Chương 80 / 84

Sword art online: Trang Sách Thứ 101

Kirito · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Kirito
Chỉ số ở chương 80
Sinh Lực30/100
Kỹ Năng93/100
May Mắn6/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Argo
chờ tin nhắn
Dale
chiến hữu tạm thời
Mira
thiện cảm
Asuna
yêu thương sâu sắc
Klein
xa lạ
Bản sao
đã đánh bại
Mèo Đen
trao đổi thông tin
Chồng Mira
đã gặp
Johnny Black
thù địch
Bóng trắng
biến mất
Người lạ
chưa rõ
Ông lão NPC
thiện cảm
Thương nhân NPC
đã giao dịch
Bóng trắng lớn
người giữ cổng
Người bán hàng
thiện cảm
Người canh giữ
đã vượt qua
Người phụ nữ NPC
bí ẩn
Cô gái tóc hạt dẻ
thiện cảm
Người giữ thư viện
tôn trọng
Bà chủ quán Lá Phong Đỏ
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 396

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi hạ kiếm xuống, không tấn công nữa. Bản sao vẫn đứng im, nhưng ánh mắt lạnh lùng không rời khỏi tôi. Tôi chợt nhận ra một điều — nếu hắn chỉ có thể sao chép những gì tôi nghĩ, vậy tôi không cần phải nghĩ về đòn tiếp theo. Tôi quay sang Asuna. “Em làm cho anh một việc.” Asuna ngạc nhiên. “Việc gì?” Tôi khẽ cười. “Khi anh lao lên, hãy gọi tên một đòn bất kỳ.” Cô hiểu ra, lập tức gật đầu. Tôi quay lại nhìn bản sao. “Lần này… thử xem mày còn đọc được không.”

Tôi lao lên, nhưng không nghĩ gì về đòn tiếp theo. Đúng lúc đó, Asuna hét lớn: "Sonic Leap!" Tôi lập tức chuyển trọng tâm, tung một đòn chém chéo từ dưới lên — một kỹ năng tôi chưa bao giờ sử dụng trước đây. Bản sao chao đảo, đỡ muộn nửa nhịp. Lưỡi kiếm của tôi lướt qua vai hắn, để lại một vệt sáng. Hắn lùi lại, mất thế. "Tiếp theo!" Asuna hét: "Flashing Penetrator!" Tôi xoay người, đâm thẳng về phía trước với tốc độ tối đa, mũi kiếm cắm phập vào ngực bản sao. Hắn đông cứng, mắt mở to, rồi vỡ tan thành hàng ngàn mảnh sáng. Tôi thở hổn hển, quỳ một gối xuống. Asuna chạy đến, đỡ tôi dậy. "Chúng ta làm được rồi!" Tôi gật đầu, mỉm cười mệt mỏi. Cánh cửa cuối cùng ở cuối căn phòng từ từ mở ra.

Kỹ Năng +1May Mắn +2Sinh Lực 4

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 397

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi cùng Asuna bước qua cánh cửa cuối cùng. Phía bên kia là một căn phòng nhỏ, ở trung tâm chỉ có một bệ đá với một chiếc hộp vàng đặt trên đó. Asuna nhìn tôi. “Phần thưởng?” Tôi tiến lại gần, nhưng chưa vội chạm vào. “Có lẽ vậy.” Tôi kiểm tra xung quanh một lần nữa, rồi mới mở nắp hộp. Bên trong là một viên pha lê màu bạc cùng một cuộn giấy cổ. Tôi cầm chúng lên, nhìn dòng chữ hiện ra trước mắt. [Thử thách hoàn tất.] [Phần thưởng đã được trao.] Asuna thở phào. “Cuối cùng cũng xong.” Tôi nhìn viên pha lê trong tay, cảm giác bất an vẫn không biến mất. “Ừ… nhưng anh có cảm giác đây mới chỉ là bắt đầu.”

Tôi cẩn thận nhặt viên pha lê bạc lên, nó tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp. Cuộn giấy cổ mở ra, viết bằng thứ ngôn ngữ mà tôi có thể đọc được — những dòng chữ cuối cùng của người xây dựng: "Nếu ngươi đọc được những dòng này, có nghĩa ngươi đã vượt qua ba thử thách. Viên pha lê này là chìa khóa — nó sẽ mở ra cánh cổng đến tầng cao hơn, nơi những bí mật thực sự của Aincrad được giấu kín. Nhưng hãy cẩn thận — kẻ thù của ngươi không chỉ là quái vật. Có những người chơi đã sẵn sàng giết chết để có được nó." Tôi gấp cuộn giấy lại, nhìn Asuna. "Chúng ta vừa có được thứ mà Johnny Black và cả Laughing Coffin đang tìm kiếm."

Kỹ Năng +1May Mắn 1Sinh Lực 1
Lượt 398

BẠN ĐÃ CHỌN

Asuna nhìn viên pha lê trong tay tôi, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc. “Vậy chúng ta phải rời khỏi đây trước khi có người phát hiện.” Tôi gật đầu, cất viên pha lê vào túi. “Đúng. Và từ giờ phải cẩn thận hơn.” Tôi nhìn về cánh cửa phía sau. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu xem cánh cổng tầng cao hơn nằm ở đâu.” Asuna bước đến bên cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi. “Dù đi đâu, em cũng đi cùng anh.” Tôi siết nhẹ tay cô. “Ừ. Vậy thì về thôi.”

Chúng tôi rời khỏi căn phòng cuối cùng, quay lại lối đi dẫn ra khỏi Mê Cung Xương. Những bức tường đá dần trở nên quen thuộc hơn, và sau khoảng mười phút di chuyển, chúng tôi thấy ánh sáng ban ngày lọt qua khe cửa phía trước — lối ra. Khi bước ra ngoài, tôi hít một hơi thật sâu. Bầu trời Aincrad vẫn xanh ngắt, những đám mây trắng trôi chậm rãi. Một thị trấn nhỏ hiện ra phía xa, với những mái nhà màu nâu đỏ và những làn khói mỏng bay lên từ ống khói. Asuna đứng bên cạnh tôi, tay vẫn nắm chặt tay tôi. "Chúng ta có nên về thành phố chính trước không? Hay tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi?" Tôi nhìn về phía thị trấn nhỏ, rồi xuống con đường mòn dẫn vào khu rừng bên cạnh.

May Mắn +1Sinh Lực 1
Lượt 399

BẠN ĐÃ CHỌN

Quay sang Asuna, nói: "Anh nghĩ chúng ta nên tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, nhưng trước tiên — hãy gửi một tin nhắn cho Argo. Cô ấy có thể biết về cánh cổng này."

Asuna gật đầu, mở menu tin nhắn nhanh chóng. "Em sẽ nhắn cho Argo — hẹn gặp ở quán Lá Phong Đỏ, nơi quen thuộc và an toàn." Cô vài thao tác, rồi đóng menu lại. "Xong. Giờ thì tìm chỗ nghỉ đã." Tôi nhìn về phía thị trấn nhỏ phía trước, những mái nhà ấm cúng dưới ánh nắng chiều. "Quán trọ đầu tiên chúng ta thấy — nghỉ ngơi, ăn uống, và chờ tin của Argo." Asuna mỉm cười, khoác tay tôi. "Nghe như một kế hoạch hoàn hảo vậy."

May Mắn 1Sinh Lực 1
Lượt 400

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi cùng Asuna bước về phía thị trấn, nhưng trước khi vào quán trọ, tôi mở bảng trạng thái. Sau trận chiến vừa rồi, tôi cần kiểm tra lại toàn bộ trang bị và HP. Tôi lần lượt nhìn qua hai thanh kiếm của mình, rồi đến giáp và các vật phẩm hồi phục. Asuna đứng bên cạnh tò mò nhìn tôi. “Sao vậy anh?” Tôi im lặng vài giây, kiểm tra kỹ từng con số rồi lấy một lọ HP lớn ra khỏi túi. “Không có gì. Chỉ là sau trận vừa rồi, anh muốn chắc chắn mọi thứ vẫn ổn.” Sau đó tôi kiểm tra lại hai thanh kiếm của mình.

Tôi kiểm tra từng thanh kiếm — thanh đại kiếm xanh lam từ thử thách sức mạnh vẫn còn nguyên vẹn, lưỡi kiếm sáng bóng không một vết xước. Thanh kiếm một tay quen thuộc của tôi cũng ổn, chỉ hơi mòn ở cạnh lưỡi. Tôi xuýt xoa, hài lòng gật đầu rồi cất cả hai vào bao. Asuna nhìn tôi với vẻ thích thú. "Anh lúc nào cũng kỹ lưỡng thế nhỉ." Tôi khẽ cười. "Thói quen của người muốn sống sót." Chúng tôi bước vào thị trấn nhỏ, tìm một quán trọ có vẻ yên tĩnh ở góc đường — một căn nhà hai tầng với tấm biển gỗ cũ kỹ đề chữ "Lá Phong Đỏ". Đúng như dự định, tôi đặt một phòng đôi, ăn tối nhẹ, và cuối cùng ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, chờ tin nhắn từ Argo.

Kỹ Năng +1Sinh Lực +15
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.