Chương 67 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng một lúc, rồi nói nhẹ: "Anh không thể hứa sẽ không bao giờ gặp nguy hiểm. Nhưng anh có thể hứa sẽ luôn chiến đấu để quay về bên em. Đó là điều duy nhất anh dám hứa."
Asuna nhìn tôi, đôi mắt long lanh trong ánh đèn dầu. Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi dựa đầu vào vai tôi. Hơi thở cô ấy nhẹ nhàng, đều đặn. Căn phòng trọ nhỏ bé bỗng trở nên ấm áp lạ thường, dù bên ngoài gió đêm vẫn lùa qua khe cửa. Một lúc sau, Asuna ngẩng lên, nhìn tôi với nụ cười nhẹ. "Vậy thì em cũng hứa — em sẽ luôn ở bên anh, cùng nhau chiến đấu. Không ai bỏ ai lại phía sau." Cô ấy đưa tay lên, chạm nhẹ vào má tôi. "Và nếu anh có định làm anh hùng một mình, em sẽ đuổi theo và kéo anh về."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, kéo Asuna vào một cái ôm nhẹ nhàng: "Cảm ơn em. Bây giờ thì ngủ đi - ngày mai sẽ dài lắm. Anh anhhh anhhh tôi nói vấp mất đi vẻ ngầu lòi- anh có thể nằm cạnh và ôm em ngủ được không.
Tôi bối rối, mặt nóng bừng lên trong ánh đèn mờ. Cảm giác ngượng ngùng lan khắp cơ thể khi tôi ý thức được mình vừa nói vấp — và Asuna đã nhìn thấy toàn bộ. Cô ấy bật cười khúc khích, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng đầy tinh nghịch. "Anh nói vấp kìa." Cô ấy nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh. "Nhưng mà... em cũng muốn vậy." Cô ấy kéo nhẹ tay tôi, ra hiệu về phía giường. Trái tim tôi đập nhanh hơn. Tôi chưa từng ở trong tình huống này — cả ở thế giới thực lẫn trong SAO. Nhưng khi nhìn vào mắt Asuna, tôi thấy sự tin tưởng và ấm áp. Không có gì phải sợ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười ngượng ngùng, gãi đầu: "Anh... anh chưa từng làm chuyện này trước đây. Nếu anh có làm gì kỳ lạ, em đừng cười nhé." Rồi từ từ nằm xuống, để cô ấy tựa vào ngực mình. Chỉ ôm nhau thôi nhé anh không làm gì đâu..u...u.
Tôi từ từ nằm xuống, cơ thể cứng đờ vì hồi hộp. Asuna khẽ cười, nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực tôi, tay cô đặt lên cánh tay trái còn lại của tôi. Hơi thở cô ấm áp, đều đặn. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch bên tai cô ấy. "Anh đừng căng thẳng vậy." Asuna thì thầm, giọng buồn ngủ. "Em chỉ muốn cảm nhận hơi ấm của anh thôi." Tôi thả lỏng dần, tay đưa lên vuốt nhẹ mái tóc nâu của cô. Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong căn phòng nhỏ — khác xa với những nguy hiểm đang chờ đợi chúng tôi bên ngoài.
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng một lúc, rồi nói nhỏ: "Asuna này... cảm ơn em vì đã ở bên anh. Anh không biết mình sẽ ra sao nếu không có em." — giọng hơi nghẹn lại.
Asuna im lặng một lúc, rồi cô ấy khẽ siết nhẹ tay trên ngực tôi. "Anh không cần phải cảm ơn em đâu, Kirito." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. "Em ở bên anh vì em muốn vậy. Vì em không thể tưởng tượng được việc phải đi qua thế giới này một mình." Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sáng trong bóng tối. "Và em cũng không biết mình sẽ ra sao nếu không có anh." Những lời đó chạm vào một góc sâu thẳm trong lòng tôi. Trong SAO, nơi cái chết chỉ cách một thanh HP, tìm được một người thực sự tin tưởng mình là điều quý giá hơn bất kỳ vật phẩm hiếm nào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ấy, thì thầm: "Vậy thì chúng ta sẽ không để ai chia cắt mình. Ngủ đi — anh sẽ canh giấc cho em."
Tôi cảm nhận hơi thở của Asuna dần trở nên đều đặn, nhẹ nhàng. Cô ấy đã ngủ say, gương mặt thư giãn trong bóng tối, tay vẫn nắm nhẹ vạt áo tôi. Tôi nằm yên, mắt mở, lắng nghe những âm thanh của màn đêm — tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng côn trùng kêu xa xa, và nhịp tim đều đặn của cô gái trong vòng tay tôi. Tôi không ngủ được. Tâm trí tôi quay cuồng với những suy nghĩ về ngày mai — mê cung xương, lối vào phụ, Johnny Black, và những bí mật đang chờ đợi chúng tôi dưới lòng đất. Tôi biết rằng cuộc phiêu lưu thực sự chỉ mới bắt đầu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



