Chương 50 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 50
Sinh Lực98/100
Kỹ Năng90/100
May Mắn10/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
đồng hành
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Chồng Mira
đã gặp
Bóng trắng
biến mất
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm
Bà chủ quán Lá Phong Đỏ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 246

BẠN ĐÃ CHỌN

Đặt mảnh vải lên trang sách đang mở, nói: "Thử đặt nó lên bản đồ xem — có thể nó che đi hoặc lộ ra một đường đi nào đó."

Mảnh vải xanh vừa chạm vào trang giấy, tôi lập tức nhận ra điều khác thường. Nơi mảnh vải che phủ, những nét mực trên bản đồ bắt đầu lấp lánh nhẹ — như thể chúng phản ứng với chất liệu của vải. Tôi nhấc mảnh vải lên, và bên dưới nó, một đường kẻ màu bạc mờ hiện ra, chạy ngoằn ngoèo qua mê cung xương — đi qua những khu vực bản đồ ghi là "nguy hiểm" và tránh xa những viên đá xanh lục. Asuna nín thở. "Đây là lối đi thật sự," cô ấy thì thầm. "Nó tránh tất cả những chỗ được đánh dấu là an toàn trên bản đồ giả." Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ánh lên sự phấn khích lẫn thận trọng. "Mảnh vải này là chìa khóa. Nhưng nó cũng có thể là bẫy — nếu ai đó cố tình tạo ra một lối đi giả khác."

Kỹ Năng +1
Lượt 247

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu, nói: "Chúng ta sẽ đi theo đường bạc này — nhưng vẫn chuẩn bị phương án rút lui nếu gặp nguy hiểm."

Asuna gật đầu, nhưng đôi mắt cô ấy vẫn dán vào đường kẻ bạc trên trang giấy. Chúng tôi ngồi đó một lúc, cùng nhau ghi nhớ từng khúc cua, từng ngã rẽ của lối đi bí mật. Tôi cảm nhận được nhịp tim mình chậm lại — một sự tập trung lạnh lùng, quen thuộc. Khi tôi ngẩng lên, Asuna cũng vừa ngước mắt — hai ánh nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc. "Tôi sẽ mua thêm dây thừng và đèn huỳnh quang," cô ấy nói, giọng bình thản. "Nếu lối đi có sập hoặc tối, chúng ta cần thứ gì đó để đánh dấu đường quay lại." Cô ấy đứng dậy, nhưng chưa vội bước ra cửa. "Cậu có muốn tôi mua thêm gì nữa không?"

May Mắn +1
Lượt 248

BẠN ĐÃ CHỌN

Chúng ta đọc quên thời gian rồi, cô có muốn ăn tối với tôi rồi cùng đi mua thêm đồ không.

Asuna nhìn ra cửa sổ — ánh chiều đã bắt đầu nhuộm cam những mái nhà phía xa. Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không mang chút căng thẳng nào. "Tôi cũng vừa định đề nghị đấy. Đọc sách cả ngày làm tôi đói lả rồi." Cô ấy đứng dậy, duỗi người, khớp xương kêu lách tách. "Nhưng cậu định mời tôi ăn ở đâu? Nếu là món gì đó kỳ lạ ở quán ven chợ, tôi sẽ bắt cậu phải tự ăn một mình đấy." Ánh mắt cô ấy lấp lánh — một chút trêu chọc, một chút dịu dàng. Ngoài kia, tiếng bước chân của những người chơi trở về sau một ngày dài bắt đầu vang lên trên phố.

May Mắn +1Sinh Lực 2
Lượt 249

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười: "Có một quán ăn nhỏ ở góc phố Tây — họ nấu món thịt nướng với nước sốt đặc biệt. Tôi cam đoan cô sẽ thích."

Asuna nhướn mày, vẻ mặt hơi bất ngờ. "Cậu biết một quán ăn ngon? Tôi cứ tưởng cậu chỉ sống bằng bánh mì khô và thực phẩm dự trữ thôi chứ." Cô ấy cười khẽ, lắc đầu. "Được thôi — dẫn đường đi. Nhưng nếu món đó không ngon như cậu nói, tôi sẽ bắt cậu phải trả thêm một bữa nữa đấy." Cô ấy với lấy thanh kiếm dựa bên giường, đeo lên lưng. "Nào, dẫn tôi đến chỗ quán ăn bí mật của cậu xem nào." Ánh chiều tà đổ dài xuống phố, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi cảm thấy nhẹ nhõm — dù chỉ trong chốc lát.

May Mắn +1
Lượt 250

BẠN ĐÃ CHỌN

Vừa đi vừa kể cho Asuna nghe về cách tôi tìm ra quán ăn này — một lần tình cờ lạc đường khi đi săn ở khu vực phía Tây.

Tôi vừa bước vừa kể, giọng thoải mái hơn thường ngày. "Hôm đó tôi đi săn ở khu rừng phía Tây, bị một con sói đá đuổi chạy tới mức lạc cả đường về. Trời tối dần, tôi định tìm chỗ nghỉ tạm thì ngửi thấy mùi thịt nướng từ một con hẻm nhỏ." Tôi cười khẽ, nhớ lại cảm giác lúc đó. "Cũng may là lạc đường, chứ không thì chắc tôi không bao giờ biết đến chỗ này." Asuna lắng nghe, khóe môi hơi nhếch lên. "Một con sói đá đuổi cậu? Kirito mà cũng bị đuổi chạy à?" Cô ấy trêu chọc, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp. Trước mặt chúng tôi, một tấm biển gỗ nhỏ xuất hiện — khắc hình chiếc lá phong đỏ, bên dưới là dòng chữ: "Lá Phong Đỏ — Từ đi săn đến bàn ăn".

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.