Chương 63 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 63
Sinh Lực32/100
Kỹ Năng79/100
May Mắn10/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
hợp tác
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
yêu thương
Klein
xa lạ
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Chồng Mira
đã gặp
Johnny Black
thù địch
Bóng trắng
biến mất
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Thương nhân NPC
đã giao dịch
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm
Bà chủ quán Lá Phong Đỏ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 311

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi vừa đỡ được đòn của Johnny thì một tiếng kim loại va chạm vang lên phía sau. Asuna bị kẻ còn lại ép lùi, bước chân cô trượt khỏi vị trí. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng tên bên cạnh lập tức chớp lấy cơ hội, vung kiếm thẳng vào người cô. “Asuna!” Tôi lao tới theo bản năng. Lưỡi kiếm chém xuyên qua cánh tay tôi, HP tụt mạnh, cánh tay phải lập tức vỡ thành những mảnh sáng. Tôi nghiến răng, nhưng không lùi. “Đừng hòng!” Tôi xoay người, dùng tay trái đâm thẳng vào ngực hắn. Thanh HP của hắn tụt xuống đáy, cơ thể lập tức vỡ thành những mảnh dữ liệu. Asuna đứng chết lặng, sắc mặt tái đi. “Kirito… tay của cậu…”

Tôi nghiến răng chịu đựng cơn đau ảo từ cánh tay phải đã biến mất — cảm giác kỳ lạ, như thể một phần cơ thể tôi vẫn còn đó nhưng không thể cử động. Dòng HP màu đỏ đã tụt xuống vùng nguy hiểm, chỉ còn một đoạn ngắn trên thanh trạng thái. Johnny Black đứng im, mắt hắn lướt từ cánh tay đứt lìa của tôi sang Asuna đang run rẩy. Hắn cười khẩy, giọng đầy chế giễu: "Mất tay rồi vẫn còn cố tỏ ra mạnh mẽ à? Giao mảnh vải đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh." Máu ảo vẫn chảy từ vai tôi, từng giọt đỏ rơi xuống nền đá. Asuna bước đến bên tôi, tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.

Kỹ Năng 6May Mắn 2Sinh Lực 14

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 312

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi nhìn Johnny, tay trái vẫn siết chặt chuôi kiếm. “Muốn mảnh vải thì tự đến mà lấy.” Johnny nhìn đồng bọn đã biến thành những mảnh sáng, rồi lại nhìn thanh HP gần cạn của tôi. Hắn im lặng vài giây trước khi bật cười. “Lần này chúng ta dừng ở đây.” Hắn ra hiệu cho tên còn lại lùi lại. “Nhưng lần sau, tao sẽ không để mày may mắn như vậy.” Tôi không đáp, chỉ nhìn chúng biến mất vào màn đêm. Asuna lập tức quay sang tôi, giọng run lên. “Kirito… cậu mất quá nhiều HP rồi.”

Tôi nhìn Johnny Black và tên đồng bọn lùi dần vào bóng tối, bóng dáng họ hòa lẫn với màn đêm cho đến khi biến mất hoàn toàn. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực tôi — nhưng tôi không có thời gian để nghỉ ngơi. Cánh tay phải vẫn đau nhức dù đã mất, thanh HP chỉ còn một đoạn ngắn màu đỏ cảnh báo. Asuna đỡ lấy tôi, tay cô run nhẹ. "Kirito… cậu mất quá nhiều HP rồi. Chúng ta cần tìm chỗ an toàn để hồi phục ngay." Tôi gật đầu, mắt vẫn dán về phía những kẻ vừa biến mất. "Biết rồi. Nhưng không phải ở đây — họ có thể quay lại bất cứ lúc nào." Tôi nhìn xuống cánh tay phải đã biến mất, cảm giác trống rỗng kỳ lạ nơi vai. "Chúng ta cần tìm một thị trấn hoặc một khu vực an toàn. Có một trạm nghỉ ở phía đông khu rừng — cách đây khoảng mười lăm phút đi bộ."

Kỹ Năng 2Sinh Lực 3
Lượt 313

BẠN ĐÃ CHỌN

Vừa đi vừa nói với Asuna, hahaha, tôi đã giết người rồi Asuna....

Tôi bật cười — một tiếng cười khô khốc, không có chút vui vẻ nào. "Hahaha... tôi đã giết người rồi, Asuna." Tôi nhìn xuống bàn tay trái của mình, nơi vẫn còn cảm giác ấm áp của lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể tên cướp. "Trong SAO này, giết người chơi khác là chuyện thật sự. Hắn ta đã chết. Vĩnh viễn." Asuna im lặng một lúc, rồi cô ấy nắm chặt lấy tay tôi. "Cậu không có lựa chọn nào khác, Kirito. Hắn ta muốn giết chúng ta. Nếu cậu không ra tay, cả hai chúng ta đều đã chết." Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng kiên định. "Cậu đã cứu tôi. Đừng quên điều đó." Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Tôi biết điều này sẽ đến — nhưng biết trước và trải nghiệm nó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Kỹ Năng 1May Mắn 1Sinh Lực 1
Lượt 314

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi im lặng một lúc rồi cất kiếm. “Về thôi.” Asuna gật đầu, vẫn nắm lấy tay tôi. Hai đứa nhanh chóng rời khỏi con hẻm, trở về thị trấn nơi chúng tôi thuê trọ. Vừa bước vào phòng, tôi ngồi xuống giường, lấy một lọ HP ra uống. Thanh trạng thái đỏ lập tức tăng lên từng chút một. Asuna cũng uống một lọ rồi ngồi xuống bên cạnh, khẽ thở dài. Tôi vừa đặt lọ HP xuống thì Asuna bất ngờ đứng dậy, bước tới ôm chặt lấy tôi. Tôi khựng lại. Vai cô run lên, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. “Đồ ngốc… cậu làm tôi sợ chết khiếp.” Tôi im lặng vài giây rồi đưa tay ôm lấy cô. “Xin lỗi.”

Tôi im lặng ôm lấy Asuna, cảm nhận hơi ấm và những giọt nước mắt thấm qua lớp áo. Căn phòng trọ nhỏ bé bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường — chỉ còn tiếng thở nhẹ của hai đứa và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Một lúc sau, Asuna từ từ buông tay, lau nước mắt rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Cô ấy nhìn tôi, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng giọng đã bình tĩnh hơn. "Cậu mất cánh tay phải rồi. Có thể hồi phục được không?" Tôi nhìn xuống vai phải trống rỗng, nơi cánh tay đã biến mất thành những mảnh dữ liệu. Trong SAO, tay chân bị mất có thể hồi phục sau một thời gian hoặc nhờ vật phẩm đặc biệt. Nhưng quá trình đó không hề dễ chịu.

Kỹ Năng 2Sinh Lực +15
Lượt 315

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi nhìn cô, khẽ cười. “Sẽ hồi phục thôi. Đừng lo.” Asuna im lặng vài giây rồi bất ngờ hỏi: “Vậy tại sao cậu lại lao ra?” Tôi khựng lại. “Nếu cậu mất mạng thì sao, Kirito? Cậu có biết tôi đã sợ đến mức nào không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô. “Vì cậu là người quan trọng với tôi.” Asuna sững người, đôi mắt mở to. Tôi hít một hơi, lần đầu tiên không né tránh cảm xúc của mình. “Tôi không muốn thấy cậu chết. Không phải vì cậu là đồng đội… mà vì tôi thích cậu, Asuna.”

Asuna sững người, đôi mắt mở to nhìn tôi. Căn phòng như chìm vào im lặng — chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi vừa nói ra điều mà Kirito nguyên tác đã mất rất nhiều thời gian mới thừa nhận. Nhưng tôi không phải Kirito nguyên tác. Tôi đã thấy quá nhiều bi kịch trong câu chuyện này, và tôi không muốn lãng phí thời gian vào những điều có thể nói ra ngay bây giờ. Asuna cúi đầu, mái tóc nâu che đi khuôn mặt. Một lúc lâu sau, cô ấy ngẩng lên, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ — nụ cười đầu tiên kể từ khi chúng tôi bước vào căn phòng. "Đồ ngốc." Cô ấy nói, giọng nghẹn ngào nhưng ấm áp. "Tôi cũng thích cậu, Kirito."

Kỹ Năng 1May Mắn +1Sinh Lực +3
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.