yếu ớt. "Có một quán trọ nhỏ ở cuối con phố phía Đông — 'Lá Phong Đỏ'. Chủ quán là một người phụ nữ lớn tuổi, bà ấy ít nói và không bao giờ hỏi nhiều về khách." Cô ấy chỉ tay về hướng đó. "Bảo với bà ấy là Mira gửi đến, bà ấy sẽ cho cậu một phòng riêng ở tầng trên cùng, yên tĩnh nhất." Tôi gật đầu cảm ơn, định quay đi thì Mira nói thêm: "Kirito... nếu cậu cần bất cứ điều gì, đừng ngần ngại quay lại đây. Tôi nợ cậu rất nhiều." Tôi nhìn cô ấy một lúc, rồi quay sang Asuna. Chúng tôi rời khỏi nhà Mira, bước dọc con phố vắng về hướng quán trọ. Hoàng hôn đang buông xuống, ánh đèn vàng bắt đầu le lói từ những ô cửa sổ.

May Mắn 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.