Chương 72 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Rời thư viện cùng Asuna, đi thẳng đến khu chợ — mua sắm vật phẩm cần thiết cho mê cung, đồng thời hỏi thăm những người bán hàng về bất kỳ câu chuyện nào liên quan đến "nơi bị lãng quên" trong mê cung xương.
Chúng tôi rời thư viện, bước ra con phố nhỏ dẫn về khu chợ. Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi những gian hàng lộ thiên với đủ loại mặt hàng — từ vũ khí, giáp trụ, đến thực phẩm và bình máu. Không khí nhộn nhịp hẳn lên so với buổi sáng sớm. Tôi dẫn Asuna đến một gian hàng quen thuộc — tiệm thuốc của người bán hàng từng giao dịch trước đây. Trong khi mua bình máu, tôi khéo léo hỏi: "Bác có biết gì về một nơi trong mê cung xương mà người ta thường tránh nhắc đến không?" Người bán hàng — một NPC trung niên với mái tóc muối tiêu — ngừng tay, nhìn tôi với vẻ dè dặt. "Ngươi nói đến 'Khu vực im lặng' à? Chỗ đó... không ai muốn nói đến. Nhưng ta nghe đồn có một lối vào ở phía tây nam, sau một bức tường đá bị nứt."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Asuna, nói nhỏ: "Phía tây nam — gần với lối vào phụ mà anh đã đánh dấu trên bản đồ. Có thể Khu vực im lặng và lối vào phụ là một."
Asuna mở to mắt, vừa ngạc nhiên vừa hào hứng. "Vậy là mọi thứ đang khớp lại với nhau — lối vào phụ, mảnh vải xanh, căn phòng của người xây dựng, và bây giờ là Khu vực im lặng." Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sáng lên. "Em cá rằng hai mảnh vải còn lại — đỏ và vàng — cũng nằm ở đó." Tôi gật đầu, cảm thấy phấn chấn hơn. "Chúng ta đang đi đúng hướng. Nhưng trước khi đến đó, cần mua đủ đồ dùng." Tôi quay lại mua thêm ba bình máu lớn và một cuộn dây thừng từ người bán hàng, rồi cùng Asuna rời khỏi khu chợ. Con đường dẫn về phía tây nam của thị trấn, nơi bắt đầu khu vực hoang vu dẫn đến mê cung xương.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Asuna với vẻ thận trọng: "Trước khi vào mê cung, anh muốn kiểm tra lại trang bị của em — đảm bảo mọi thứ đều ở trạng thái tốt nhất. Anh không muốn có bất ngờ khi đối mặt với quái vật."
Asuna gật đầu, dừng lại bên vệ đường. Cô ấy mở bảng trạng thái và trang bị của mình ra, xoay người để tôi có thể nhìn rõ. "Được rồi, kiểm tra đi — em không có gì để giấu đâu." Tôi bước đến gần, nhìn từ trên xuống dưới. Thanh kiếm nhẹ của cô — một thanh "Wind Fleuret" cấp 15, vẫn còn độ bền 82%. Giáp da nhẹ màu xanh bạc hà — "Mist Coat" cấp 14, độ bền 78%. Khiên nhỏ đeo bên hông — "Breeze Shield" cấp 12, độ bền 90%. Tôi gật gù. "Trang bị tốt, nhưng độ bền hơi thấp — đặc biệt là giáp. Nếu gặp quái vật cấp 20 trở lên, em sẽ cần sửa lại sau trận." Tôi rút từ túi ra một viên đá mài nhỏ — một vật phẩm tiện lợi giúp tăng độ bền tạm thời cho vũ khí. "Cầm lấy cái này. Dùng khi cần."
BẠN ĐÃ CHỌN
Asuna nhận viên đá mài, nhìn nó rồi mỉm cười. “Anh lúc nào cũng chuẩn bị kỹ thật đấy.” Tôi nhún vai. “Có chuẩn bị vẫn tốt hơn hối hận.” Cô cất viên đá vào túi rồi nhìn tôi. “Vậy còn anh? Đưa trang bị đây, để em kiểm tra.” Tôi khựng lại. “…Anh á?” Asuna gật đầu, vẻ mặt đầy nghiêm túc. “Ừ. Đừng tưởng chỉ mình anh được lo cho người khác.” Tôi bật cười, đưa bảng trang bị cho cô. “Được thôi.”
Tôi mở bảng trang bị của mình, để Asuna có thể nhìn thấy. Cô ấy nhướn mày, lướt mắt qua từng món. "Thanh kiếm một tay 'Anneal Blade' cấp 16, độ bền 85%... Giáp da đen 'Shadow Coat' cấp 15, độ bền 80%... Khiên nhỏ 'Guardian Plate' cấp 14, độ bền 88%..." Cô ấy gật gù, rồi bỗng dừng lại. "Ủa, sao anh không có áo choàng? Đi mê cung xương mà không có áo choàng thì lạnh chết." Tôi bật cười. "Anh chịu lạnh tốt mà. Với lại, áo choàng vướng víu khi chiến đấu." Asuna lắc đầu, nhưng khóe miệng cong lên. "Đàn ông các anh lúc nào cũng thế. Thôi được rồi — trang bị của anh ổn. Nhưng nếu bị lạnh, đừng có than nhé."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, nắm tay cô ấy: "Anh hứa. Nhưng nếu lạnh thật, anh sẽ mượn tay em để sưởi ấm." — vừa nói vừa kéo nhẹ tay cô ấy đi về phía mê cung.
Asuna khẽ cười, má hồng lên một chút, nhưng không rút tay lại. "Đồ ngốc." Cô nói nhỏ, nhưng tôi có thể nghe thấy sự ấm áp trong giọng nói ấy. Chúng tôi bước đi trên con đường đất dẫn ra khỏi thị trấn, hướng về phía tây nam. Xa xa, những bức tường trắng của mê cung xương đã hiện ra lờ mờ trên đường chân trời — một công trình khổng lồ với những cột trụ cao vút, trông như bộ xương của một sinh vật thời tiền sử. Không khí xung quanh bắt đầu trở nên lạnh hơn, và những đám mây xám bắt đầu kéo đến, che khuất mặt trời. Tôi siết nhẹ tay Asuna. "Sắp đến rồi."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



