Chương 62 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Dẫn Asuna ra khỏi hang động, tôi bị 3 kẻ lạ chặn lối ra.
Tôi kéo tay Asuna, lao nhanh qua lối vào hang động. Nhưng khi chúng tôi vừa ló ra khỏi cửa hang, ba bóng người mặc áo choàng xám đã đứng chắn ngang lối ra, tạo thành một vòng cung chặn đường chúng tôi. Ánh sáng yếu ớt từ khu rừng thông chết hai lần chiếu xuyên qua những tán cây khô, đổ bóng dài của họ trên mặt đất. Họ đứng im lặng, tay không cầm vũ khí, nhưng tôi có thể cảm nhận được một áp lực vô hình tỏa ra từ họ — như thể không khí xung quanh họ nặng hơn bình thường. Người ở giữa — cao hơn hai người kia một chút — cất tiếng nói, giọng khàn đặc như tiếng gió thổi qua kẽ đá: "Người mang vải xanh. Chúng tôi đã đợi ngươi."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút mảnh vải xanh ra, giơ cao lên, nói: "Các người biết thứ này? Nếu vậy, hãy nói rõ ý định của các người - tôi không thích chơi trò ú tim." Đưa nó cho bọn ta, rồi ngươi và con nhó đó sẽ sống. Hắn nói.
Tôi giơ cao mảnh vải xanh, ánh sáng xanh lam từ nó chiếu rọi khuôn mặt ba kẻ lạ mặt. Người ở giữa nói, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực: "Đưa nó cho bọn ta, rồi ngươi và con nhỏ đó sẽ sống." Tôi cảm nhận được Asuna siết chặt dây cung bên cạnh — cô ấy đang chờ một tín hiệu từ tôi. Mảnh vải xanh nặng trịch trong tay tôi. Tôi biết nó quan trọng — nó đã mở cánh cổng, kích hoạt thân cây, và mở chiếc hộp chứa bản đồ mê cung xương. Giao nó có nghĩa là mất đi một công cụ quan trọng, nhưng từ chối có nghĩa là một trận chiến với ba kẻ mà tôi chưa rõ thực lực.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ chặt mảnh vải, tôi quan sát kỹ 1 tên trong số chúng. Johnny Black. Cái tên xuất hiện trong đầu tôi ngay lập tức.
Tôi giữ chặt mảnh vải xanh trong tay, mắt quét nhanh qua ba kẻ lạ mặt. Người bên trái — thấp hơn hai người kia, với một vết sẹo mờ trên cằm. Johnny Black. Cái tên xuất hiện trong đầu tôi ngay lập tức, kéo theo một loạt ký ức từ nguyên tác — hắn là một trong những tên PK nguy hiểm nhất, kẻ đã gây ra cái chết của nhiều người chơi bằng chất độc. Tôi giữ nguyên nét mặt, không để lộ sự nhận ra. Tay tôi vẫn siết chặt mảnh vải, nhưng trong đầu tôi đã bắt đầu tính toán. Nếu Johnny Black ở đây, thì hai kẻ kia có thể là đồng bọn của hắn — hoặc tệ hơn, họ là thành viên của Laughing Coffin, guild sát thủ khét tiếng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi khẽ nghiêng người, chắn Asuna phía sau. “Các người muốn mảnh vải này?” Tôi hỏi, giọng bình thản. Johnny Black nhếch mép. “Đúng. Đưa nó đây, rồi bọn tao sẽ để hai đứa đi.” Tôi nhìn hắn vài giây. “Nếu tôi từ chối?” Nụ cười trên mặt hắn biến mất. Hắn rút kiếm, hai kẻ còn lại cũng đồng loạt tiến lên. Asuna lập tức đứng sát bên tôi, tay siết chặt chuôi kiếm. “Kirito…” “Không sao.” Tôi hạ thấp trọng tâm. “Cứ theo nhịp của tôi.” Người đầu tiên lao tới, tôi nghiêng người né nhát chém rồi phản công vào cánh tay hắn. Thanh HP của hắn tụt xuống một đoạn. “Đừng để chúng bao vây!” Tôi hét lên, kéo Asuna sang bên trái. Tiếng kiếm va nhau vang lên giữa con phố vắng. Tôi vừa chiến đấu vừa quan sát từng chuyển động của Johnny. Đúng là hắn… Nhưng lần này, tôi sẽ không để mọi chuyện diễn ra theo nguyên tác.
Tôi hạ thấp trọng tâm, thanh kiếm trong tay xoay một vòng ngắn, mắt không rời khỏi Johnny Black. Hắn đứng im, quan sát tôi như một con thú đang đánh giá con mồi. Hai tên còn lại đã lao vào, nhưng tôi đã đẩy lùi một tên, Asuna bắn một mũi tên buộc tên kia phải lùi lại. Johnny Black vẫn chưa động đậy — hắn đang chờ. Chờ tôi sơ hở. Tôi biết trò này. Trong nguyên tác, hắn thường để đồng bọn làm mồi nhử, rồi tấn công bất ngờ từ góc khuất. Tôi liếc nhanh sang trái — một con hẻm nhỏ, tối om. Nếu hắn biến mất ở đó, chúng tôi sẽ mất dấu. "Asuna," tôi nói khẽ, "giữ khoảng cách. Đừng để hắn lẻn vào hẻm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Asuna lập tức hiểu ý, lùi sang bên trái, chặn lối vào con hẻm. “Được.” Johnny Black nhếch môi, rồi bất ngờ lao thẳng về phía tôi. Tôi đỡ nhát chém đầu tiên, nhưng lực đánh mạnh hơn tôi dự đoán. Hắn xoay người, định vòng qua tôi, nhưng tôi đã đoán trước. Tôi chặn đường, ép hắn lùi lại. “Không dễ vậy đâu.” Johnny cười khẩy. “Mày biết nhiều hơn vẻ ngoài đấy.” Hắn đột ngột đổi hướng, lao về phía Asuna. Tôi lập tức đuổi theo, nhưng hai tên còn lại đồng thời xông tới cản đường. “Asuna!” Cô nghiêng người tránh kiếm, phản công một nhát khiến đối phương lùi lại. Johnny tiếp tục áp sát, nhưng Asuna đã đứng vững, mũi kiếm hướng thẳng vào hắn. “Muốn đi qua tôi? Không dễ đâu.” Tôi bật cười khẽ. Đúng vậy. Đây không còn là trận chiến của một mình tôi nữa.
Tôi bật cười khẽ, thanh kiếm trong tay xoay một vòng ngắn. "Đúng vậy. Cô ấy không phải loại dễ bị bắt nạt đâu, Johnny." Tôi lao lên, ép hai tên còn lại lùi xa hơn, tạo khoảng trống cho Asuna. Johnny Black đối mặt với Asuna, nhưng cô ấy không hề nao núng — mũi kiếm của cô ấy vững vàng, mắt sắc lạnh. Hắn thử một nhát chém ngang, Asuna đỡ gọn, rồi phản công bằng một đường kiếm chéo khiến hắn phải lùi một bước. Tôi có thể thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trên mặt hắn. Hắn không ngờ một cung thủ lại có thể chiến đấu tốt bằng kiếm đến vậy. "Các người nghĩ rằng hai kẻ này có thể ngăn tôi?" Johnny gầm lên, nhưng giọng hắn đã mất đi sự tự tin ban đầu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



