Chương 53 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nằm im, nhìn lên trần nhà, thì thầm: "Asuna — cô có tin là chúng ta sẽ vượt qua được không?"
Một khoảng lặng kéo dài. Tôi tưởng cô ấy đã ngủ rồi — nhưng rồi giọng Asuna vọng xuống từ trên giường, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Tôi không biết." Cô ấy ngừng lại, như đang suy nghĩ. "Nhưng tôi biết một điều — nếu có ai đó có thể vượt qua, thì đó là cậu, Kirito." Tôi nghe tiếng cô ấy trở mình, mặt hướng về phía tôi dưới sàn. "Cậu có một cách nhìn khác về thế giới này. Cậu không lao đầu vào nguy hiểm như những người chơi khác — cậu quan sát, suy nghĩ, chuẩn bị. Đó là lý do tôi tin cậu." Một tiếng thở dài nhẹ. "Và tôi cũng tin rằng — dù có chuyện gì xảy ra — chúng ta sẽ đối mặt với nó cùng nhau. Điều đó đã đủ để tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nằm im dưới sàn, nhìn lên trần nhà. Những lời của Asuna cứ vang lại trong đầu. Tôi khẽ mở miệng, gần như theo bản năng. “Asuna… tôi nghĩ tôi thích cô rồi.” Tôi khựng lại ngay lập tức. Khoan đã… mình vừa nói cái gì vậy? Tôi chưa từng yêu ai, thậm chí còn chẳng biết cảm giác này nên gọi là gì. Hơn nữa, chúng tôi mới quen nhau chưa lâu. Nghĩ đến đó, tôi lập tức quay mặt vào tường, giả vờ như chưa nói gì. “…Không có gì.
Im lặng. Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở. Tôi nằm quay mặt vào tường, lòng thầm chửi cái miệng vừa phản bội mình. Trong bóng tối, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Rồi một tiếng động nhẹ — tiếng chăn kéo qua một bên, tiếng bước chân chạm nhẹ xuống sàn gỗ. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ phía sau, rất gần. Giọng Asuna vang lên, khẽ đến mức gần như thì thầm vào tai tôi: "Kirito..." Tôi không dám quay lại. "...Tôi cũng nghĩ vậy." Một khoảng lặng nữa. Rồi tôi cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, ấm áp và run nhẹ. "Nhưng sáng mai chúng ta có một mê cung phải vượt qua. Nên — hãy ngủ đi. Chúng ta sẽ nói về chuyện này sau, khi cả hai còn đủ tỉnh táo." Cô ấy rút tay về, tiếng bước chân trở lại giường, tiếng chăn kéo lên. "Ngủ ngon, Kirito."
BẠN ĐÃ CHỌN
Khẽ thì thầm, vẫn quay mặt vào tường: "Ngủ ngon, Asuna." — và cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
Tôi nằm im, quay mặt vào tường, lắng nghe tiếng thở đều đều của Asuna từ phía giường. Cảm giác ấm áp trong lồng ngực vẫn còn lan tỏa — một thứ cảm giác xa lạ nhưng dễ chịu. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những suy nghĩ hỗn loạn sang một bên. Sáng mai sẽ là một ngày dài. Mê cung xương, đường kẻ bạc, những bí ẩn dưới hồ tầng năm — tất cả đều đang chờ. Nhưng giữa những lo toan đó, có một điều chắc chắn: tôi không còn đơn độc nữa. Ánh nến trên bàn đã tắt từ lúc nào, chỉ còn ánh trăng mờ lọt qua khe cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc. Tôi để mặc cho giấc ngủ từ từ kéo mình xuống.
Sáng hôm sau —
Tiếng gà trống NPC vang lên từ xa đánh thức tôi. Ánh ban mai vàng nhạt tràn vào căn phòng nhỏ. Tôi ngồi dậy, dụi mắt — và nhận ra Asuna đã thức dậy trước. Cô ấy đang ngồi bên bàn, mặc sẵn bộ giáp da nhẹ, mái tóc dài được buộc gọn sau gáy. Trước mặt cô ấy là một tấm bản đồ được mở ra, cùng với mảnh vải xanh đặt bên cạnh. Cô ấy ngước lên nhìn tôi, mỉm cười nhẹ. "Dậy rồi à? Tôi đã chuẩn bị xong đồ đạc rồi. Chỉ còn chờ cậu thôi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, vươn vai, nói: "Cô dậy sớm thật đấy. Để tôi rửa mặt một chút — rồi chúng ta lên đường."
Tôi đứng dậy, vươn vai, các khớp xương kêu lách tách sau một đêm nằm sàn. Asuna nhìn tôi, khẽ bật cười. "Cậu có chắc là mình ngủ ngon không đấy? Nghe như cả bộ xương cậu vừa tỉnh dậy vậy." Cô ấy đứng lên, chỉ vào một chậu nước nhỏ đặt trên bệ cửa sổ. "Tôi đã nhờ bà chủ quán mang lên cho cậu — nước ấm đấy. Mau lên, tôi sẽ kiểm tra lại đồ đạc lần cuối." Tôi gật đầu, bước đến bệ cửa sổ. Nước ấm thật sự — một cảm giác xa xỉ trong thế giới này. Khi tôi rửa mặt xong, quay lại, Asuna đã gói gọn đồ đạc vào túi, mảnh vải xanh được cất cẩn thận trong túi ngực của cô ấy. "Sẵn sàng chưa?" Cô ấy hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, nói: "Sẵn sàng. Dẫn đường đi, Asuna."
Asuna mỉm cười, nhưng ánh mắt cô ấy đã chuyển sang trạng thái tập trung — một sự chuyển đổi gần như tức thì. Cô ấy đeo túi lên vai, tay vỗ nhẹ vào túi ngực nơi cất mảnh vải xanh. "Được rồi. Đi thôi." Chúng tôi bước ra khỏi phòng trọ, xuống cầu thang gỗ ọp ẹp. Bà chủ quán đang lau bàn dưới nhà, ngước lên nhìn chúng tôi, gật đầu nhẹ — như một lời chào tạm biệt. Không khí buổi sớm trong lành, mát lạnh, mang theo mùi cỏ cây và đất ẩm. Khu chợ tầng một đã bắt đầu nhộn nhịp với những người chơi đang chuẩn bị cho ngày mới. Asuna dẫn đầu, bước nhanh nhưng không vội vã, len lỏi qua đám đông. Cô ấy dừng lại trước một quầy hàng nhỏ nơi một thương nhân NPC với chiếc mũ rộng vành đang bày bán những cuộn giấy da cũ. "Chào ông," Asuna nói, giọng lịch sự nhưng dứt khoát. "Tôi nghe nói ông có bán bản đồ khu vực hồ tầng năm — có đúng không?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



