Chương 69 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đưa tay nắm lấy tay cô ấy trên bàn, nói: "Khoan đã. Trước khi đi, anh muốn chắc chắn rằng chúng ta có một kế hoạch dự phòng — nếu bị tách ra, nếu gặp bẫy, nếu Johnny Black xuất hiện."
Tôi nắm tay Asuna trên bàn, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy. Cô ấy không rút tay lại, mà siết nhẹ đáp lại. "Kế hoạch dự phòng?" Asuna nhìn tôi chăm chú. "Em nghe đây." Tôi hít một hơi sâu, sắp xếp suy nghĩ. "Nếu chúng ta bị tách ra trong mê cung, hãy dùng pha lê hồi thành ngay lập tức — đừng cố tìm nhau. Gặp lại ở thị trấn này, quán Lá Phong Đỏ." Tôi nhấn mạnh từng chữ. "Nếu gặp bẫy, đừng cố gỡ một mình. Tìm chỗ ẩn nấp và chờ đợi. Và nếu Johnny Black xuất hiện..." Tôi dừng lại, mắt tối lại. "...đừng đối đầu trực tiếp. Hắn ta mạnh hơn vẻ ngoài. Hãy kéo hắn vào khu vực có nhiều quái — để chúng làm công việc cho mình."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút từ túi áo ra một viên pha lê hồi thành, đặt vào tay Asuna: "Cầm lấy cái này. Phòng khi em cần dùng gấp. Anh có dự phòng rồi."
Asuna nhìn viên pha lê hồi thành trong lòng bàn tay mình, rồi ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt cô ánh lên một tia cảm xúc khó tả — vừa cảm động, vừa lo lắng. "Anh chắc chứ? Đây là pha lê hồi thành đấy — đắt lắm." Tôi mỉm cười, siết nhẹ tay cô. "Anh có dự phòng rồi. Quan trọng là em phải an toàn." Cô ấy cất viên pha lê vào túi áo, gật đầu. "Được rồi. Em sẽ giữ nó cẩn thận." Cô đứng dậy, chỉnh lại trang bị. "Vậy chúng ta đi thôi — đến khu chợ trước, rồi thẳng đến Mê Cung Xương."
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại trước cửa quán, quay sang Asuna với vẻ suy tư: "Trước khi đến chợ, anh muốn ghé qua thư viện thị trấn một chút. Có một cuốn sách anh cần xem lại — về lịch sử mê cung xương."
Asuna hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu. "Thư viện? Ở thị trấn này có thư viện à?" Cô ấy nhìn quanh, rồi quay lại nhìn tôi. "Em chưa từng thấy ai nhắc đến nó. Anh biết nó ở đâu không?" Tôi mỉm cười, bước xuống bậc thềm quán Lá Phong Đỏ. "Nó nằm ở khu phía tây, gần quảng trường chính. Một tòa nhà cũ kỹ, không có bảng hiệu — nhưng nếu biết đường, em sẽ tìm thấy nó." Tôi nhìn lên bầu trời xanh, nơi những đám mây trắng trôi chậm rãi. "Cuốn sách đó — nó viết về những công trình cổ của Aincrad, bao gồm cả mê cung xương. Anh chỉ đọc lướt qua lần trước, nhưng nhớ rằng có một đoạn nói về 'căn phòng không cửa' nằm dưới lòng đất."
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại, nhìn Asuna với vẻ thận trọng: "Nhưng có một điều — thư viện đó không phải lúc nào cũng mở cửa. Người giữ thư viện là một NPC khá kỳ lạ, chỉ cho vào nếu trả lời đúng câu hỏi của ông ta."
Asuna dừng lại, mắt mở to. "Câu hỏi? Kiểu như câu đố à?" Cô ấy nhìn tôi, vẻ tò mò pha lẫn thận trọng. "Em chưa từng nghe về NPC nào có cơ chế như vậy trong SAO. Thường thì thư viện là nơi công cộng, ai cũng vào được." Tôi gật đầu, bước chậm lại. "Đúng vậy. Nhưng thư viện này đặc biệt — nó không xuất hiện trên bản đồ chính thức. Chỉ những người tình cờ phát hiện ra mới biết đến nó." Tôi nhìn về hướng tây, nơi những mái nhà thấp dần về phía quảng trường. "Ông già giữ thư viện thường hỏi về những sự kiện lịch sử của Aincrad — hoặc về những địa danh cổ. Nếu trả lời sai, ông ta sẽ đóng cửa và không cho vào trong một ngày."
BẠN ĐÃ CHỌN
Asuna nhìn tôi vài giây, vẻ mặt ngày càng ngạc nhiên. “Anh biết nhiều thứ quá đấy, Kirito. Cả những nơi không có trên bản đồ mà anh cũng biết.” Tôi khựng lại, quay mặt sang chỗ khác. “À… cái đó…” Asuna nheo mắt. “Đừng nói với em là anh lại giấu em chuyện gì nhé?” Tôi ho nhẹ, hơi bối rối. “Không có. Chỉ là… anh mua thông tin từ Argo thôi.” Asuna im lặng vài giây rồi bật cười. “Ra là vậy. Em còn tưởng anh biết hết mọi thứ trên đời.” Tôi thở phào. “Nếu thật sự biết hết thì anh đã không phải trả tiền cho Argo rồi.” Asuna khẽ cười, khoác tay tôi. “Vậy lần sau nhớ nói cho em biết sớm nhé, bạn trai của em.”
Tôi bối rối trước câu nói "bạn trai của em", mặt hơi nóng lên. Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười đáp lại. "Được rồi, lần sau anh sẽ nói trước cho em — nếu anh nhớ." Asuna khẽ cười, khoác tay tôi chặt hơn. Chúng tôi bước qua quảng trường, nơi những người chơi khác đang tụ tập, trao đổi đồ đạc và nhận nhiệm vụ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi câu chuyện về thư viện đã được giải quyết ổn thỏa — ít nhất là tạm thời. Nhưng trong thâm tâm, tôi biết mình đang đi trên một ranh giới mong manh giữa việc sử dụng kiến thức của mình và việc lộ ra quá nhiều.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



