Chương 47 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi người bán hàng: "Ông có bán loại thuốc nào đặc biệt không — thứ có thể tăng tạm thời chỉ số hoặc kháng độc?"
Người bán hàng nhướn mày, đôi mắt già nua lướt qua tôi một lượt. "Có đấy, nhóc. Nhưng không rẻ đâu." Ông ta với tay xuống dưới quầy, lôi ra một cái lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lam lấp lánh. "Thuốc tăng tốc độ đánh — kéo dài ba mươi giây. Và cái này..." Ông ta lôi thêm một lọ màu đỏ sẫm. "Thuốc kháng độc — giải mọi loại độc trong vòng mười phút sau khi uống. Mỗi lọ 300 Cor." Asuna huých nhẹ vào tay tôi, thì thầm: "Đắt quá. Chúng ta có thể không cần đến chúng."
BẠN ĐÃ CHỌN
Móc túi, mua cả hai lọ — nghĩ rằng phòng bị trước còn hơn phải hối hận khi gặp nguy hiểm.
Tôi đặt 600 Cor lên quầy, cất hai lọ thuốc vào túi đồ. Asuna nhìn tôi với ánh mắt hơi lo lắng nhưng không nói gì. Khi chúng tôi rời khỏi tiệm thuốc, cô ấy mới lên tiếng: "Cậu có vẻ rất chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất." Tôi nhìn về phía cuối con phố, nơi quán trọ Lá Phong Đỏ nằm khuất sau những mái nhà thấp. "Tôi không muốn lặp lại sai lầm của chồng Mira. Anh ấy đã đi quá xa mà không có đủ sự chuẩn bị." Chúng tôi bước trở lại quán trọ, căn phòng nhỏ vẫn còn vương hương trà sáng. Tôi đặt Song Tinh lên bàn, cùng với cuốn sách bìa da đen và những lọ thuốc vừa mua. Mọi thứ đã sẵn sàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Asuna, nghiêm giọng: "Trước khi đọc tiếp, tôi muốn cô hứa một điều: nếu mọi chuyện trở nên quá nguy hiểm, cô sẽ rút lui. Tôi không muốn mất cô."
Asuna nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt nâu không hề dao động. Cô ấy bước đến gần, kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, hai tay đặt lên bàn. "Tôi sẽ không hứa điều đó," cô ấy nói, giọng bình thản nhưng kiên định. "Bởi vì nếu cậu gặp nguy hiểm, tôi sẽ ở lại kéo cậu ra — dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì." Cô ấy mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh. "Tôi không đến đây để trở thành người sống sót duy nhất, Kirito. Tôi đến đây để cùng cậu sống sót. Nếu cậu ngã, tôi sẽ đỡ cậu. Nếu cậu đi quá xa, tôi sẽ kéo cậu về." Cô ấy đặt tay lên cuốn sách, mở nó ra. "Vậy nên — đừng yêu cầu tôi hứa điều không thể. Thay vào đó, hãy hứa với tôi rằng cậu sẽ cố gắng sống sót. Cùng tôi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, khẽ lắc đầu - nói: "Cô thật sự là người cứng đầu nhất tôi từng gặp."Tôi lại vô thức xoa đầu cô ấy.
Asuna khẽ giật mình trước hành động của tôi, nhưng lần này cô ấy không né tránh. Một tia ửng hồng lan trên má cô ấy, và cô ấy cúi xuống nhìn cuốn sách, giấu đi nụ cười. "Cậu cứ làm vậy hoài," cô ấy thì thầm, giọng pha lẫn ngại ngùng và một chút dịu dàng. "Làm như tôi là trẻ con vậy." Nhưng cô ấy không hất tay tôi ra. Thay vào đó, cô ấy lật trang sách, mắt bắt đầu đọc những dòng chữ nguệch ngoạc. "Được rồi, Kirito. Cùng đọc nào." Tôi rút tay về, ngồi xuống bên cạnh cô ấy. Ánh nến chiếu sáng những trang giấy ố vàng, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi cảm thấy — dù chỉ trong khoảnh khắc — rằng mình không đơn độc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại ở một đoạn được viết bằng mực đỏ, nói: "Khoan — chỗ này nói về một 'cánh cổng song sinh'. Có thể liên quan đến Song Tinh của chúng ta."
Tôi chỉ tay vào đoạn chữ viết bằng mực đỏ — những dòng chữ nguệch ngoạc như được viết trong vội vã, nhưng mỗi nét chữ đều rõ ràng đến kỳ lạ. Asuna cúi xuống, đọc to: "Cánh cổng song sinh không nằm trong thế giới vật lý. Nó tồn tại giữa hai thế giới — giữa ký ức và hiện thực. Chỉ những ai mang Song Tinh mới có thể thấy nó. Nhưng để mở nó, người mang phải hiểu rằng: có những thứ mạnh mẽ hơn cả sự sống." Cô ấy ngừng lại, nhìn tôi. "Có những thứ mạnh mẽ hơn cả sự sống... Cậu nghĩ đó là gì?" Giọng cô ấy trầm xuống, như thể đang suy tư về một điều gì đó rất xa.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



