Chương 61 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gấp tấm bản đồ lại, nhét vào túi, nói: "Chúng ta đã có bản đồ — hãy quay lại thị trấn, chuẩn bị thêm vật phẩm và thông tin trước khi vào mê cung."
Tôi gấp tấm bản đồ cẩn thận, nhét nó vào túi áo trong, nơi an toàn nhất. Asuna đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên đầu gối, gật đầu đồng ý. "Đúng vậy — chúng ta cần thêm bình máu, thức ăn, và có thể vài cuộn dây thừng nếu mê cung có vực sâu hoặc bẫy sập." Cô ấy nhìn quanh căn phòng nhỏ một lần cuối, rồi quay về phía cánh cửa. "Nhưng trước khi đi — cậu có nghĩ chúng ta nên kiểm tra những dấu chân kia không? Nếu có người khác đã vào đây trước chúng ta, họ có thể đang ở trong thị trấn, hoặc tệ hơn — họ có thể đang theo dõi chúng ta." Tôi nhìn xuống nền đất ẩm, nơi những dấu chân mờ nhạt vẫn còn in hằn — chúng dẫn từ cánh cửa bí mật vào căn phòng, vòng quanh bệ đá, rồi biến mất ở bức tường phía tây, nơi tôi chưa kịp kiểm tra.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, nói: "Phải — hãy kiểm tra bức tường phía tây trước khi rời đi. Có thể họ đã tìm thấy một lối ra khác mà chúng ta chưa biết."
Tôi gật đầu, quay người về phía bức tường phía tây. Asuna theo sát, mắt dõi theo từng bước chân của tôi. Những dấu chân trên nền đất ẩm dẫn thẳng đến một mảng tường trông có vẻ bình thường — nhưng khi tôi đến gần, tôi nhận thấy một đường nứt mảnh chạy dọc theo chiều dài của nó, gần như vô hình nếu không nhìn kỹ. Tôi đưa tay chạm vào vết nứt — lạnh, nhưng có một luồng khí nhẹ thoảng qua khe hở. Một lối đi bí mật khác. Asuna thì thầm bên cạnh: "Có thứ gì đó ở phía bên kia. Tôi có thể nghe thấy tiếng nước chảy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại, nói: "Có thể đây là lối ra mà những dấu chân kia đã đi qua. Nhưng tôi không muốn mạo hiểm vào một lối đi khác khi chưa chuẩn bị. Hãy đánh dấu vị trí này và quay lại sau."
Tôi lùi lại một bước, mắt vẫn dán vào khe nứt trên tường. "Có thể đây là lối ra mà những dấu chân kia đã đi qua. Nhưng tôi không muốn mạo hiểm vào một lối đi khác khi chưa chuẩn bị. Hãy đánh dấu vị trí này và quay lại sau." Asuna gật đầu, rút từ túi ra một mảnh vải đỏ nhỏ — một loại băng đánh dấu mà cô ấy thường mang theo. Cô ấy buộc nó quanh một mỏm đá nhô ra gần khe nứt, tạo thành một nút thắt chắc chắn. "Xong," cô ấy nói, đứng dậy. "Giờ thì quay về thị trấn thôi." Chúng tôi rời khỏi căn phòng nhỏ, bước qua cánh cửa bí mật, và trở lại căn phòng ngầm với thân cây đen và những bông hoa pha lê tím. Chúng vẫn đứng đó, im lìm, như thể chưa từng có gì xảy ra. Nhưng khi chúng tôi đi ngang qua, tôi có thể thấy những bông hoa hơi xoay về phía chúng tôi — như thể chúng đang theo dõi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Asuna, thì thầm: "Cô có cảm thấy như nó đang nhìn chúng ta không? Hãy đi nhanh, nhưng đừng chạy — tôi không muốn kích động nó."
Tôi nghiêng người về phía Asuna, giọng thì thầm chỉ đủ để cô ấy nghe: "Cô có cảm thấy như nó đang nhìn chúng ta không? Hãy đi nhanh, nhưng đừng chạy — tôi không muốn kích động nó." Asuna khẽ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào thân cây đen. Chúng tôi bước nhanh nhưng không vội vã, mỗi bước chân đều đặn trên nền đá. Những bông hoa pha lê tím xoay nhẹ theo chúng tôi, nhưng không có dấu hiệu tấn công. Khi chúng tôi đến gần lối vào căn phòng ngầm, tôi có thể thấy ánh sáng từ hành lang dẫn ra khu rừng thông chết hai lần. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua — nhưng chưa kịp thở phào, tôi nghe thấy một tiếng động từ phía sau. Một tiếng cọt kẹt, như gỗ già nua bị bẻ cong.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi quay đầu lại cảm giác có 3 người theo dõi mình.
Tôi quay đầu lại — và tim tôi như ngừng đập trong một giây. Không phải thân cây đen. Ở cuối căn phòng, ba bóng người đang đứng im lặng. Họ mặc áo choàng xám, trùm kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối. Họ không di chuyển, không nói gì — chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào chúng tôi. Asuna cảm nhận được sự căng thẳng của tôi, cô ấy khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?" Tôi không trả lời ngay, mắt vẫn dán vào ba bóng người. Họ không phải người chơi — không có cursor xanh hay vàng trên đầu họ. NPC? Hay thứ gì đó khác? Một trong số họ hơi nghiêng đầu, như thể đang đáp lại ánh mắt của tôi. Sau đó, cả ba đồng loạt lùi vào bóng tối, biến mất như thể chưa từng tồn tại.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



