Chương 76 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Asuna quỳ xuống bên cạnh, đưa tay gõ thử vài lần rồi nhìn tôi. “Đúng là rỗng.” Tôi quan sát những phiến đá xung quanh, tìm một điểm bất thường. Cuối cùng, tôi phát hiện một ký hiệu nhỏ gần chân tường. “Đây rồi.” Tôi ấn nhẹ vào nó. Một tiếng cạch vang lên, nền đá từ từ trượt sang hai bên, để lộ một cầu thang tối hun hút bên dưới. Asuna nhìn xuống, khẽ nuốt nước bọt. “Anh lúc nào cũng tìm được mấy thứ đáng ngờ thế này.” Tôi rút kiếm, bước xuống trước. “Vậy nên em cứ đi sát anh.” Asuna mỉm cười, lập tức theo sau
Tôi bước xuống cầu thang, từng bước thận trọng trên những bậc đá ẩm ướt. Ánh sáng xanh từ viên pha lê trong tay tôi hắt lên những bức tường đá phủ đầy rêu, để lộ những hình khắc cổ xưa — những vòng tròn đồng tâm và ba đường xoắn ốc lặp đi lặp lại. Cầu thang dẫn xuống một căn phòng ngầm rộng lớn, với trần cao vút và những cột đá chạm khắc tinh xảo. Ở trung tâm, một bệ đá khác — nhưng lần này, trên bệ có hai hốc: một màu đỏ, một màu vàng. Và bên cạnh mỗi hốc, một mảnh vải cùng màu đang nằm im lìm, phát ra ánh sáng le lói. Asuna khẽ xuýt xoa sau lưng tôi. "Chúng ta tìm thấy chúng rồi..."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi bước đến gần bệ đá, nhưng vừa đi được vài bước, một tiếng động trầm thấp vang lên từ phía sau. Tôi lập tức quay lại, tay đặt lên chuôi kiếm. “Đứng yên.” Asuna cũng rút kiếm, lưng tựa vào tôi. Từ bóng tối, những con quái vật xương bắt đầu bò ra, từng bộ xương cầm kiếm gỉ tiến về phía chúng tôi. Tôi nhanh chóng lấy một lọ HP lớn uống cạn, cảm nhận thanh HP tăng lên rồi siết chặt thanh kiếm. “Xem ra muốn lấy hai mảnh vải này… chúng ta phải trả giá trước rồi.” Asuna khẽ cười, đứng sát bên tôi. “Vậy thì cùng nhau trả.” Tôi nhìn cô, gật đầu. “làm thôi".
Tôi siết chặt thanh kiếm, mắt lướt nhanh qua đám quái vật xương đang tiến đến. Có khoảng tám con — bốn từ phía trước, bốn từ hai bên. Chúng di chuyển chậm nhưng có tổ chức, như thể được điều khiển bởi một ý chí chung. Asuna đứng sát lưng tôi, hơi thở đều đặn. "Tám con — bốn phía trước, bốn hai bên. Em lo bốn con bên trái, anh lo bốn con bên phải và phía trước." Tôi gật đầu. "Được. Nhưng đừng để chúng ép chúng ta vào tường — cần giữ khoảng cách để có đường lui." Những bộ xương đầu tiên lao vào, lưỡi kiếm gỉ sét vung lên trong bóng tối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nghiêng người tránh nhát chém đầu tiên, lưỡi kiếm của tôi lập tức phản kích vào khớp cổ tay của bộ xương. Một tiếng keng vang lên, thanh HP của nó tụt xuống. Tôi xoay người, chặn tiếp đòn từ phía trước rồi dùng một nhát chém ngang hạ gục nó. Bên trái, Asuna cũng nhanh chóng xử lý hai con, nhưng hai con còn lại bất ngờ đổi hướng, lao thẳng về phía cô. “Asuna!” Tôi lập tức lao tới, chặn một nhát kiếm rồi đá văng con còn lại. “Em ổn chứ?” “Ổn!” Cô xoay người, đâm thẳng vào ngực con xương trước mặt. Cơ thể nó vỡ thành những mảnh sáng. Tôi nhìn quanh — chỉ còn ba con. “Kết thúc thôi.” Asuna mỉm cười, đứng sát bên tôi. “Cùng nhau.”
Tôi lao tới, kiếm vung ngang chém đứt đôi con xương thứ sáu. Asuna xoay người, đâm thẳng vào mắt con thứ bảy, nó vỡ tan thành những mảnh sáng lấp lánh. Con cuối cùng — một bộ xương lớn hơn, cầm một thanh kiếm hai tay — lao về phía tôi với tốc độ bất ngờ. Tôi nghiêng người né, nhưng lưỡi kiếm của nó lướt qua vai tôi, làm thanh HP của tôi tụt một đoạn ngắn. Tôi nghiến răng, xoay người tung một đòn "Vertical Arc" chính xác vào khớp cổ của nó. Một tiếng rắc khô khốc, và bộ xương sụp xuống, vỡ tan thành cát bụi. Tôi thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán. Asuna bước đến bên tôi, kiểm tra vai tôi. "Anh bị thương rồi." "Nhẹ thôi." Tôi lắc đầu, nhìn về phía bệ đá. "Mảnh vải — chúng ta phải lấy chúng nhanh trước khi có thêm quái."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nhanh chóng lấy 1 lọ HP ra nốc sạch. Chạy đến bệ đá kiểm tra kỹ xung quanh tìm kiếm kỹ càng xem có cơ chế gì hay không.
Tôi nốc cạn lọ HP lớn, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, thanh HP từ từ hồi phục. Đặt lọ rỗng xuống, tôi chạy đến bệ đá, quỳ xuống kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết. Tôi lần tay quanh mép bệ, dưới đáy hai hốc, và cả mặt sau của phiến đá. Một đường rãnh nhỏ chạy dọc từ hốc đỏ sang hốc vàng — quá nhỏ để nhìn thấy nếu không sờ trực tiếp. Tôi cúi sát hơn, nhận ra đó không phải rãnh tự nhiên — nó được khắc cố tình, như một kênh dẫn. "Có một cơ chế ở đây." Tôi nói, giọng trầm. "Khi đặt cả hai mảnh vải, có thể chúng sẽ kích hoạt thứ gì đó — hoặc mở ra một lối đi khác."
BẠN ĐÃ CHỌN
Asuna bước đến bên cạnh, cẩn thận nhấc mảnh vải đỏ lên. Tôi cũng lấy mảnh vàng khỏi bệ đá, cả hai đều phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong tay chúng tôi. “Vậy là đủ ba mảnh rồi,” Asuna nói. Tôi gật đầu, đặt hai mảnh vải vào túi rồi quay lại quan sát đường rãnh. “Nhưng chưa nên đặt vội. Chúng ta chưa biết cơ chế này sẽ kích hoạt thứ gì.” Asuna nhìn tôi, khẽ mỉm cười. “Anh lúc nào cũng cẩn thận quá nhỉ.” Tôi đứng dậy, nhìn về phía căn phòng tối phía trước. “Cẩn thận giúp chúng ta sống lâu hơn.”
Tôi đứng dậy, nhìn về phía căn phòng tối phía trước. "Cẩn thận giúp chúng ta sống lâu hơn." Asuna gật đầu, nhưng mắt cô vẫn ánh lên vẻ hào hứng. "Vậy giờ làm gì? Quay lại cánh cửa đá và đặt ba mảnh vải vào, hay khám phá thêm khu vực này?" Tôi nhìn quanh căn phòng ngầm — ngoài bệ đá và những cột trụ, còn có một lối đi hẹp ở bức tường phía bắc, tối om và không thấy điểm kết thúc. "Chúng ta có thể quay lại ngay, nhưng anh muốn kiểm tra lối đi đó trước. Có thể nó dẫn đến một thứ gì đó quan trọng — hoặc một lối thoát khác."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



