Chương 45 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 45
Sinh Lực100/100
Kỹ Năng87/100
May Mắn11/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Chồng Mira
đã gặp
Bóng trắng
biến mất
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm
Bà chủ quán Lá Phong Đỏ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 221

BẠN ĐÃ CHỌN

Thấy Asuna bắt đầu mệt mỏi. Tôi khép cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. “Hôm nay đủ rồi. Phần còn lại để mai. Nhưng mà giờ tôi mới nhận ra là hai đứa đang thuê 1 phòng.

Tôi vừa dứt lời thì nhận ra điều đó — một căn phòng, một chiếc giường đơn. Asuna đỏ mặt, quay đi giấu nụ cười. "Thì... chúng ta có thể thuê thêm phòng," cô ấy nói, giọng hơi lúng túng. "Hoặc tôi có thể ngủ dưới sảnh." Cô ấy ngừng lại, rồi nhìn tôi với ánh mắt thoáng qua sự do dự. "Hoặc... nếu cậu không phiền, tôi có thể ngủ trên ghế."

May Mắn 1
Lượt 222

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười trêu: "Tôi không phiền đâu, nhưng mà — cô ngủ trên ghế thì ngày mai ai canh chừng khi tôi đọc sách đây? Tôi nghĩ cả hai nên nghỉ ngơi tử tế. Tôi ngủ dưới sàn, cô ngủ giường."

Asuna nhìn tôi, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười thoáng qua. "Cậu thực sự nghĩ tôi sẽ để cậu ngủ dưới sàn sao?" Cô ấy lắc đầu, ngồi xuống mép giường. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua khu rừng thông chết, cùng đối mặt với những thứ còn đáng sợ hơn cả quái vật. Tôi nghĩ chúng ta có thể chia sẻ một căn phòng mà không vấn đề gì." Cô ấy vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh. "Tôi sẽ ngủ bên này. Cậu ngủ bên kia. Và không có gì khác cả." Cô ấy nói với giọng quả quyết, nhưng trong mắt vẫn ánh lên một tia ngại ngùng khó giấu.

May Mắn 1
Lượt 223

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi nhìn khoảng trống bên cạnh Asuna vài giây rồi khẽ thở dài. “Được, nhưng cô đã nói rồi đấy nhé. Không có gì khác. Tôi ngáy to lắm đó.” Tôi bước đến nằm xuống phía bên kia giường, giữ khoảng cách vừa đủ. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng không nghĩ đến việc tim mình đang đập nhanh hơn bình thường.

Tôi nằm im, lưng quay về phía Asuna, cảm nhận hơi ấm từ người cô ấy qua khoảng trống nhỏ giữa chúng tôi. Nhịp tim tôi vẫn đập nhanh hơn bình thường, nhưng tôi cố gắng điều hòa hơi thở. Một lúc sau, tôi nghe tiếng Asuna khẽ cựa mình. "Kirito..." Giọng cô ấy nhẹ như thì thầm trong bóng tối. "Cậu có nghĩ rằng cuốn sách đó thực sự chứa câu trả lời không? Hay chúng ta chỉ đang đuổi theo một ảo ảnh?"

May Mắn 1
Lượt 224

BẠN ĐÃ CHỌN

Quay người lại, nhìn về phía Asuna trong bóng tối: "Tôi tin nó có câu trả lời. Nhưng câu trả lời đó có thể không phải thứ chúng ta muốn nghe."

Trong bóng tối, tôi có thể thấy Asuna khẽ nghiêng đầu về phía tôi. Ánh trăng lọt qua khe rèm chiếu một vệt sáng mờ lên gương mặt cô ấy — đôi mắt cô ấy vẫn mở, nhìn thẳng vào khoảng không giữa chúng tôi. "Tôi biết," cô ấy nói, giọng trầm hơn. "Nhưng dù câu trả lời có là gì, tôi sẽ không hối hận vì đã đi cùng cậu đến tận đây." Cô ấy ngừng lại, rồi khẽ nói thêm: "Ngủ ngon, Kirito." Tôi không trả lời ngay. Tôi nằm đó, lắng nghe tiếng thở đều đều của cô ấy dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào ngoài ô cửa sổ. Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày len qua khe rèm, đánh thức tôi. Asuna đã thức dậy trước — cô ấy đang ngồi bên bàn, tay cầm cuốn sách bìa da đen, mắt chăm chú đọc.

May Mắn 1
Lượt 225

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy. Bước xuống giường, đến bên bàn và nói: "Để tôi pha cho cô tách trà trước đã. Chúng ta sẽ cùng đọc sau bữa sáng.

Asuna ngước lên khi tôi đến gần, cuốn sách vẫn mở trên tay. Cô ấy mỉm cười, nhưng nụ cười có chút gượng gạo. "Tôi không ngủ được nên đã dậy sớm đọc vài trang." Cô ấy đóng cuốn sách lại, đặt nó lên bàn. "Trà à? Ừm... cảm ơn cậu." Tôi tìm ấm trà trong góc phòng, nhóm lửa từ bếp nhỏ. Khi nước bắt đầu sôi, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng sáng sớm. Tôi rót hai tách, đặt một tách trước mặt Asuna rồi ngồi xuống đối diện. Ánh nắng ban mai vẽ những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ. "Nào," tôi nói, nâng tách trà lên. "Cô đã đọc được gì khiến cô phải căng thẳng như vậy?"

May Mắn 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.